Tình Nhân Của Hoàng Đế (1.2)


Edit: Bobby

Beta: ChupaChys

O0O

Vào giờ Dậu, được Tiểu Ngưu Tử dẫn dắt, Tần Oản Khanh đi vào ngự thư phòng.

Đứng trước ngự thư phòng, nàng đầu tiên là hít một hơi thật sâu, cố lấy dụng khí tiến vào ngự thư phòng.

Gặp hoàng đế tránh không được quỳ lại, nhưng nàng làm được.

Lúc này Tần Oản Khanh một thân bạch sam, đem mái tóc đen dài búi trên đỉnh đầu, nàng nguyên bản dáng người tương xứng với trang phục, hiện ra anh khí bừng bừng.

Ngao Trinh ngồi ở bàn sau, giống như không chút để ý tiếp tục xem tấu chương, cũng không có lập tức kêu nàng bình thân.

Tiểu Ngưu Tử hầu hạ hắn nhiều năm, biết được chủ tử mất hứng.

Sau khi hắn đem Tần cô nương vào ngự thư phòng, trong tay chủ tử là bản tấu chương, thà làm cho Tần cô nương quỳ lâu như vậy, lại không kêu nàng bình thân, xem ra chủ tử muốn thị uy với nàng.

Cũng khó trách, chủ tử là đương kim thiên tử, hôm nay trên đại điện lại bị nàng khiêu khích, mặt mũi hoàng đế còn để vào đâu?

Trong khi Tiểu Ngưu Tử  âm thầm phỏng đoán ý tứ chủ tử, chợt nghe một tiếng, Ngao Trinh cầm bản tấu chương trong tay ném lên bàn, Tiểu Ngưu Tử hoảng sợ, nhưng Tần Oản Khanh đang quỳ phía dưới, tựa hồ như không có chuyện gì.

“Ngươi gọi là Tần Oản Khanh?”

“Vâng.”

“Ngẩn đầu.”

Tần Oản Khanh ngẩn đầu cùng hắn nhìn nhau, liền như vậy thẳng tắp đánh giá đối phương

Không thể không thừa nhận, Ngao Trinh là mộ mỹ nam tử quý hiếm.

Mẹ hắn là mỹ nhân dị tộc được cống hiến cho tiên hoàng (Bob: anh nỳ là con lai àh (_ _ “), ngũ quan hắn ngày thường thập phần tinh xảo, đặc biệt nhất là ánh mắt thâm thúy kia của hắn, ngẫu nhiên thoáng hiện lam sắc quang mang. Hơn nữa lại còn đẹp đẽ quý giá, muốn không hấp dẫn sự chú ý cũa người khác là điều khó khăn.

Khi Tần Oản Khanh đánh giá hắn, đồng thời, Ngao Trinh cũng dùng ánh mắt sắc bén nhìn nàng.

Nàng đã thay đổi trang phục, nhưng không bởi vì quần áo đơn giản mà ảnh hưởng đến dung mạo tuyệt mỹ của nàng.

Nhìn ra được nàng cũng không có trang điểm, nhất định là cố tình dùng bộ dáng thanh nhã như vậy, như  cũ hấp dẫn ánh mắt hắn.

Nàng là một tuyệt thế giai nhân! Cho dù nhìn quen mỹ nhân, trong lòng  Ngao Trinh cũng thầm tán thưởng.

Chính là, thưởng thức thì thưởng thức, hắn cũng không quên mục đích gọi nàng đến đây.

Ngã tấu chưng ý nghĩa là long tâm không hờn giận. “Tần Oản Khanh, ngươi có biết tội?”

Nàng không ngại. “Dân nữ có tội gì?”

Thật to gan, dám dùng loại ngữ khí này hỏi lại hắn! Ngao Trinh hừ nhẹ, ánh mắt sáng quắc chất ván: “Ngươi thật sự nghĩ trẫm không biết thiên cẩu ăn mặt trời là một loại thiên tượng hiếm thấy, cũng không phải là thiên cơ trời ban sao?”

Thấy nàng nhướng mày, hắn cười lạnh, “Trong sách sử có ghi lại, thiên cẩu ăn mặt trời củng thiên tai không có quan hệ gì, mà ngươi ở trên đại điện của trẫm hồ ngôn loạn ngữ, cãi lại thành phải làm nữ mưu sĩ của Đại Thịnh ta, rắm tâm ở đâu?”

Tần Oản Khanh nhịn không được dưới đáy lòng kinh ngạc. Không nghĩ tới hoàng đế này rất khôn khéo! Không sao, kế đầu không thành, dùng kế thứ hai.

“Có lẽ thiên cẩu ăn mặt trời không thể nói lên cái gì, nhưng hoàng thượng chẳng lẽ không muốn làm cho Đại Thịch ta trở nên phồn vinh hơn sao? Đương kim thiên ha, phía Đông có Đông Thục, phía Tây Nam có Tuyết Việt, các quốc gia biên giới rất mạnh, mà quốc gia ta lại bị vây tắc.”

“Tuy rằng Đại Thịnh ta đứng đầu các quốc, quân lực hùng hậu, nhưng binh tĩnh mà xem xét thì binh lực Đông Thục là mạnh nhất, Tuyết Việt vật tư dồi dào, rất mạnh lại dã man. Các quốc gia này trước mắt là không xâm phạm Đại Thịnh ta, nhưng một ngày nào đó, khó bảo toàn, bọn họ sẽ không đánh Đại Thịnh.”

Nghe nội dung nàng nói chuyện, Ngao Trinh dần dần nhíu mày. Một nữ tử trẻ tuổi cư nhiên lại hiểu biết thậm tường như thế.

“Hoàng thương thân là quốc chủ Đại Thịnh quốc hẳn là biết, Đông Thục ỷ là vũ lực lớn mạnh là một lần lại một lần ức hiếp dân chúng phía đông biên giới Đại Thịnh ta? Mà con dân đối phương binh hùng tướng mạnh, phần lớn chi có thể giận mà không dám nói gì. Tình huống như vậy nếu tiếp tục phát triển đi xuống, mặt mũi Đại Thịnh ta còn để ở đâu? Mặt mũi hoàng thượng còn để ở đâu?

Ba!

Thời điểm Tần Oản Khanh tiếp tục nói, Ngao Trinh vỗ án dựng lên, giận dữ nói: “Ngươi thật to gan, thân là giới nữ lưu cũng vọng tưởng tham dự triều chính?”

Tần Oản Khanh không chút sợ hãi nhìn thẳng hắn. “Dân nữ tuy là giới nữ lưu, nhưng cũng hiểu được một đạo lý, có quốc mới có gia, có gia mới có ta, nếu có một ngày không có quốc, làm sao còn có gia!”

Lời nói này của nàng rất có hữu lực, không bởi vì chọc giận thánh thượng mà lui bước.

“Hoàng thượng nếu bởi vì dân nữ là giới nữ lưu mà cảm thấy không thích hợp để tham dự triều chính, đây chính là điều chứng minh hoàng thượng chỉ là thiển cận.”

Quyền uy lần nữa bị nàng khiêu khích, Ngao Trinh giận dữ nở nụ cười.

Lời nàng vừa nói thập phần vô lễ, nhưng cũng là có lý. Đại Thịnh trong nam quyền, nhưng cũng không có tiền lệ là không cho nữ nhân làm quan.

Tần Oản Khanh này lá gan thực sự rất lớn, lớn đến mức làm cho hắn phải nhìn nàng với cặp mắt khác xưa.

Nhìn chăm chăm nàng hồi lâu, hắn chậm rãi nén cơn tức giận. “Ngươi có tểh làm cái gì cho trẫm?”

Nghe trong lời nói của hắn có chút buông lòng, Tần Oản Khanh mỉm cười, vươn cao ba ngón tay. “Trong thời gian ba năm, dân nữ sẽ làm cho Đại Thịnh lớn mạnh hơn gấp bội so với bây giời.”

Những lời nói này thực kiêu ngạo, đừng nói Tiểu Ngưu Tử, ngay cả Ngao Trinh cũng vì lời nói của nàng mà kinh hãi.

“Trẫm dựa vào cái gì mà tin vào lới ngươi nói?”

“Nếu làm không được như lời hứa hẹn hôm nay, dân nữ mệnh tùy ý hoàng thượng xử lý.”

Ngao Trinh xoa cằm, híp mắt đánh giá lời thề son sắt của nàng.

Nàng giống như lúc nào cũng đều tính toán trước bước tiếp theo nên làm thế nào, cẩn thận mà dụ dổ con mồi mắc câu. Biết rõ chính mình một khi đáp ứng yêu cầu của nàng, chính là đã trúng kế của nàng, mở rộng lãnh thổ, quốc gia lớn mạnh, chính là kỳ vọng của mỗi vị hoàng đế.

“Trẩm muốn nhìn xem, nữ mưu sĩ duy nhất của Đại Thịnh sẽ mang đến phúc trạch như thế nào cho Đại Thịnh?”

Tiểu Ngưu Tử thông minh vừa nghe qua, vội vàng nói với Tần Oản Khanh: “Còn không lĩnh chỉ tạ ơn?”

Nàng lại đưa ra điều kiện: “Dân nữ còn có một thỉnh cầu.”

Ngao Trinh mắt lạnh nhìn nàng, ý bảo nàng nói.

“Dân nữ chỉ cầu ….. Hoàng thượng có thể đáp ứng, đời này kiếp này, vĩnh viễn không nạp dân nữ vào cung làm phi.”

Hắn run sợ một hồi lâu, bất luận diện mạo của nàng xác thực đẹp tựa trích tiên, chỉ là dủng khí của nàng cùng gan dạ sáng suốt, vô tình hấp dẫn sự chú ý của hắn.

Hắn ngàn lần vạn lần không nghĩ tới, nàng lại đưa ra thỉnh cầu muốn hắn vĩnh viễn không nạp nàng làm phi.

Chẳng lẽ nàng thực sự tự tin như thế, khẳng định sẽ có một ngày hắn sẽ quỳ gối dưới váy của nàng sao?

Ngao Trinh không khỏi hừ lạnh. Thật đúng là nữ nhân kiêu ngạo!

Hắn thân là thiên tử, muốn có nữ tử trong thiên hạ là chuyện dễ như trở lòng bàn tay, huống hồ hắn không mê luyến sắc đẹp, một Tần Oản Khanh nho nhỏ, lại có bản lĩnh gì khiến cửu ngũ chí tôn như hắn phải khom lưng.

Khi hắn nói một câu “Chuẩn”, là lúc, Tần Oản Khanh cười đắc ý, dập đầu tạ ơn.

Nàng vừa rời đi không bao lâu, thám tử Ngao Trinh phái đi về tới trong cung.

“Chuyện của Trẩm đã điều tra xong chưa?”

Thám tử sau khi làm đại lễ, lập tức đem thân thế bối cảnh gia đình Tần Oản Khanh nói rành mạch.

Tần Oản Khanh năm nay đã hai mươi, cha nàng là Tần Thư Viễn tri huyện huyện Song Hỹ, phía dưới cỏn có một đệ đệ.

Tần Oản Khanh là tài nữ nổi danh huyện Song Hỹ, chẳng những tài hoa dào dạt, công phu cũng cao cường.

Cha nàng đối với nàng sủng ái đến cực điểm, cho nên thủy chung muốn giữ nàng ở bên người luyến tiếc không cho lập gia đình.

Sở dĩ bị xếp vào danh sách tuyển tú tiến cung, tựa hồ đều không phải là ý muốn của Tần gia.

Cứ nghe nói lệnh ái Tần huyện xinh đẹp như hoa, cho nên vụng trộm đem nàng gia nhập danh sách tuyển tú.

Khó trách Tần Oản Khanh liều mình muốn dùng năng lực chính mình để đổi lấy tự do, sợ nàng đã sớm biết hậu cung nguy hiểm, cho nên tình nguyện phạm tội khi quân, lợi dụng thời điểm thiên cẩu ăn mặt trời yêu cầu làm mưu sĩ, cũng không nguyện tiến cung làm phi tử.

A, chuyện này càng lúc càng thú vị a!

Hắn phát hiện chính mình có chút mong đợi, chờ mong xem Tần Oản Khanh đến tột cùng có thể mang đến kinh hỉ gì cho Đại Thịnh.

Hoàn chương 1

4 comments on “Tình Nhân Của Hoàng Đế (1.2)

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s