Cạm bẫy của ái thê – Chương 2


Chương 2:

 Edit & Beta: Chys & Min

Hà tiểu thư bởi vì đầu bị va chạm mạnh, làm cho thần kinh thị giác bị tổn thương, về phần có phải bị mù vĩnh viễn hay không vẫn chưa biết được, chúng ta phải tiến hành kiểm tra thêm mới quyết định được.

Sau khi nhận được tin tức nữ nhi cùng Lục Tĩnh Dương phát sinh tai nạn xe cộ, sáng sớm vợ chồng Hà Vĩnh Minh đã lập tức đáp chuyến bay sớm nhất về Đài Loan, lại nghe bác sĩ báo chuyện tàn khốc như thế, nữ nhi thiện lương nhà bọn họ bị mù.

Tại sao có thể như vậy…. vợ chồng Hà Vĩnh Minh đau khổ không thôi.

Mười ngày sau, Hà Nhược Hinh trải qua các cuộc kiểm tra chi tiết, bác sĩ báo rằng không phải không có cơ hội khôi phục lại như cũ, nhưng cơ hội không đến 20%, điều này làm cho vợ chồng Hà Vĩnh Minh càng thêm đau lòng.

“Mẹ,  mẹ đừng khổ sở, con không sao đâu, đừng lo.” Nằm trên giường, Hà Nhược Hinh an ủi mẹ thực thương tâm. Từ khi bác sĩ nói rằng cơ hội hồi phục của nàng rất thấp, mẹ nàng liền khóc. “Cha, ngươi nhanh an ủi mẹ đi.”

Tai nạn như thế nào phát sinh, nàng đã không nhớ rõ, chỉ biết khi nàng tỉnh lại đã ở trong bệnh viện, nàng cùng Tĩnh Dương ca trên người chỉ có vài chổ trầy da, nhưng nàng lại bị mù do đầu bị va chạm mạnh.

Tuy rằng không nhớ rõ như thế nào phát sinh tai nạn xe cộ, nhưng nàng nhớ rõ chuyện phát sinh trong buổi tối ngày hôm đó, Tĩnh Dương ca yêu cầu nàng cùng hắn đến nói với bà nội Lục rằng nàng không cần gả cho hắn, nói nàng chỉ xem hắn là ca ca, cảm giác đau lòng kia cho tới bây giờ, nàng vẫn cảm thấy trong ngực đau đau.

“Nhược Hinh, chúng ta phải làm như thế nào bây giờ, nếu về sau con thật sư không nhìn thấy, chúng ta phải làm sao bây giờ …..” Thái Văn Quế nghẹn nói không ra lời.

“Đừng ở trước mặt Nhược Hinh nói như vậy nữa.” Hà Vĩnh Minh an ủi thê tử.

Lúc này  Lục thúc Lục thẩm cùng bà nội Lục đến thăm nàng, từ khi nàng nằm viện, bọn họ mỗi ngày đều tới thăm nàng, cũng lo lắng cho ánh mắt của nàng, mọi người đều khổ sở.

“Mọi người không cần lo cho ta, tuy rằng bác sĩ nói cơ hội hồi phục rất thấp, nhưng lại không nói là ta vĩnh viễn không nhìn thấy, ta tin tưởng chỉ cần tiếp tục trị liệu, rồi có một ngày ta nhất định sẽ lại nhìn thấy.” Cảm giác được không khí áp lực, nàng mở miệng khuyên giải an ủi, không muốn các trưởng bối vì nàng mà lo lắng.

“Nhược Hinh, đứa nhỏ này vẫn ôn nhu như trước.” Lục lão phu nhân cầm bàn tay nhỏ bé của nàng. Đứa nhỏ này rõ ràng đang rất đau khổ, nhưng trái lại an ủi mọi người, thật sự là một đứa nhỏ nhu thuận, càng làm cho lòng mọi người đau hơn.

Nàng mỉm cười. “Bà nội Lục, ta thật sự không có viêc gì.”

Nhìn thấy dáng vẻ kiên cường an ủi mọi người của nữ nhi, Thái Văn Quế càng thêm khổ sở. “Lão công, vạn nhất về sau Nhược Hinh thật sự không nhìn thấy, ta phải làm sao bây giờ?”

Hà Vĩnh Minh hốc mắt cũng đỏ, nhưng vẫn là an ủi thê tử. “Đừng nói như vậy, có lẽ chúng ta nên nhìn theo hướng tốt như Nhược Hinh, cho dù rất thấp, nhưng vẫn có một ngày khôi phục thị lực.”

Vợ chồng Hà gia khổ sở ôm nhau.

“Vĩnh Minh huynh, chúng tôi thật sự có lỗi.” Lục Khải Hoành thay con giải thích, một bên thê tử Quách Như Xuân cũng khóc đỏ mắt giải thích.

“Vợ chồng các người không có lỗi, đây là chuyện ngoài ý muốn, chúng ta ai cũng không muốn sự tình này phát sinh.” Hà gia và Lục gia là láng giềng hơn hai mươi năm, hai nhà tình cảm rất tốt, chuyện ngoài ý muốn phát sinh, không nên trách cứ bất luận kẻ nào.

Lục lão phu nhân nhìn Hà Nhược Hinh nằm trên giường bệnh, bà vỗ nhẹ cánh tay nhỏ bé của nàng, nói: “Vĩnh Minh, Văn Quế, vợ chồng các người yên tâm. Đứa nhỏ Nhược Hinh hiện tại biến thành bộ dáng như thế này, ta nhất định sẽ bắt Tĩnh Dương chịu trách nhiệm, khiến cho Tĩnh Dương cưới Nhược Hinh làm vợ, cả đời hảo hảo chiếu cố nàng.”

Lục lão phu nhân buồn nói chuyện, làm cho tất cả mọi người kinh ngạc không thôi, bao gồm cả Hà Nhược Hinh.

“Kỳ thật trước khi phát sinh tai nạn xe cộ, ta vốn muốn đánh đánh điện thoại cho vợ chồng các người, mời các người trở về Đài Loan một chuyến, bởi vì muốn cùng các người bàn chuyện hôn sự của Tĩnh Dương và Nhược Hinh.” Việc này bà chỉ cùng Tĩnh Dương nói qua. “Ta vẫn thực thích đứa nhỏ Nhược Hinh này, từ nhỏ đã nhu thuận đáng yêu, cùng Tĩnh Dương tình cảm rất tốt, ta đã sớm muốn đem nàng trở thành cháu dâu của Lục gia.”

Đột nhiên nhắc tới hôn sự, làm cho vợ chồng Hà Vĩnh Minh kinh ngạc, nhất thời không biết nên nói gì.

“Lão phu nhân, cảm ơn người đã yêu thương Nhược Hinh, nhưng nếu tương lai nàng thật sự không nhìn thấy, như thế nào lại có thể trở thành con dâu Lục gia?”

Hà Vĩnh Minh biết rõ nữ nhi thật sự thích Lục Tĩnh Dương, nhưng Lục gia dù sao cũng là nhà giàu có, nếu nàng hoàn hảo không nhìn thấy, làm con dâu nhà giàu chỉ sợ sẽ là một loại áp lực, bởi vậy hắn lập tức không thể quyết định, có hay không đáp ứng hôn sự này.

“Chính bởi vì như thế, cho nên ta mới bắt Tĩnh Dương chịu trách nhiệm, hắn sẽ phụ trách tương lai của Nhược Hinh.”

Vợ chồng Lục gia đứng một bên đại khái hiểu được ý định của mẫu thân. Tuy rằng cảm thấy hôn sự của đứa nhỏ không nên quyết định qua loa, nhưng vạn nhất đứa nhỏ Nhược Hinh kia tương lai thật sự không nhìn thấy, Tĩnh Dương phải nên chịu trách nhiệm, bởi vì là hắn lái xe không cẩn thận.

“Mặc kệ rốt cuộc là Nhược Hinh có nhìn thấy hay không, nàng nhất định phải là trưởng tôn con dâu của Lục gia chúng ta, ta sẽ làm cho đứa nhỏ Tĩnh Dương kia hảo hảo chiếu cố nàng cả đời.” Lục lão phu nhân kiên định nói. Nàng sẽ không để cho Nhược Hinh đáng thương phải chịu ủy khuất gì! (Chys: iu bà quá =]])

Thấy lão phu nhân thành khẩn nói, vợ chồng Hà Vĩnh Minh không thể nào cự tuyệt được. Nói sau này nữ nhi vạn nhất không thể hồi phục lại như cũ, như vậy nửa đời còn lại sau này của nàng phải làm thế nào bây giờ? Nàng rất thích Tĩnh Dương, nếu Tĩnh Dương có thể hảo hảo chiếu cố nàng, như vậy vợ chồng bọn họ sẽ yên tâm hơn.

Lục lão phu nhân nhìn về phía con trai cùng con dâu mình. “Khải Hoành, vợ chồng các người có ý gì không? Có đồng ý với đề nghị này của ta không? Làm cho đứa nhỏ Tĩnh Dương kia cưới Nhược Hinh làm vợ là phương pháp tốt nhất.”

Vợ chồng Lục Khải Hoành liếc mắt nhìn nhau một cái. “Mẹ, tuy rằng chúng ta không phản đối hôn sự này, bởi vì chúng ta cũng rất thích Nhược Hinh, nhưng không phải chúng ta nên hỏi ý kiến của Tĩnh Dương sao?”

“Đứa nhỏ kia làm hại Nhược Hinh nằm ở nơi này, còn cần hỏi ý kiến của hắn sao?” Lục lão phu nhân quay đầu, hỏi nha đầu nằm trên giường bệnh. “Nhược Hinh, ý của ngươi làm sao? Có nguyện ý gả cho Tĩnh Dương không?”

“Con….” Hà Nhược Hinh cảm thấy tim mình đang đập rất nhanh. Nàng đương nhiên là nguyện ý gã cho Tĩnh Dương ca, nguyện ý cả trăm lần, cả ngàn lần, nhưng Tĩnh Dương ca sẽ đáp ứng cưới nàng sao? Bởi vì đêm đó Tĩnh Dương ca đã cùng nàng nói rất rõ ràng, hắn chỉ xem nàng là muội muội, hắn không có nguyện ý kết hôn cùng nàng ……

Đột nhiên, ngực nàng lần nữa lại đau nhói.

Tựa hồ nhìn thấy chuyện Hà Nhược Hinh đang lo lắng, Lục lão phu nhân chụp lấy tay nàng. “Chỉ cần ngươi đồng ý đáp ứng, những chuyện khác cứ để bà nội an bài, ngươi cứ an tâm chờ làm tân nương của Tĩnh Dương.”

Làm tân nương của Tĩnh Dương ca sao? Nàng muốn làm tân nương của Tĩnh Dương ca, nàng muốn vĩnh viễn cùng Tĩnh Dương ca ở chung một chỗ!

Tuy rằng lấy phương thức này bức Tĩnh Dương ca cưới nàng, hắn nhất định sẽ rất tức giận, nhưng đây chính là cơ hội duy nhất để nàng có thể làm tân nương của Tĩnh Dương ca, nếu bỏ lỡ, có thể cả đời này nàng sẽ không còn có cơ hội cùng hắn ở chung một chổ, thậm chí có thể mất đi hắn.

Bàn tay nhỏ bé khẽ vuốt ngực, nàng không nghĩ đêm đó lại xảy ra chuyện, làm cho người đau lòng hít thở không xong.

Có lẽ không thể không chế tình cảm của chính mình, nàng thật sự rất muốn cùng hắn ở chung một chổ, trở thành thê tử của hắn, bởi vậy Hà Nhược Hinh gật đầu đáp ứng. “Ta nguyện ý gã cho Tĩnh Dương ca.” (Chys: *lắc đầu, thở dài*, còn Min: “gật đầu, thở dài*)

“Tốt lắm, ta sẽ nói chuyện rõ ràng với Tĩnh Dương, chờ sau khi ngươi xuất viện, ta sẽ bắt đầu an bài hôn lễ, cho các người kết hôn sớm một chút.”

Ngồi trong văn phòng, nhìn văn kiện, Lục Tĩnh Dương suy nghĩ có chút không thể tập trung, bởi vì lo lắng cho Hà Nhược Hinh nằm trong bệnh viện.

Mỗi đêm sau khi tan ca hắn đều đến bệnh viện xem nàng, khí sắc của nàng rất tốt, nhưng làm sao nàng lại có thể không nhìn thấy, chuyện nàng bị mù làm cho mày hắn nhăn lại.

Nhớ tới đêm phát sinh tai nạn xe cộ, hắn liền cảm thấy thực hối hận, trên xe có nàng, hắn phải cẩn thận lái xe mới đúng.

Nghĩ đến cặp mắt trong trẻo ẩn hiện ý cười kia không thể nhìn thấy được, tâm hắn liền khó chịu, tuy rằng rất muốn bồi thường cho nàng, nhưng hắn không biết nên làm cái gì cho nàng, hơn nữa là hắn làm hại nàng không nhìn thấy, nhưng cho tới bây giờ, nàng không có oán trách hắn, ngược lại còn lo lắng cho hắn, vẫn nói chính mình không có việc gì, nha đầu kia từ nhỏ đã ngoan như vậy rồi. (Min: ngoan thì ca cưới tỉ đi a)

Hắn quyết định cho dù có xài bao nhiêu tiền đi nữa, hắn nhất định phải đem mắt nàng chữa khỏi.

“Tổng giám đốc, An Kì Kì tiểu thư tìm ngài.” Trong điện thoại vang lên tiếng nói của thư kí.

Có chút hoang mang không biết vì sao Kì Kì đến tìm hắn, hơn nữa hắn không thích ở công ty xử lý việc tư, nhưng hắn vẫn cho nàng tiến vào.

“Em vừa lúc có việc ở gần đây, muốn mua điểm tâm đến đây cùng anh ăn buổi trà chiều, có thể cùng em ăn món điểm tâm ngon ngọt hay không?” An Kì Kì trên tay cầm bánh ngọt của cửa hàng nổi tiếng, mặc khác còn có hai chén cà phê.

Tĩnh Dương nhìn nàng một cái, chậm rãi nói: “Ngồi đi.”

Hắn uống cà phê nóng, hắn vừa rồi còn có chút phiền chán, nghỉ ngơi một chút cũng tốt.

“Bánh ngọt ngươi ăn đi, ta không thích ăn đồ ngọt, bất quá cám ơn cà phê của ngươi.”

“Anh không thích ăn bánh ngọt?” An Kì Kì thực kinh ngạc. “Nhưng là lần trước anh không phải nói điểm tâm của cửa hàng này rất ngon sao? Không phải là em nghe lầm chứ?”

“Là Nhược Hinh thích ăn, nàng thích ăn thất là món điểm tâm xoài của cừa hàng này, một lần có thể ăn đến vài cái.” Nhớ tới bộ dáng cao hứng khi ăn bánh ngọt của Hà Nhược Hinh, Lục Tĩnh Dương môi khễ nhếch lên. “Nha đầu kia đối với bữa chính ăn rất ít, nhưng khi ăn điểm tâm bánh ngọt, sức ăn liền trở nên rất lớn.”

Lại là Hà Nhược Hinh! An Kì Kì rất khó làm bộ mặt như không có gì, ngay cả Lục Tĩnh Dương cũng không phát hiện ý cười sủng ái của chính mình. Mỗi lần nhắc đến Hà Nhược Hinh, trên mặt hắn đều lộ ra loại tươi cười này.

Nàng hôm này không phải là thuận đường nên đến đây tìm hắn, mà là đặc biệt đến tìm hắn.

Sau khi hắn phát sinh tai nạn xe cộ, trừ bỏ ngày đầu tiên bọn họ gặp mặt, từ đó cho đến nay bọn họ cũng không có gặp mặt, bởi vì mỗi lần gọi điện thoại cho hắn, hắn đều nói buổi tối phải đến bệnh viện xem Hà Nhược Hinh, không rảnh bồi nàng.

Rốt cuộc hắn có xem nàng là bạn gái hắn không?

Cứ việc cảm thấy tức giận cùng thất bại, nhưng nàng sẽ không để loại sự tình này phá hư tình cảm của hai người, bởi vậy nàng hỏi chuyện Hà Nhược Hinh. “Đúng rồi, Nhược Hinh muội muội hiện tại như thế nào? Ta muốn đến bệnh viện thăm nang, nhưng sợ làm cho xôn xao, cho nên không có đi, ánh mắt của nàng vẫn là không nhìn thấy sao?” (Chys: ta ghét mụ này :P)

“Đúng.”

“Sẽ không từ nay về sau thành người mù chứ?” Phát hiện tức giận trong mắt Lục Tĩnh Dương, An Kì Kì cảm thây run rẩy, nàng hiểu được chính mình lỡ lời, bởi vì nàng có điểm cao hứng. “Thật có lỗi.”

An Kì Kì nhắc đến ‘người mù’, làm cho cảm giác chán ghét trong lòng Lục Tĩnh Dương một lần nữa lại dâng lên, sắc mặt hắn khó coi chuẩn bị tiển khách. “Kì Kì, cám ơn trà chiều của ngươi, ta còn có rất nhiều công việc phải làm, ngươi có thể đi rồi.”

Là bởi vì nàng nói Nhược Hinh muội muội của hắn bị mù, cho nên hắn mới đuổi nàng đi? (Min: chuẩn đấy, ngươi được cái thông minh, nhưng ta vẫn ghét.) An Kì Kì cũng không dễ dàng như vậy rời đi.

Nàng đứng dậy đi đến bên hắn, thân thể cao gầy khêu gợi hắn, trong giọng nói mang chút dụ hoặc. “Dương, anh có biết chúng ta đã vài ngày không gặp mặt, chẳng lẽ không một chút nhớ đến em sao? Nhưng em là rất nhớ anh.”

An Kì Kì ám chỉ rõ ràng, nhưng giờ phút này hắn hoàn toàn không có tâm tình ứng phó với nàng, Lục Tĩnh Dương rời khỏi đôi tay đang thân mật vuốt ve trên người hắn, lạnh lùng nói: “Kì Kì, ngươi đi vể trước, có rãnh chúng ta liên lạc.”

Đối với hắn lạnh lùng cự tuyệt, An Kì Kì có chút kinh ngạc. Nàng không hề hấp dẫn hắn sao? Nàng biết rất rõ ý tứ nam nhân, hắn muốn quăng nàng sao?

“Dương, ngươi muốn chia tay ta sao?” Nàng hỏi thăm.

Lục Tĩnh Dương thoáng không kiên nhẫn nhìn nàng.

“Sao không nói lời nào?”

Hắn là rất thưởng thức An Kì kì, nhưng hôm may lại phát hiện, nàng tựa hồ cũng không có hào phóng như hắn tưởng tượng, có lẽ đoạn quan hệ này nên chấm dứt.

“Hảo, chúng ta chia tay.”

Lục Tĩnh Dương có chút kinh ngạc khi An Kì Kì nói với hắn chia tay, cư nhiên không hề dị nghị, chỉ nói một câu hẹn tái kiến (Min: gặp lại), liền xoay người rời đi. Nói thật, hắn cũng không phải thực hiểu nàng, có lẽ hắn chưa từng nghĩ tới muốn đi tìm hiểu nàng.

An Kì Kì rời đi không bao lâu, Lục Tĩnh Dương liền nhận được điện thoại của bà nội gọi tới, hắn thực kinh ngạc, bà nội cư nhiên muốn hắn phụ trách chuyện Nhược Hinh mà muốn hắn cưới nàng.

“Ta không đáp ứng!”

Nhược Hinh bị mù, hoàn toàn đều là lỗi của hắn, bởi vậy hắn nguyện ý chịu trách nhiệm, nhưng là bà nội muốn hắn cưới Nhược Hinh là vợ, điểm này hắn hoàn toàn không thể nhận. (Min: ca bồi thường thì phải bồi fcái người ta thích chứ, không thì nói chuyện làm gì a.)

Tôn tử lại cự tuyệt, làm cho Lục lão phu nhân có chút tức giận. “Ta thực sự không hiểu, đứa nhỏ Nhược Hinh kia rốt cuộc không tốt chổ nào, nàng kém bạn gái bên ngoài của ngươi ở chổ nào, ngươi muốn lần nữa cự tuyệt hôn sự này sao?”

“Bà nội, chuyện này không liên quan đến người khác, mà là ta chỉ xem Nhược Hinh là muội muội, như thế nào có thể cưới nàng?” Hắn cho tới bây giờ vẫn không xem Nhược Hinh có thể trở thành bạn gái có thể kết giao.

“Ta đã xắp đặt hôn sự này cho ngươi rồi, không cần phải trưng cầu ý kiến của ngươi, mà chỉ là nói cho ngươi biết chuyện này.” Ý tứ là mặc kệ hắn có đồng ý hay không, hắn vẫn phải cưới Nhược Hinh.

“Bà nội, ngài không thể bức ta như vậy?”

“Vừa rồi ta có đến bệnh viện thăm Nhược Hinh, nàng đã đáp ứng hôn sự này, sau khi Nhược Hinh xuất viện liền lập tức cho các người cử hành hôn lễ.”

Khi nghe tôn tứ (Chys: cháu ý) từ chối chuyện kết hôn, nàng liền tức giận phi thường, dù sao thì Nhược Hinh cũng sẽ chờ làm tân nương của hắn, đứa nhỏ kia thực sự yếu hơn, hiện tại cho dù ánh mắt của Nhược Hinh không nhìn thấy được, nhưng nàng vẫn nhu thuận hảo chăm sóc cho đứa nhó kía, nàng quyết định muốn cho tôn tử cưới Nhược Hinh.

“Bà nội, người không thể dùng phương thức này bắt ta cưới Nhược Hinh.” Lục Tĩnh Dương không thích loại hôn nhân có tính bắt buộc này. “Vì sao muốn dùng phương thức này bắt ta cưới nàng? Các người có hỏi qua nàng không? Nàng nhất định sẽ không đáp ứng.” Nhược Hinh hiểu biết hắn, nàng biết hắn trước mắt không có ý định kết hôn, nàng hẳn là sẽ ngăn cản bà nội dùng phương thức này bức bách hắn cưới nàng.

“Đứa nhỏ Nhược Hinh kia đã đáp ứng rồi, có thể gả cho ngươi, nàng thật cao hứng.”

Cái gì? Nhược Hinh đáp ứng rồi, lại còn thật cao hứng? Lục Tĩnh Dương một khắc như cảm thấy, bà nội đang lừa gạt hắn, Nhược Hinh làm sao có thể đáp ứng, nàng đáp ứng tương đương với việc cùng bà nội liên thủ bắt hắn đi vào khuôn khổ, nàng sẽ không làm như vậy, nàng không có khả năng phản bội hắn, bởi vì nàng là muội muội mà hắn yêu thương nhất.

“Bà nội, người là đang dối gạt ta, Nhược Hinh làm sao có thể đáp ứng?”

“Ta lừa gạt ngươi làm cái gì? Là đứa nhỏ Nhược Hinh kia chính mồm đồng ý với hôn sự này.” Bởi vì ngay cả Nhược Hinh cũng đồng ý rồi, cho nên hắn từ bệnh viện về nhà, liền lập tức gọi điện thoại cho tôn tử.

Đây là chuyện gì xảy ra?

“Tóm lại hôn sự này đã được tộc trưởng hai bên quyết định rồi, ta sẽ nhanh chóng an bài hôn lễ, tình huống của Quế di ngươi chắc ngươi cũng biết, bọn họ còn có công việc ở Tân Gia Pha, bọn họ không thể ở lại Đài Loan lâu được, cho nên ta hi vọng trước khi bọn họ trở vể Tân Gia Pha, đen hôn sự của ngươi và nha đầu Nhược Hinh kia làm cho tốt, như vậy di thúc của ngươi bọn họ có thể yên tâm.”

Treo điện thoại lên, Lục Tĩnh Dương rời khỏi văn phòng, hắn muốn tự mình đến bệnh viện để hỏi Nhược Hinh, rốt cuộc là chuyện gì đang xảy ra.

O0O

“Nhược Hinh, con quyết định thật sự phải gả cho Tĩnh Dương sao?”

Ở trong phòng bệnh, sau khi lão công có việc rời đi, Thái Văn Quế hỏi nữ nhi, bởi vì có rất nhiều chuyện, nàng và lão công đều không rõ. Tuy rằng nữ nhi thích Tĩnh Dương, nhưng Tĩnh Dương vẫn chỉ xem nữ nhi nàng như là muội muội, điều này từ khi nàng còn ở Đài Loan đã biết, bởi vì nếu Tĩnh Dương thích Nhược Hinh, hắn nhất định sẽ theo đuổi nàng, mà không phải xem nàng là muội muội.

“Đúng.” Nhược Hinh gật đầu.

“Nhưng là Tĩnh Dương chỉ xem ngươi là muội muội, như vậy có được hay không?” nàng đương nhiên cũng thích Tĩnh Dương, đứa nhỏ này từ nhỏ đã rất vĩ đại xuất sắc, nhưng kết hôn không phải là trò đùa, cà hai bên phải có tình duyên mới tốt, cuộc hôn nhân miễn cưỡng này làm nàng không khỏi lo lắng cho nữ nhi.

Hà Nhược Hinh không nói gì

Nhìn nữ nhi không nói lời nào, Thái Văn Quế vì nàng cảm thấy đau lòng. Nàng đương nhiên biết nữ nhi yêu Tĩnh Dương bao nhiêu, bằng không nàng sẽ không đáp ứng hôn sự này với lão phu nhân.

“Hài tử ngốc, mẹ rất lo lắng cho ngươi.”

“Mẹ, mời ngươi không cần cho lo lắng ta, sau khi kết hôn, ta sẽ cố gắng làm cho Tĩnh Dương ca yêu thương ta.” Đây cũng là nguyên nhân nàng đáp ứng hôn sự này, nàng biết Tĩnh Dương ca hiện tại không thương nàng, sau khi hai người ở cùng một chỗ như vậy, nàng nhất định sẽ cố gắng làm cho hắn yêu thương nàng, không hề xem nàng là muội muội nữa.

Nhìn nữ nhi, cho dù nàng bởi vì lo lắng mà không cho nàng gả, đứa nhỏ này cũng nhất định phải gả cho Tĩnh Dương ca của nàng, nàng từ nhỏ đã muốn làm tân nương của hắn, điểm ấy mẹ nàng so với bất cứ người nào đều rõ ràng nhất.

“Tuy rằng đây là kế hoạch của ngươi.” Tính sau khi kết hôn sẽ bồi dưỡng tình cảm của hai người. “Nhưng dùng phương thức này làm cho Tĩnh Dương cưới ngươi, như vậy có được không?” Mặc ngoài nói là vì chịu trách nhiệm, nhưng nói trắng ra chính là ép bức, cho dù đây không phải là yêu cầu của bọn họ, nhưng cảm giác vẫn là không tốt lắm, nàng cũng chí có một nữ nhi bảo bối là Nhược Hinh, một chút đều luyến tiếc nàng sẽ chịu ủy khuất.

Lúc này của phòng bệnh mở ra, Thái Văn Quế tưởng lão công đã trở lại. kết quả vừa quay đầu lại cư nhiên nhìn thấy Lục Tĩnh Dương, đồng thời phát hiện vẻ mặc của hắn thực sự không tốt.

“Tĩnh Dương, vì sao ngươi lại đến bệnh viện?” Hắn đều là buổi tối sau khi tan ca mới đến xem Nhược Hinh.

Nghe được Tĩnh Dương ca đến, Nhược Hinh đầu tiên là cả kinh, sau đó đại khái cũng biết vì sao hắn đến tìm nàng. Như vậy, bà nội đã đem chuyện hôn sự nói với hắn, hắn hẳn là tới hỏi nàng vì sao đáp ứng hôn sự này.

Lục Tĩnh Dương mắt nhìn người ngồi ở trên giường, vẻ mặt kinh ngạc cùng ngưng trọng. Hắn vừa mối nghe lầm sao? Quế di nói muốn hắn cưới nàng là kế hoạch của Nhược Hinh, đây là chuyện gì xảy ra?

“Quế di, người có thể ra ngoài được không?” Ta có chuyện muốn hỏi Nhược Hinh.”

Thấy biểu tình của hắn có chút không thích hợp, Thái Văn Quế có chút lo lắng. “Việc này ……”

“Mẹ người có thể đi ra ngoài, không có việc gì.”

Mắt nhìn nữ nhi lại nhìn Lục Tĩnh Dương, nghĩ rằng hai người trẻ tuổi bọn họ hảo hảo nói chuyện cũng tốt. “Được rồi, ta đến dưới lầu chờ cha ngươi.”

Thái Văn Quế đi ra ngoài, sau đó thay bọn họ đóng cửa phòng bệnh.

Tuy rằng nàng không nhìn thấy biểu tình của Tĩnh Dương ca, nhưng ngữ khí của hắn tựa hồ có chút cứng ngắc, hắn tức giận sao? Hà Nhược Hinh bàn tay nhỉ bé ở trong chăn khẩn trương nắm chặt.

“Bà nội nói ngươi đáp ứng gả cho ta.”

“…. Đúng.”

Không nghĩ tới là thật! “Nhược Hinh, đây là chuyện gì xảy ra? Ta bị thái độ của ngươi làm cho lăn lộn, đêm đó phát sinh tai nạn xe cộ, ở nhà hàng không phải ngươi nói ngươi là muội muội ta, ngươi không nghĩ muốn gã cho ta sao? Mà ngươi cũng tính cự tuyệt bà nội đem chúng ta ghé vào cùng nhau sao? Vì sao hiện tại ngươi lại đáp ứng hôn sự này?”

Hà Nhược Hinh không có trả lời, bởi vì nàng không biết phải giải thích với hắn như thế nào, nàng cũng không có nói qua những lời này, tất cả đều là hắn nói, kỳ thật nàng không muốn cự tuyệt hảo ý của bà nội.

Nàng trầm mặc giống như là phủ nhận lời nói của hắn, làm cho Lục Tĩnh Dương thật sự khiếp sợ. “Nhược Hinh. Ngươi hẳn là biết ta chỉ xem ngươi là muội muội, ngươi cũng vẫn chỉ là muội muội của ta, không phải sao?”

“Ta thật sự không muốn làm muội muội của ngươi,” Nếu như bọn họ đã xắp kết hôn, mà sau khi kết hôn nàng cũng tính làm cho hắn yêu thương nàng, như vậy nàng quyết định đem tâm ý của chính mình nói rõ cho hắn biết.

“Cái gì?”

“Ta thích Tĩnh Dương ca, giống như nữ nhân yêu thích nam nhân vậy.”

“Nhược Hinh, ngươi có biết ngươi đang nói gì không?”

“Ta biết, ta yêu ngươi đã rất lâu, nhưng ngươi vẫn chỉ xem ta là muội muội ngươi, cho nên ta không dám nói cho ngươi biết, ta nghĩ muốn làm thê tử của Tĩnh Dương ca, muốn có thể vĩnh viễn ở cùng một chổ với ngươi.” Lời đã nói ra, Hà Nhược Hinh muốn nói cho Tĩnh Dương ca của nàng biết nàng thương hắn bao nhiêu.

Đối với ‘Muội muội’ mà mình yêu thương đột nhiên nói yêu chính mình, hắn trừ bỏ ngoài khiếp sợ, cũng còn có tức giận. Ý của nàng là tứ trước tới nay, nàng đều làm bộ làm muội muội hắn sao?

Lục Tĩnh Dương hơi nhếch môi. Hắn đối với nàng là thiệt tình yêu thương, không nghĩ tới hư tình giả ý, hắn cảm thấy chính mình bị nàng phản bội lừa gạt thật sâu! Sau đó tại đây, nàng không còn nghĩ tới muốn làm muội muội hắn, bởi vậy sự kiện lần này buộc hắn cưới nàng sao? Hắn cho tới bây giờ cũng không biết tâm cơ nàng nặng như vậy.

“Hết thảy mọi chuyện đều là kế hoạch của ngươi sao?”

“Cái gì?” Kế hoạch gì?

“Muốn ta vì việc ngươi bị mù mà chịu trách nhiệm, sau đó bức ta cứu ngươi, ngươi là tính như vậy sao?” Cảm giác bị phản bội thực sâu làm cho Lục Tĩnh Dương trong lòng lửa giận không nguôi, đặc biệt muội muội mà hắn yêu thương lại phản bội hắn.

Nghĩ tới nàng mà muội muội ngoan hiểu biết nhất của hắn, biết rõ hắn không có ý nguyện kết hôn, nhưng lại sử dụng kế này buộc hắn cưới nàng, giống như bị người bi ở sau lưng hung hăn đâm một đao, đau đớn vạn phần.

Hà Nhược Hinh nghe được hắn rất tức giận. Tĩnh Dương ca quả nhiên tức giận, nhưng là cho dù như thế, nàng vẫn muốn gả cho hắn, cho hắn biết nàng thương hắn bao nhiêu.

“Vì sao không nói lời nào?” Lục Tĩnh Dương gầm nhẹ. Nhất tưởng đến việc chính mình lo lắng vì chuyện nàng bị mù, nhưng nàng lại tính kế như thế nào buộc hắn cưới nàng, hắn liền hoàn toàn không thể úc chế lửa giận trong

Đối mặt với Tĩnh Dương ca đang tức giận, nàng không biết chính mình nên nói cái gì, có năng lực nói cái gì, tuy rằng chuyện kết hôn không phải là nàng đưa ra, nhưng cũng là nàng đáp ứng, bởi vậy nàng không có lời nào để nói.

Nàng trầm mặc lại làm cho hắn tức giận, Lục Tĩnh Dương giận dữ xem xét nàng. “Hà Nhược Hinh, hiện tại lập tức gọi điện thoại cho bà nội hủy bỏ hôn sự này, như vậy ta sẽ giống như trước xem ngươi là muội muội mà yêu thương.”

Mười ngón tay trong chăn nắm chặt, thậm chí còn ra mồ hôi lạnh.

“Hà Nhược Hinh, nói chuyện!”

“Ta….” Nàng cảm thấy thanh âm của chính mình phát run, nhưng nàng không nghĩ muốn buôn tha cho cơ hội duy nhất có thể gả cho Tĩnh Dương ca. “Ta không muốn hủy bỏ hôn sự này.”

Lục Tĩnh Dương tuấn nhan xanh mét. Hán yêu thương nàng, nhưng nàng lại phản bội hắn!

Tốt lắm, nếu nàng thật sự muốn gã cho hắn, như vậy hắn liền cưới, nhưng là hắn sẽ làm cho nàng hối hận về chuyện này.

“Ngươi muốn gã cho ta như vậy, chúng ta đây liền kết hôn đây!”

P/s: Từ đây về sau sẽ có những màn ngược nhè nhẹ và H cũng nhè nhẹ  *cười gian*

Min: đọc chap mày em thấy Dương ca hơi ích kỉ một chút, mới cả hiểu lầm “Kẹo mút tỷ tỷ” nghiêm trọng a, đâu có phải tỷ ý cố tình bị mù chứ…

  ~ Hoàn chương 2~

2 comments on “Cạm bẫy của ái thê – Chương 2

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s