Cạm bẫy của ái thê – Chương 3


Edit & Beta: Chys & Min

Chương 3:

Hà Nhược Hinh cùng với bạn tốt Đường Mạnh Ảnh cùng nhau đến cửa hàng áo cưới để chọn lựa váy cưới mặc hôm kết hôn. Nguyên bản mẹ nàng tính cùng các nàng đến đây, nhưng bởi vì mẹ đột nhiên thận thể không khoẻ, bởi vậy nàng muốn mẹ ở nhà nghỉ ngơi, chỉ cần có Tiểu Mạnh đi cùng nàng là được rồi.

Tiểu Mạnh là bạn tốt của nàng từu hồi trung học, hai người tuy rằng không học cùng chuyên môn đại học, nhưng cảm tình rất tốt.

Nay tuy rằng mắt nàng nhìn không thấy, nhưng là nàng rất tin tưởng vào con mắt của bạn tốt.

“Thế nào, cái này mặc đẹp không?” Hà Nhược Hinh quay sang hỏi bạn tốt.

“Tớ cảm thấy cái này so với hai bộ đã thử trước đẹp hơn, tiểu lộ nhũ câu (min: ???) , thoạt nhìn vừa gợi cảm lại xinh đẹp.” Hai bộ váy cưới thử lúc trước hình thức đều rất bình thường, Đường Mạnh Ảnh thích cái váy cưới thấp ngực mà bạn tốt hiện tại đang mặc trên người, thân thể của nàng kỳ thực thật tốt lắm, chỉ là do bình thường mặc quần áo quá bảo thủ.

“Như vậy liền quyết định cái này là được rồi.”

“Cậu xác định sao? Có muốn cho mẹ cậu xem qua một chút có lẽ tốt hơn.”

“Không cần, tớ rất tin tưởng ánh mắt của cậu.” Các nàng cảm tình rất tốt, trong tất cả bằng hữu của nàng mà nói, không ai hiểu nàng hơn so với Tiểu Mạnh, cho nên Tiểu Mạnh đã chọn, như vậy nhất định là rất đẹp.

Sau khi đã chọn được áo cưới, Hà Nhược Hinh lại muốn bạn tốt giúp nàng chọn lựa lễ phục mặc trong hôn lễ hôm đó, chọn tới chọn lui mất đến hai giờ , sau đó các nàng mới rời khỏi tiệm áo cưới, đến một quán cà phê gần đó nghỉ ngơi uống trà.

Bởi vì Hà Nhược Hinh hiện tại mắt không nhìn thấy, cho nên Đường Mạnh Ảnh thật cẩn thận đem chén cà phê đưa đến tận tay nàng. “Tớ đã giúp ngươi thêm đường rồi.”

“Cám ơn cậu, Tiểu Mạnh.” Nàng ngọt ngào cười.

Đường Mạnh Ảnh cũng vừa uống vừa nói.“Hôm nay sao cũng chỉ có cậu tới thử mặc áo cưới, Tĩnh Dương ca của cậu đâu?”

“ Anh ấy hẳn là bận công tác, cho nên không có cách nào đến đây.” Hà Nhược Hinh thản nhiên nói.

“Làm ơn đi, hôm nay là thứ bảy nha, lại không có cần đi làm, anh ta bận cái việc gì!” Đường Mạnh Ảnh với một mái tóc ngắn đang có vẻ tức giận, nàng cá tính cũng thực thẳng thắn. “Tớ nghe Tử Dương nói, đại ca hắn đều quăng hết việc chuẩn bị hôn lễ cho Lục bá phụ đi lo, còn hắn thì hoàn toàn không để ý tới.”

Hai năm trước nhờ Hà Nhược Hinh giứoi thiệu, Mạnh Ảnh khi mới từ Mỹ du học trở về đã quen biết với Lục Tử Dương, hai người có cá tính giống nhau, vừa gặp đã như quen từ lâu, trở thành bằng hữu tốt, nay giống như anh em, dù sao cũng có rất nhiều người nói nàng có cá tính giống như con trai, bởi vậy đối với việc Lục Tử Dương thường xuyên đến chỗ nàng thuê trọ tìm nàng, nàng cũng không có nghĩ nhiều, bởi vì nàng tuyệt không muốn cùng với các công tử nói chuyện yêu đương.

Sau đó có một lần hai người khi uống rượu đều say, đã xảy ra chuyện ở trên giường lăn qua lăn lại, mà người nào đó cư nhiên dõng dạc tuyên bố, nếu đã lăn qua lăn lại một lần, vậy thì cứ tiếp tục “lăn” đi! Sau đó hai người vẫn tiếp tục “lăn qua lăn lại” cho đến bây giờ, bất quá nàng vẫn muốn nói rõ, tuy vẫn “lăn qua lăn lại” trên giường, nhưng nàng vẫn là không muốn cùng với những côn tử có tiền nói chuyện yêu đương, ở ấn tượng của nàng, hôn nhân tựa hồ có chung tập tính, trước hôn nhân luốn muốn làm nhiều việc, sau hôn nhân lại không muốn làm gì, tóm lại, mặc dù có người khyên nàng hảo hào biến thành trục lí, nhưng nàng một chút hứng thú cũng không có.

Đặc biệt là khi chưng kiến hôn lễ của bạn tốt , quả thực mau biến thành hôn lễ của một người.

Hà Nhược Hinh biết lời bạn tốt nói đều là thật sự. Nàng biết Tĩnh Dương ca tuyệt không để ý đến hôn lễ này.

Ngày đó sau khi cùng hắn nói chuyện xong ở bệnh viện, nàng cũng không có gặp qua hắn, ngay cả hai ngày sau đó nàng xuất viện hắn cũng không đến, nàng biết lần này hắn thực sự tức giận.

Vài ngày trước nàng rốt cục cố lấy hết dũng khí gọi điện thoại cho hắn, hỏi hắn khi nào rảnh, có muốn cùng nàng đến cửa hàng áo cưói chọn đồ hay không, nhưng chỉ nghe thấy hắn lạnh lùng nói mình không có rảnh, về chi tiết hôn lễ hắn cũng không cần biết, hắn nói sẽ chỉ xuất hiện tại hôn lễ hôm đó.

Tính từ hôm đó đến giờ, nàng đã qua hai mươi ngày không có nhìn thấy Tĩnh Dương ca, trừ lần hắn đi Mỹ du học trước kia, đây cơ hồ là lần lâu nhất nàng không gặp hắn.

Cũng có lúc nàng tự hỏi mình, phải chăn chính mình đã làm sai, nhưng nàng lại không nghĩ buông tha cho cơ hội lần này, nàng biết lần này nếu để lỡ, nguyện vọng muốn làm cô dâu mới của hắn đối với hắn sẽ vĩnh viễn không bao giờ trở thành sự thật được nữa.

Đường Mạnh Ảnh vừa rồi đang tức giận chuyện chú rể không có cùng bạn  tốt đi chọn áo cưới, luôn để cho nàng phải một mình chuẩn bị hôn lễ, đặc biệt là khi mắt nàng lại không nhìn thấy được, nhưng khi vừa nhìn thấy bạn tốt sắc mặt ngưng trọng, Đường Mạnh Ảnh liền đem lời nói thu hồi. “Nhược Hinh, quên đi, coi như tớ chưa nói gì, cậu không cần suy nghĩ lung tung làm gì, cứ yên tâm vui vẻ làm tân nưong là được rồi.”

“Tiểu Mạnh, cậu cảm thấy tớ làm sai rồi sao?”

“Ai nha, cái này thực không biết nói thế nào?” Đường Mạnh Ảnh thở dài.

“Không quan hệ, cậu chỉ cần nói thật rằng thực ra tớ không nên đối với Tĩnh Dương ca như vậy, tớ không nên đáp ứng hôn sự này, tớ nên yên phận làm em gái ngoan của anh ấy mới phải.” Nàng cũng thường tự nghĩ không biết chính mình có phải là làm sai hay không.

“Nói thật, ngay từ đầu tớ xác thực cảm thấy làm như vậy là hôn nhân bị ép buộc, nếu như vậy tớ thực lo lắng tương lại của cậu sẽ được hạnh phúc sao?” Bởi vì nàng thực sự rất quan tâm Nhược Hinh, hơn nữa nàng đã nói như vậy, cho nên Đường Mạnh Ảnh cũng đem tâm sự thật lòng của mình mà nói ra. “Nhưng là sau này tớ lại thấy cậu yên lặng chuẩn bị hôn lễ, cho thấy quyết tâm muốn ở cùng một chỗ với anh ta của cậu quả thực rất mãnh liệt, làm cho tớ cảm thấy thực cảm động, tớ nghĩ hẳn là cậu rất yêu Lục Tĩnh Dương.”

Kỳ thật cũng có mấy lần nàng tính muốn khuyên bạn tốt huỷ bỏ hôn lễ, dù sao thấy cảnh tân nương một mình chuẩn bị hôn lễ thật có điểm đáng thương, nhưng thấy bạn tốt của mình tích cực khát vọng làm cô dâu mới củ Lục Tĩnh Dương như vậy, muốn khuyên nàng huỷ bỏ hôn lễ đúng là không được, Đường Mạnh Ảnh đoán mẹ Nhược Hinh hẳn là cũng có suy nghĩ như vậy.

“Yêu hắn lại không thể cùng hắn ở chung một chỗ, chỉ có thể làm em gái tâm tình thật là chua xót lòng người, nếu đã như vậy, tớ ủng hộ cậu, cậu hãy cố gắng bằng bất cứ giá nào, tớ tin có lẽ Lục Tĩnh Dương sẽ bị tình yêu của cậu làm cảm động mà yêu thương cậu, nhưng nếu tương lai hắn thật sự không thể yêu cậu, thì cậu nên rời xa hắn, tìm một nam nhân khác thực sự yêu thương cậu.” Nếu cố gắn hết sức mà đối phương vẫn không thể yêu mình, như vạy có lễ Nhược Hinh sẽ không mất hết hy vọng, có lẽ khi đó nàng thật sự có thể đi yêu nam nhân khác.

Nghe được nghĩ khí của bạn tốt, Hà Nhược Hinh nguyên bản cảm xúc có chút trầm mặc lộ ra một chút tươi cười khó khăn.

“Nếu cậu đã muốn như vậy, sẽ không được lùi bước, lúc này cậu chỉ có thể tiếp tục bước đi về hía trước, cố gắn hết sức làm cho Lục Tĩnh Dương yêu thương cậu, hiểu không?”

“Cám ơn cậu, Tiểu Mạnh.”

“Cậu nói gì vậy, chúng ta là tỷ muội tốt nha, nói cái gì cám ơn.” Đường Mạnh Ảnh thản nhiên nói.

“Tiểu Mạnh, cậu thật là một cô gái có suất khí, trách không được Tử Dương như vậy mê luyến cậu, nghe hắn nói nửa năm nay hắn ít nhất đối với cậu cầu hôn một trăm lần, nhưng cậu đều không có đáp ứng, vì sao vậy?”

“Đó là bởi vì……” Đường Mạnh Ảnh khó được đỏ mặt. Nàng nào có biện pháp nói cho bạn tốt biết, tên kia đều là khi ở trên giường lăn qua lăn lại mà cùng nàng cầu hôn, như vậy người ta không phải sẽ biết bọn họ cơ hồ mỗi ngày đều làm chuyện kia sao?

“Bởi vì sao?” Hà Nhược Hinh không biết bạn tốt vì sao chỉ nói một nửa.

May mắn là Nhược Hinh mắt không nhìn thấy được, bằng không hình tượng suất khí của nàng chắc chắc sẽ hoàn toàn không còn.“Đúng rồi, ta đột nhiên nghĩ đến, Nhược Hinh cậu nếu muốn Lục Tĩnh Dương yêu cậu, có thể lấy sắc dụ hắn.” (Min: tỷ chính thức bị bạn tốt “nhúng chàm” a)

“Sắc dụ Tĩnh Dương ca?” Hai gò má hơi hơi phiếm hồng.

Nam nhân có lẽ đều như vậy, có lẽ để hắn mê luyến thân thể của cậu trước, sau đó sẽ dần dần yêu  thương cậu.” Không phải thường có chuyện phát sinh tình một đêm sau đó yêu thương đối phương, rồi tiếp đến là kết hôn sao?

Hà Nhược Hinh nghe thấy không hiểu lắm. Nhưng nếu đây là phương pháp có thể khiến cho Tĩnh Dương ca yêu thương nàng, nàng sẽ nguyện ý thử xem, chính là…… ” Tớ không biết phải lấy sắc dụ như thế nào….”

“Rất đơn giản a, cậu chỉ cần nói cậu muốn hắn, cậu muốn hắn ôm cậu, mặc kệ hắn muốn cậu làm cái gì đều có thể.” Mỗi lần nàng chỉ cần nói nàng muốn, ngay cả vé sau còn chưa kịp nói, đã có người lập tức đánh tới.

Đến cuối cùng, Hà Nhược Hinh cũng chưa hiểu ý tứ của câu nói kia cho lắm. Nhưng nghe qua có vẻ rất đơn giản, bất quá chỉ cần nói như vậy, Tĩnh Dương ca sẽ yêu thương nàng sao?

“Cha, mẹ, hẹn gặp lại.”

Sau hôn lễ ba ngày, hai vợ chồng Hà gia chuẩn bị lên máy bay về Tân Gia Pha, con rể Lục Tĩnh Dương này thực tự nhiên bởi vì bận công tác mà không thể đến tiễn nhạc phụ nhạc mẫu, nhưng cũng may có Lục Tử Dơng thay thế cha mẹ đích thân đến tiễn, đi cùng còn có bạn gái Đường Mạnh Ảnh

Thứ Bảy tuy rằng có việc bận đi chăng nữa, nhưng nếu Lục Tĩnh Dương vắng họp, đoàn người cũng cố ý không đề cập tới.

“Nhược Hinh, mẹ luyến tiếc ngươi, cũng thực lo lắng cho ngươi.” Thái Văn Quế rưng rưng không nỡ rời ra nữ nhi.

“Mẹ, đừng lo lắng cho ta, ta sẽ thật sự hạnh phúc.” Hà Nhược Hinh cười cười muốn cho mẹ nàng yên tâm.

Thái Văn Quế nhìn nữ nhi. Nhớ tới thái độ của con rể ngày hôn lễ hôm đó , thử hỏi nàng làm mẹ, như thế nào có thể không lo lắng!

Nữ nhi nguyện ý gả cho Tĩnh Dương ca mà nàng đã  yêu mười mấy năm nay, nhưng là từ đầu tới cuối, chú rể đừng nói là có một chút gì tươi cười trên mặt, không những thế thái độ lại lạnh lùng, cũng chính bởi vậy nên nhà báo đén chụp ảnh đưa tin khi thấy bộ dáng mặt thối của hắn, còn đưa tin nói chú rể là bị bức cưới cô dâu, đơn giản là vì hắn hại cô dâu mới của mình không nhìn thất, thậm chí các tin đồn khó nghe hơn đều có. (Min: cái từ thối để tả mặt anh kia chính xác là của tác giả nha, Min không dám đắc tội anh đâu.)

Những tin đồn này bà đều không cho nữ nhi biết, cũng may mắn nữ nhi không nhìn thấy, nếu không nếu nàng biết thái độ của con rể hôm đó, hẳn là sẽ rất đau lòng!

Nhưng bà không có trách cứ Tĩnh Dương, bởi vỉ cho đến trước khi cửa hành hôn lễ một tuần, bà vẫn khuyên nữ nhi huỷ bỏ hôn lễ này, bởi vì bà biết Tĩnh Dương hoàn toàn không muốn kết hôn, làm như vậy là cuỡng ép hắn, tuy rằng sợ con gái mình tương lai sẽ phải chịu nhiều uỷ khuất, nhưng cuối cùng vẫn là bởi vì con gái cố chấp thoả hiệp, nàng nói cho nàng cơ hội yêu Tĩnh Dương ca một lần, nếu thật sự không được, nàng sẽ cho hắn tự do, sau đó đi Tân Gia Pha tìm bọn họ.

Thái Văn Quế cùng lão công bị nữ nhi thâm tình thuyết phục, bởi vậy mới cho phép nàng gả cho Tĩnh Dương.

Giờ đây nhìn nữ nhi, bà cho dù có bao nhiêu lời, lúc này cũng không biết nên nói như thế nào, dù sao đây cũng là do chính nữ nhi lựa chọn, vậy thì nàng cần phải nỗ lực thật tốt mà nắm bắt hạnh phúc.

“Nhược Hinh, nhớ rõ mỗi ngày đều phải gọi điện thoại cho mẹ, biết không?”

“Ta biết rồi, mẹ đến lúc đó cũng đừng nói ta phiền hà là tốt rồi.” Hà Nhược Hinh hay nói giỡn nói.

“Tiểu Mạnh, Tử Dương, Nhược Hinh phiền toái các ngươi giúp chúng ta chiếu cố đén nàng.”

“Chúng ta nhất định sẽ chiếu cố nàng thật tốt.” Hai người đồng thanh đáp.

Vợ chồng Hà gia lại cùng nữ nhi ôm nhau, sau đó mới lên máy ay rồi khỏi Đài Loan.

“Chúng ta trở về đi.” Đường Mạnh Ảnh vỗ vai bạn tốt nói.

“Ừ.”

Lục Tử Duơng chạy xe đến biệt thự của đại ca hắn. Từ khi Nhược Hinh cùng đại ca kết hết, bà nội hắn kiên trì muốc bọn họ chuyển đến nơi này, còn phái Lí tẩu, người giúp việc rất nhiều năm ở Lục gia đến chiếu cố cho ánh mắt không nhìn thấy của nàng.

Đường Mạnh Ảnh giúp Hà Nhược Hinh trở lại nhà, ấn chuông cửa mãi không có người ra mở cửa.

“Lí tẩu chắc là đang ra ngoài mua này nọ, không sao đâu, tớ còn có màng chìa khoá dự phòng.”

Hà Nhược Hinh lấy từ trong túi da ra một cái chìa khoá đưa cho Mạnh Ảnh, để nàng mở cửa vào nhà.

“Được rồi, đã về đến nhà rồi, Tiểu Mạnh, tớ có thể tự đi vào đến nơi, Tử Dương còn đang ở dới lầu chờ cậu đó.:” Hai người bọn họ vừa mới nói muốn đi tham gia

“Tốt lắm, về nhà, Tiểu Mạnh, ta chính mình đi vào là đến nơi, Tử Dương còn tại dưới lầu chờ ngươi.” Bọn họ hai người vừa mới nói muốn đi tham gia bằng hữu tụ hội.

“Không sao đâu, tớ đưa cậu trở về phòng nghỉ ngơi.”

“Tiểu Mạnh, tớ thật sự có thể chính mình trở về phòng nghỉ ngơi mà.” Nàng chỉ là ánh mắt nhìn không thấy mà thôi, cái khác sự nàng vẫn là có thể làm.

“Được rồi, tớ đi xuống đây, nhớ rõ đem cửa khoá kĩ lại nha.” Đường Mạnh Ảnh lại dặn dò vài câu, nhìn thấy cửa đóng xong, nàng mới xoay người xuống lầu.

Hà Nhược Hinh đem chìa khoá cất lại trong túi, sau đó thật cẩn thận đi từng bước.

Từ khi Tĩnh Dương chuyển ra khỏi Lục gia đại trạch đến giờ, bọn họ luôn gặp mặt ở bên ngoài , hoặc là cùng nhau trở về ăn cơm cùng bà nội, nàng chưa từng bao gìơ đến nhà hắn, nơi này đối với nàng không có một chút quen thuộc nào.

Nàng mới chuyển đến nơi này được ba ngày mà thôi, còn không phải thực hiểu biết các bài trí ội thất, chỉ cảm thấy phòng khách rất lớn, trung gian có

Nàng trụ tiến nơi này mới ba ngày mà thôi, còn không phải thực hiểu biết gia cụ bài trí, chỉ cảm thấy ra phòng khách rất lớn, không gian thật rộng rãi, cũng bởi mà làm cho nàng không thể sờ vách tường để đi trở về phòng, nhớ rõ có một lần khi nàng luyện tập , nhất thời bị lạc phương hướng, đi một hồi lâu mới trở lại được phòng của nàng.

Lục Tĩnh Dương nhìn theo bóng hình tiểu nữ nhân đang châm rãi đi về phía trước ở trong phòng khách to như vậy, mày rậm thâm khoá.

Vừa rồi khi chuông  cửa vang lên, hắn mới đi từ hòng khách ra, sau đó nghe thấy Hà Nhược Hinh cùng Đường Mạnh Ảnh nói chuyện, đầu tiên hắn vốn muốc xoau người trở về phòng khách, nhưng vừa thấy bóng ngwif kia đang hướng hắn chậm rãi đi ới, không biết vì sao, hắn cũng không có lập tức trở về phòng.

Nhìn Hà Nhược Hih, hắn có cảm xúc rất phức tạp, có tức giận, phẫn nộ, phiền chán,, còn có khó hiểu.

Trong lúc đó trước kia rõ ràng bọn họ ở chung hoà hợp như vậy, tình cảm thật rất tốt, vì sao nàng lại muốn phá hư hết thảy, nàng thật sự muốn gả cho hắn sao? (Min: quá nhảm~ chị ấy đã là nười của anh từ 3 ngày trước rồi thưa anh…)

Hừ! Nếu nàng đã muốn gả, hắn liền cưới, nhưng nàng tốt nhất nên chuẩn bị tâm lý mà tự gánh  vác hậu quả!

Bà nội có thể muốn hắn cưới nàng, muốn nàng chuyển vào cùng sống với hắn, nhưng bà không thể mệnh lệnh hắn ở chung phòng với nàng, nới này là nhà hắn, bởi vậy từ khi nàng chuyển đến phòng ngủ của hắn, hắn liền đến phòng khách ngủ.

Giờ đây nhìn nàng như là bị lạc giữa đại dương mênh mông vậy, nàng vươn tay sờ soạng phía trước, sau đó mới chậm rãi bước đi, tâm hắn không hiểu sao có một cỗ khó chịu cùng đau lòng, nhưng hắn rất nhanh đem nội tâm không nên có đồng tình với nàng áp chế xuống. Đây chính là do nàng lựa chọn, hắn không cần phải vì ột nữ nhân có tâm địa sâu như vậy mà áy náy cùng đau lòng. (Min: Aa, ích kỉ a, ai làm cho chị không nhìn được chứ, cái gì mà tự nàng lựa chọn chứ, chị ý bắt anh đâm xe ạ, hix…)

Hắn thấy ở phía trước cách nàng không xa có một chiếc ghế sô pha nhỏ, nếu tiếp tục đi lên, khẳng định tay nàng sẽ không sờ thấy chiếc ghế nhỏ kia, sau đó sẽ trượt châ, tồi ngã chổng vó… (Min: fristi…)

“Hô, rốt cục cũng đến rồi.” Đến khi chạm vào được tay nắm cửa phòng, Hà Nhược Hinh thở hổn hển khẩu khí, bởi vì nàng thật sợ sẽ giốgn như lần trước sờ soạng cả bổi mới trở lại được phòng. Xem ra nàng đã dần dần quen với phương hướng trong phòng rồi. (Min: tỷ còn fristi hơn ca, không có “ai đó” giứ thì tỷ đã sớm được ôm đất mẹ bao la vào lòng rồi… *liếc liếc*)

Nhìn thấy Hà Nhược Hinh đã vào trong phòng, lúc này Lục Tĩnh Duơng mới đưa tay vẫn đang nâng chiếc ghế sô pha nhỏ xuống.

Đối với việc chính mình vừa mới sợ hãi nàng sẽ bị sẩy chân mà mang sô pha chuyển đi, hắn cảm thấy nổi giận, hơn nữa phiền chán không thôi.(Min: thói quen bảo vệ tỷ đã quá sâu đậm, bệnh nan y hết thuốc chữa rồi, mà cũng không cần chữa a…)

Hắn vì sao lạ lo lắng cho nữ nhân kia sẽ bị ngã sấp xuống?

Phiền!

Hà Nhược Hinh biết Tĩnh Dương ca hiện tại còn đang rất tức giận nàng, bởi vì hắn đối nàng rất lạnh đạm.

Nhưng nàng sẽ không bởi vậy mà cảm thấy thương tâm, bởi vì nàng đã quyết định muốn cố gắng làm cho hắn yêu thương nàng.

Kết hôn đã một tháng nay, hắn chưa từng ở nhà ăn bữa sáng, bữa tối cũng vậy, nhưng cho dù như vậy, nàng vẫn giống nhau mỗi ngày buổi sáng đều đứng ở cửa tiễn hắn đi làm, tuy hắn không có một lần đáp lại nàng, nhưng là nàng cũng không nổi giận.

Hôm nay buổi sáng nàng ở trong phòng tắm cũng nhiều hơn một chút, bởi vậy nên khi nàng ra khỏi phòng , nghe được cách vách khách phòng vừa lúc mở ra.

Tĩnh Dương ca muốn đi đi làm? Nghe được hắn tiếng bước chân rất nhanh đi về phía trước, Hà Nhược Hinh lo lắng theo phía sau hắn, nàng là muốn đuổi tới cửa đưa hắn xuất môn đi làm.

Nghe  tiếng bước chân của Tĩnh Dương ca tựa hồ cách nàng càng lúc càng xa, sợ theo không kịp, tâm quýnh lên, nàng rối loạn quên mất thói quen phương hướng của chính mình thường ngày, bỗng dưng bị đụng phải chiếc ghế sô pha phía trước một chút –

“Cẩn thận!”

Nhìn thấy Hà Nhược Hinh thiếu chút nữa té ngã, nguyên bản ở phía trước nàng Lục Tĩnh Dương đúng lúc quay đầu đem nàng ôm vào trong ngực, đối với tính cách luôn không cẩn thận của nàng, trên mặt có hờn dỗi. Vừa mới rồi nhìn thấy nàng vừa ra khỏi phòng đã chạy loạn lên, nàng rốt cuộc có biết hay không hai mắt của mình nhìn không thấy.

“Tĩnh Dương ca?” Không nghĩ tới Tĩnh Dương ca lại đưa tay đỡ lấy nàng.

Biết hắn trong lòng vẫn còn lo lắng cho nàng, Hà Nhược Hinh trên mặt có một chút cảm động.

Lục Tĩnh Dương đương nhiên cũng thấy khuôn mặt nhỏ nhắn kia rõ ràng là đang vui sướng, tuấn nhan không khỏi hờn giận , buông ra nàng.“Nhanh chút đứng vững.”

“Được a.” Hà Nhược Hinh ngoan ngoãn đứng vững. Biết Tĩnh Dương ca còn quan tâm nàng, làm cho nàng thực vui vẻ, nhưng cũng không dám yêu cầu nhiều lắm. Lại nghe tấy tiếng bước chân hắn tiếp tục đi , nàng gọi hắn lại.“Tĩnh Dương ca.”

Hắn trực giác quay đầu, nhưng sau đó vẻ mặt chợt ảo não, tức giận đi càng nhanah về phái trước, trực tiếp đi ra khỏi nhà.

“Tĩnh Dương ca, cám ơn ngươi, còn có hẹn gặp lại.”

Đáp lại lời nàng là một tiếng đóng cửa thât lớn, thanh âm lớn đến nỗi làm cho Lí tẩu từ trong phòng bếp chạy ra.“Thiếu phu nhân, làm sao vậy, phát sinh chuyện gì?”

Hà Nhược Hinh cười cười.“Không có việc gì, Tĩnh Dương ca hắn đi làm.”

Lí tẩu nhìn cửa lớn. Đại thiếu gia hôm nay buổi sáng là ăn phải thuốc nổ sao? Đóng cửa có cần dùng sức như vậy sao, dọa nàng nhảy dựng, còn tưởng rằng là thiếu phu nhân xảy ra chuyện gì.

“Thiếu phu nhân, là ta tưởng nhầm là tốt rồi, chờ một chút là có thể ăn bữa sáng.” Nói xong lại đi trở về phòng bếp.

“Được.” Hà Nhược Hinh không chỉ trên mặt có tươi cười, tâm cũng đang cười.

Vừa rồi Tĩnh Dương ca chẳng những đỡ lấy nàng, mà lúc nàng gọi hắn, tuy rằng mắt nàng nhìn không thây cho nên không biết Tĩnh Dương ca có quay đầu hay không, nhưng nàng nghe thấy hắn dừng lại cước bộ, tuy rằng vẫn là giống nhau không đáp lại nàng một câu, nhưng chỉ thế cũng đủ cho nàng cảm thấy thực thoả mãn.

Tĩnh Dương ca tuy rằng hiện còng đang tức giận nàng, nhưng đối với nàng cũng có quan tâm a.

Trong chốc lát, Hà Nhược Hinh cũng Lí tẩu ăn xong bữa sáng, liền rời khỏi nhà đến bệnh viện, hôm nay là ngày khám địh kì một tuần một lần của nàng.

Mắt của nàng vẫn đang tiếp tục đựoc trị liệu, bất quá hôm nay cũng giống như nhũng ngày trước, vẫn là đối với ánh sáng không có phản ứng, làm cho nàng có nho nhỏ mất mát.

Rời khỏi bệnh viện, nàng cùng Lí tẩu trở lại Lục gia đại trạch thỉnh an bà nôi. (Min: cứ như lão phật gia ý nhỉ, hắc hắc…)

“Bà nội, người hôm nay có khoẻ không?”

“Ta tốt lắm.” Lục lão phu nhân nhìn trên mặt nàng đáng yêu tươi cười, cảm thấy thực có chút đau lòng. Nững chuyện có liên quan đến cuộc sống tân hôn của Nhược Hinh cùng Tĩnh Dương, Lí tẩu tất cả đều cùng đã cùng ba nói qua, hai người trẻ tuổi chẳng những vẫn là phân phòng ngủ, lại chưa từng có một lần cùng nhau ngồi xuống ăn cơm, hai người liền trở nên giống như hai người xa lạ vậy.

Bây gìơ ên làm sao mới phải? Không nghĩ tới tôn tử (cháu nội) mình tính tình so với mình tưởng lại cứng rắn đến vậy, hắn trước kia rõ ràng yêu thương Nhược Hinh như vậy, cho nên bà cho rằng chỉ cần khi hết hôn là tốt rồi, tôn tử sẽ không có khả năng đối với Nhược Hinh hoàn toàn không để ý tới, kết quả không nghĩ tới hắn lại đối với nàng lạnh nhạt như vậy.

Thật sự không được sao? Tôn tử thật sự không thể nhận Nhược Hinh là thê tử sao…

“Nhợc Hinh, con gần đây thế nào?”

“Con tốt lắm, cám ơn bà quan tâm.” Hà Nhược Hinh biết bà nội rất thương nàng.

Đối với của câu trả lời của nàng, Lục lão phu nhân chính là cười cười. Đứa nhỏ này vĩnh viễn đều làm cho người ta cảm thấy uất ức như vậy, muốn nàng mở miệng nói không tốt, cơ hồ là không có khả năng thực hiện, bà hy vọng tôn tử có một ngày sẽ hiểu rõ khổ tâm của mình, Nhược Hinh là một người vơ tốt.

Tĩnh Dương về sau muốn kế thừa công ty, tương lai hắn công tác sẽ bận rộn hơn, nam nhân bên ngoài bận rộn sự nghiệp, trọng yếu nhất là phải có vợ hiền giúp hắn quản lý quản lý tốt hết thảy cuộc sống gia đình, bà tin tưởng Nhược Hinh sẽ là người vợ như vậy, cũng là cô gái có thể làm cho thể xác và tinh thần hắn được thả lỏng khi ở bên cạnh nàng.

Kỳ thật bà quan sát Tĩnh Dương cùng Nhược Hinh đã lâu, tuy rằng bọn họ ở chung hình thức giống như anh em, nhưng sự thật lại không pahỉ như vậy, trước kia Tĩnh Dương còn ở tạ nhà cũ, mặc kệ công tác nhiều mệt bao nhiêu, vừa thấy Nhược Hinh đến, trên mặt hắn luôn lơ đãng cười, đứa nhỏ kia rất ít ở trước mặt người khác cười đến thả lỏng tự tại như vậy, có thể thấy được vị trí của Nhược Hinh tồn tại tong lòng hắn là rất đặc biệt. (Min: người ngoài cuộc hiểu, đáng tiếc huynh không hiểu… *thở dài*)

Đến tột cùng hài tử ngốc kia đến khi nào mới có thể hiểu được tâm ý của chính mình đây?

“Di, hai cái ghế sô pha nhỏ này giống y như có điểm quen mặt.” Lí tẩu nhìn đến ghế sô pha đặt ở phòng khách,“Giống như là đại thiếu gia gia cũng có một cái ghế dựa như vậy, bất quá gần đây giống như không có thấy.” Hiện tại nhìn đến hai cái ghế dựa này, nàng mới nhớ tới đến, gần đây dọn dẹp phòng khách, giống như không có thấy hai cái ghế dựa này.

“Đó là Tĩnh Dương mang đến.” Nhớ rõ khi tôn tử đưa đến hai cái ghế này, bà còn thực buồn bực không biết hắn là từ nơi nào đưa đến hai chiếc ghế này, nhưng hỏi hắn hắn cái gì cũng không có nói, nguyên lai chính là mang từ nhà đến.

“Quái, hai cái ghế này rõ ràng là cùng với sô pha trong phòng khách của đại  thiếu gia là một bộ. đại thiếu gia vì sao lại muốn đem hai cái ghế này đến đây?” Lí tẩu khó hiểu.”Đại thiếu phu nhân, ngươi có biết nguyên nhân không?”

Hà Nhược Hinh lắc đầu, nàng ánh mắt nhìn không thấy, trong nhà thiếu cái gì nàng căn bản là không biết.

“Lão phu nhân, canh gà đã hầm xong rồi.”

Người hầu đi tới hướng lão phu nhân báo cáo.

“Nhược Hinh, bà nội biết ngươi hôm nay trở về, cho nên hầm riêng canh gà cho ngươi tẩm bổ, chúng ta cũng đi nhà ăn ăn canh.” Lục lão phu nhân dắt tayHà Nhược Hinh , hai người cẩn thận đi đến nhà ăn.

Lục Tĩnh Dương hút thuốc đem khói thuốc bay đầy phòng, lập tức lại vì chính mình lấy thêm một cây, làm cho Lục Tử Dương đã cai thuốc từ lâu đi vào văn phòng, thiếu chút nữa bị đại ca hắn nuốt vân phun vụ cấp nồng hôn đi qua.

“Ta nói đại ca, ngươi hút như vậy không phải là rất nhiều đi, như vậy đối với thân thể thật không tốt, ta khuyên ngươi vẫn là mau mau cai thuốc lá đi.” Hắn còn không có tướng soái đem lão bà nhanh chóng cưới về, cũng không muốn bởi vì hít vào nhiều lắm khói thuốc mà chết (Chys: e ủng hộ a với M Ảnh tỷ ah.)

Anh em nhà họ Lục bộ dáng có chút rất giống nhau, bất quá Lục Tĩnh Dương thoạt nhìn điềm tĩnh ổn trọng hơn, mà Lục Tử Dương thuộc loại nam nhân tuấn lãng.

“Ngươi chừng nào thì đã biết chú trọng thân thể cho khoẻ mạnh, ta nhớ rõ trước kia ngươi nghiện thuốc lá rất nặng.”

“Đã sớm bỏ rồi.”

“Bỏ?”

“Không có biện pháp, Tiểu Mạnh chán ghét mùi thuốc lá, nàng chỉ cần ngửi được trên người ta cómùi thuốc là, đừng nói là cho ta ôm nàng, ta ngay cả nàng nhà nàng cũng đừng mong bước vào.” Hắn ngẫu nhiên mang Tiểu Mạnh về nhà, đại ca hắn cũng ã biết được chyuện này.

“Ngươi còn chưa cưới nàng vào cửa, đã bị quản giáo gắt gao như vậy, có được hay không?” (Min: hứ, đừng tưởng ai cũng ích kỉ như huynh nha.. Tĩnh Dương ca: *lườm lườm*, Min: *ngậm tăm*)

“Chỉ cần nàng nguyện ý gả cho ta, mặc kệ muốn ta làm cái gì ta đều nguyện ý.”

“Ta xem ngươi thật là hết thuốc chữa.” Lục Tĩnh Dương đưa tay bở thuốc là bào gạt tàn, sau đó lại lần nữa lấy một điếu khác.

“Đại ca, đừng hút, hút thuốc sẽ chỉ làm tâm tình của ngươi càng không tốt mà thôi.”

Hắn liếc mắt đệ đệ.“Ai nói lòng ta tâm tình không tốt?”

“Từ lúc ta tiến vào cho đến bây giờ, mày của ngươi vẫn là nhăn cùng một chỗ.” Làm em trai hắn hai mươi mấy năm nay, làm sao lạ có thể không nhận ra đại ca tâm tình không tốt.

Lục Tĩnh Dương cũng không có phủ nhận lời của em trai, hắn xác thực là tâm tình đang rất kém, bởi vì chuyện ban sáng.

Buổi sáng hắn thực tự nhiên thân thủ ôm lấy Nhược Hinh thiếu chút nữa té ngã , mới phát hiện nha đầu kia đúng là gầy đến dọa người, nàng rốt cuộc có hay không hảo hảo ăn cái gì, Lí tẩu không phải mỗi ngày đều chuẩn bị cho nàng sao? Như thế nào có thể làm cho cái tiểu nữ nhân kia trở nên gầy đến như vậy?

Đối với việc nàng không có hảo hảo ăn cơm, tự đem chính mình làm cho gầy như vậy, lại làm cho hắn bực mình không thôi, đồng thời hắn cũng vì việc chính mình lại quan tâm để ý đến nàng nhiều đến vậy mà sinh ra phiền chán.

Rõ ràng nàng không phải là em gái của hắn, nhưng hắn lại không có cách nào không để ý đến chuyện của nàng, làm cho hắn phiền lòng không thôi.

Hắn cùng không biết làm thế nào để tiêu trừ nội tâm phiền muộn kia, cũng bởi không thể trừ được, nên càng làm cho hắn trở nên nôn nóng.

Lục Tử Dương nhìn hắn đại ca biểu tình càng lúc càng ngưng trọng, mở miệng nói:“Đại ca, nếu đã kết hôn rồi, ta nghĩ ngươi liền đã hiểu ra rồi chứ, phải chấp nhận sự thật, dù sao ngươi trước kia không phải rất thương yêu Nhược Hinh sao?”

“Đó là trước kia chuyện, từ khi nàng lợi dụng mắt đã không thể nhìn thấy để bức ta cưới nàng, nàng cũng đã không còn là cô em gái ngoan trong lòng ta nữa.” Uổng phí hắn trước kia đối nàng tốt như vậy, nàng lại đối hắn tâm cơ đùa giỡn, điều này làm cho hắn không thể tha thứ nàng.

“Nhưng ta cảm thấy Nhược Hinh cũng thực đáng thương, nàng yêu ngươi lâu như vậy, thật vất vả có thể gả cho ngươi, nhưng lại thành kết quả như vậy.” Nhược Hinh thực sự là có điểm không đúng, nhưng hắn bao nhiêu có thể hiểu được tâm tình của nàng, nếu dùng quỷ kế là có thể làm cho Tiểu Mạnh gả cho hắn, hắn cũng sẽ có khả năng làm như vậy.

“Ngươi cũng biết nàng yêu ta?”

“Làm ơn, toàn thế giới chỉ cần có ánh mắt mọi người đều nhìn ra được điều ấy.” (Min: Ai cũng hiểu chỉ một người không hiểu…)

“Vậy vì sao nàng không nói cho ta biết?”

“Điểm này ta cũng không rõ ràng, có lẽ là bởi vì ngươi vẫn nói nàng là muội muội, cho nên nàng mới không dám nói.” Lục Tử Dương nhìn đại ca hắn, hỏi vấn đề đã vướng mắc từ lâu trong nội tâm,“Đại ca, ngươi thật sự một chút cũng không biết Nhược Hinh yêu ngươi sao?”

Lục Tĩnh Dương tuấn nhan ảm trầm.“Không biết.”

“Câu trả lời này thật là có điểm kì lạ……” Bình thường hẳn là phải đáp nhìn không ra đến không phải sao?

“Đây là giờ làm việc, không được tán gẫu việc tư.” Hắn nhanh chóng chuyển để tài, “Ngươi đến đây tìm ta là có việc gì?”

Thiếu chút nữa là đã quên công việc chính, Lục Tử Dương đưa văn kiện cho đại ca.“Về việc ngày kia đi nước Mỹ đi công tác, chúng ta có thể trở về trước thời gian dự kiến hai ngày không?”

“Lại là vì Tiểu Mạnh của ngươi?”

“Ngày đó nghe nói là nàng lễ lit niệm thành hôn của cha mẹ nàng, ta tính tại hôm đó thiên hướng nàng cầu hôn.”

“Lại cầu hôn, ngươi không phải đã cầu một trăm linh một lần rồi sao?”

“Nhưng nếu nàng không gật đầu ta cũng không có biện pháp, đành phải tiếp tục tìm biện pháp khác.”

Nghe được đệ đệ hắn nói còn muốn tiếp tục cầu hôn, Lục Tĩnh Dương chỉ cảm thấy buồn cười.“Ta thật sự không hiểu ngươi rốt cuộc thích nàng ở điểm nào?” Đường Mạnh Ảnh chỉ có thể xem như mỹ nữ thuộc hàng trung đẳng mà thôi.

Nhắc tới bảo bối Tiểu Mạnh của hắn, Lục Tử Dương một trận ngây ngô cười.“Thích nàng ở điểm nào, cái loại cảm giác này rất khó hình dung, chỉ cần thấy nàng, tâm tình của ta lúc nào cũng rất tốt, cùng nàng cùng một chỗ, mỗi một phút đều là khoái hoạt……”

“Tốt lắm, đủ rồi, không cần nói thêm gì đi nữa.” Hắn không có thời gian rảnh rỗi đi nghe cái thứ tâm tình ghê tởm nói.“Nếu muốn trở về trước hai ngày, vậy phảu xem người biểu hiện như thế nào.”

“Ta đã biết.”

2 comments on “Cạm bẫy của ái thê – Chương 3

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s