Khốc nam đứng cắn loạn (3.2)



Jayson ngồi trên ghế sô pha, một đầu tóc màu vàng chỉnh tề, mội đôi con ngươi lam mâu, tinh tế thưởng thức cốc có chân dài trên tay. Chiếc ly tinh xảo, trong suốt trong sáng, ở dưới ngọn đèn bày ra chất lỏng màu đỏ xinh đẹp bên trong. Hắn nhắm chặt hai mắt, đem thân ly loạng choạng, làm cho chất lỏng bên trong phát ra mùi vị đầy đủ nhất, sau đó mới từ từ thưởng thức.

Đây là năm 1900, hắn còn nhớ rõ, khi đó là mùa thu hoạch nho, lúc đó khí hậu cùng nhiệt độ rất thích hợp, độ ẩm cũng vừa phải, chất lượng tự nhiên được nâng cao một bước.

Hôm nay trăng rất tròn, chiếu rọi vào thân ảnh đang bay vút trong không trung, sau đó vô thanh vô thức nhảy xuống ban công, lam mâu liếc mắt một cái, khóe môi vi câu, nhẹ nhàng thưởng thức chất lỏng đỏ tươi trong sáng, thưởng thức âm nhạc jazz cao cấp.

Nghe jazz, uống máu tươi đẳng cấp, thật sự là rất biết hưởng thụ! Thời khắc tốt đạp như thế, một người vẫn liên tục đi đến trước mặt hắn.
Thân ảnh cao lớn từ ban công đi vào phòng, đi đến trước mặt Jayson.

Jayson nâng mắt lên, khi nhìn thấy đối phương, thìếu chút nữa là đem máu tươi vừa uống vào phun ngược trở ra, gặp quỷ trừng hắn.

“Sao lại thế này.”

“Chính là như thế.” Trên trán Chung Dịch Luân là một con dao, thân dao thiết nhập vào trán hắn, ước chừng là ba cm, nều là người bình thường đã sớm chết mất rồi. Mà hắn không phải là người bình thường, tuy không thể chết, nhưng cũng đủ đem người hù chết.

Hút máu tộc của bọn họ cả đời gặp qua không ít nguy hiểm, nếu thân trúng đạn, hoặc là đao, nhưng Jayson thật kinh ngạc, Chung Dịch Luân bị thương bởi một con …… dao thái!

Jayson vẻ mặt nghiêm túc mở miệng nói. “Con dao thái này không có chuôi dao.”

“Đây không phải là trọng điểm, mau giúp ta đem thứ chết tiệt này ra!” Chung Dịch Luân cắn môi nói, biểu tình dữ tợn, biểu hiện hắn giờ phút này thực rất khó chịu! Hơn nữa, thật sự là rất đau!

Cái chuôi dao thái này tuy rằng không làm hắn mất mạng, nhưng lại phá hủy gương mặt anh tuấn của hắn, nhưng chỉ dựa vào một mình hắn thì không nhổ ra được, hắn cần Jayson giúp hắn.

Jayson tuy rằng rất muốn cười, nhưng cũng rất muốn biết rốt cuộc xảy ra chuyện gì, bất quá hiện tại không phải là thời điểm để cười, vạn nhất nếu trời sáng, qua thời gian ma cà rồng khép miệng vết thương, từ nay về sau, cái chuôi dao thái sẽ cùng Chung Dịch Luân hợp nhất, đại soái ca anh tuấn sẽ biến thành quái nhân, khẳng định sẽ là trò cười trong giới ma cà rồng, mà với cá tính của Chung Dịch Luân, nhất định sẽ không tha cho hắn. Jayson trở về phòng lấy dụng cụ ngoại khoa, hán tuy là khám nghiệm tử thi, nhưng vẫn có dụng cụ phẩu thuật, sau khi làm cho Chung Dịch Luân nằm xuống, hắn mới thận trọng mở miệng. “Chuẩn bị tốt chưa?”

Chung Dịch Luân một hơi. “Hảo, đế đây đi.”

Tay Jayson nhẹ nhàng đặt trên dao thái, biểu tình trởi nên nghiêm túc, ngay lúc đó, hắn rút mạnh tay , dao thái rời khỏi người Chung Dịch Luân, Chung Dịch Luân trên trán máu tươi lập tức phun ra.

Mất máu, chính là vết thương chí mệnh của ma cà rồng, cho nên khi Jayson vừa lấy dao thái ra, liền lập tức dùng kim khâu vết thương cùng cầm máu cho Chung Dịch Luân, bởi vì huyết đối với bọn họ mà nói là nguyên tố trọng yếu, một khi mất máu, bản năng của ma cà rồng sẽ lập tức khởi động, trở nên cực kỳ khát máu, gặp người sẽ cắn.

Chung Dịch Luân trong mắt xung huyết, trên mặt gân xanh nổi lên, bởi vỉ mất máu mà trở nên dữ tợn cùng thống khổ, trên là da có thể thấy được rõ ràng từng mạch máu, như một cái nhánh cây rắc rối phức tạp, ở trên mặt cùng toàn thân hắn.

Bản năng cầu sinh làm cho hắn mất đi lý trí, răng ở bên khóe miệng từ từ dài ra, điên cuồng muốn cắn người.

Trước khi hắn mất đi lý trí muốn đi cắn người, Jayson lập tức đưa hắn lên ghế sô pha, sau đó dùng châm đồng đem huyết đưa vào cơ thể hắnChung Dịch Luân mất máu cần huyết bổ sung, duy trì huyết bên trong cơ thể, mới sẽ không làm cho hắn rối loạn lý tính, trực tiếp truyền máu là phương thức nhanh nhất, so với uống máu hiệu quả nhanh hơn.

Dần dần, cặp đồng tử màu đỏ kia dần dần diệu lại, chậm rãi trở về màu sắc nguyên bản, răng nanh cũng rụt về, người của hắn cũng khôi phục lí trí, cả người mệt mỏi như mất đi khí lực.

“Thanh tỉnh chưa?”

Chung Dịch Luân mệt mỏi đối với hắn phun ra một câu.

“Đưa cho ta một ly.”

Jayson xác định đồng bọn không có việc gì, liền không hề ngăn chặn hắn, cầm lấy một bình đưa cho hắn.

Chung Dịch Luân chưa uống vào, liền lay động thân ly, ngửi một chút, con ngươi màu đen hướng Jayson xem qua. “Năm 1900?”

“Đúng vậy.”

Chung Dịch Luân một ngụm uống cạn, một giọt cũng không thừa, bạc môi liếm láp chất lỏng còn lại bên môi, trên mặt lộ ra thoải mái tươi cười. “Không hổ là năm 1900, năm đó là mùa nho thừa thải, mọi người đều uống rượu nho, ngay cả máu cũng tràn ngập mỹ vị hương rượu nho.”

“Lạ nha, người hiện tại còn kém hơn, tạp chất trong máu rất nhiều, không còn tinh thuần, muốn tìm máu huyết tốt, rất là khó.”

Hai nam ma cà rồng vượt qua ba trăm tuổi, thoạt nhìn tưởng chừng hai bảy,  hai tám tuổi, bọn họ không định cư một chổ nhất định, chạy ở khắp các quốc gia trên thế giới, vài năm nay, bọn họ phát hiện một cái thiên đường của ma cà rồng, đó là Đài Loan.

Đài Loan là nơi có mật độ dân số rất cao, nhất là Đài Bắc.

Đối với ma cà rồng mà nói, sống về đêm ở Đài Bắc rất tiện lợi, làm cho cuộc sống vể đêm của bọn họ trở nên lạc thú hơn nhiều.

Cừa hàng tiện lợi hai mươi tư giờ, đám người tụ tập náo nhiệt ở chợ đêm, các quán ăn đêm, ca hát ktv, chổ cho thuê tiểu thuyết truyện tranh, cái gì cũng đều có.

Bọn họ là ma cà rồng sống ba trăm năm, cũng vượt qua vô số đêm nhàm chán.

Bọn họ chưa từng nghĩ đến, ban đêm ở Đài Bắc xinh đẹp như thế, làm cho bọn họ ở không bao lâu, đã bọ chổ này mê hoặc.

“Sao lại thế này?” Jayson muốn biết, dao thái trên đầu đồng bọn rốt cuộc từ đâu mà đến.

“Đừng nói nữa.” Chung Dịch Luân không nể mặt, xem ra không muốn nói rõ mọi chuyện.

“Là kiệt tác của nữ nhân kia?”

Hắn không trả lời, điều này chứng tỏ Jayson đoán đúng rồi.

“Bị nàng phát hiện?”

“Đương nhiên không có.”

“Vậy là tốt rồi, chuyện chúng ta là ma cà rồng, không thể cho nhân loại biết, ta nhớ rõ ngươi đã nói, nàng không bị ngươi thôi miên.”

“Yên tâm đi, đây chỉ là ngoài ý muốn, sẽ không có lần sau.” Sau khi uống một ly máu tươi nữa. Chung Dịch Luân mệt mỏi đứng lên, quyết định bò vào trong quan tài của hắn. Hắn cần phải hảo hảo tỉnh dưỡng, chỉ cần ngủ qua một ngày, ngày mai miệng vết thương trên trán của hắn sẽ khép lại.

Cần ta hổ trợ đối phó nữ nhân kia không?”

Chung Dịch Luân phóng tới lợi hại cảnh cáo. “Nàng là của ta, không cho phép đụng tới nàng.”

Jayson đưa hai tay lên đầu hàng. “Đừng hiểu lầm, chỉ chỉ là muốn hổ trợ, tuyệt không có ý đó, nàng là của ngươi, ta biết quy tắc.” Hắn tuyệt đối không muốn làm đồng bọn tức giận, hắn biết rõ tính cứng rắn của người này, đối với con mồi tuyệt đối giữ lấy, hơn nữa ma cà rồng cũng có quy tắc, tôn trọng đối phương, tuyệt không động tới con mồi của đối phương, khẩu vị của hai người bất đồng, theo như nhu cầu, không đáng quý th2i kh6ong cần, trăn năm gần đây, an tường vô sự lẫn nhau.

Hơn nữa, hắn cũng không muốn vì một người nữ nhân mà đánh nhau cùng đồng bọn, phải biết rằng, mà cà rồng có rất ít bằng hữu.

Chung Dịch Luân liền thu hồi ánh mắt, liền trở về chổ ở, nằm trong quan tài, tiến vào giấc ngủ, hắn cần yên giấc để chữa trị miệng vết thương trên trán.

Thân hình lưu loát hướng ban công rời đi, gia nhập vào bóng đêm.

Giang Mật Nhã vận cũng không tốt. Vì tiết kiệm chi phí, công ty của nàng thực thi làm giảm biên chế, mọi người tiền lương giảm bớt, lượng công  việc cũng không có giảm bớt, chẳng qua là nguyên bản lượn công việc trong năm ngày làm xong, đổi thành làm xong trong ba ngày, nhóm vie6nc ông cơ hồ mỗi ngày đều tăng ca, kế hoạch không làm xong còn phải đem về nhà làm. Trong văn phòng tiếng oán than dậy đất, có người không chịu nổi, từ chức tìm công việc khác, cũng có người bất cứ giá nào, cũng quyết chính mình làm lão bản, lập nên trời đất mới.

Bất quá Giang Mật Nhã cũng là cái hết hy vọng, liền giống như nàng yêu đương, chỉ cần đối phương không có thực xin lỗi nàng, nàng đến chết cũng không đi theo đối phương, đối với công ty cũng giống nhau, khi người khác thầm oán việc giảm bớt tiền lương, nàng vẫn như cũ yên lặng tăng ca, đem bổn phận của mình làm tốt.

Nàng luôn tin tưởng, chỉ cần cố gắng nhất định sẽ có thu hoạch, khi người khác đang mắng lão bản áp bức nhân viên, nàng cho rằng lão bản cũng có nỗi khổ, dù sao hắn muốn duy trì xí nghiệp, cũng không phải dể dàng.

Mắng chửi mọi người làm việc vô bổ, tiền lương sẽ không gia tăng, chẳng an phân làm chuyện chính mình, nàng tin tưởng, mọi chuyện đến một ngày nào đó sẽ tốt hơn, người khác nói nàng ngốc, đều nói cái gì niên đại, nhân bất vi kỷ.

Nàng ngốc sao? Có lẽ vậy, bất quá nàng thà rằng người khác có lỗi với mình, cũng không nguyện ý chính mình có lỗi với người khác, nàng thích hữu tình có nghĩa, nàng không nghĩ muốn trỡ thành người như thế, đây là giá trị của nàng xem.

Nhưng là ông trời cũng không có thương nàng, kinh tế đỉnh trệ, làm hoạt động xí nghiệp giảm bớt, công ty liên tiếp thu lổ, rốt cục áp dụng chế độ giảm biên chế, mà tên của nàng cũng bị liệt vào danh sách giảm biên chế.

“Ngươi làm cho hết ngày hôm nay đi.” Chủ quản đứng ở trước mặt nàng, nàng cả người ngây ngốc, không có thông tri trước, không có dầu hiệu, chủ quản của nàng, mở miệng liền quăng ra những lời này nói với nàng, khoa trương nhất là, khi nào thì không nói, cố tình hôm này nàng tăng ca đến chín giờ mới nói với nàng.

“Sau khi kế toán kết toán, sẽ đem tiền lương đưa cho ngươi, ngươi đi thu thập mọi thứ, công ty sẽ đưa đồ của ngươi về nhà.”

Chủ quản thở dài, hắn cũng chỉ là bất đắc dĩ, đây là danh sách ở trên đưa xuống, hắn chỉ biết làm theo, vì để công ty sinh tồn, nên dù sao cũng có người phải hi sinh, nàng cũng còn rất trẻ, nhất định sẽ nhanh tìm đc công việc mới.

Nàng vẫn như cũ còn đang rung động, quả thực không thể tin được, nàng liền như vậy không hề báo động trước liền bị giảm biên chế? Điều này đối với nàng là đả kích lớn, bởi vì nàng rất nhiệt tình trong công tác.

Nàng không tranh cải ầm ĩ như những người khác, cũng không khóc lóc, cuối cùng đành phải trở về vị trí của chính mình, yên lặng thu thập đồ. Chung quy, nàng vẫn bị giảm biên chế. Không, trên thực tế, ác vận của nàng còn chưa chấm dứt. Tâm tình rơi xuống đáy cốc, nàng thầm nghĩ muốn đến trong lòng bạn trai khóc lớn, ấn tay xuống phím, di động của Kiến Hoành thủy chung vẫn không gọi được.

Nàng xúc động, muốn trực tiếp đi tìm bạn trai. Trước khi thông qua điện thoại, hắn nói hôm nay sẽ trở về, tinh thần thực mệt mỏi, ngày may mới có thể cùng nàng ngặp mặt, mà nàng cũng luôn luôn thực nghe lời, luôn theo ý hắn, nhưng hôm nay bất động, nàng hôm nay tâm tình cực kỳ không tốt, hơn nữa tưởng niệm nhiều ngày tích tụ, nàng thực sự muốn đến gặp hắn.

Khiến cho nàng tùy hứng một lần đi!

Nàng vòng vo vài chổ, ngồi xe hướng nhà trọ của bạn trai trực tiếp đi đến, nàng tin tưởng chỉ cần nhìn thấy hắn, nghe hắn ôn nhu an ủi một chút, cảm thụ trong ngực ấm áp của hắn, những nổi giận trong lòng nàng sẽ trung tỉnh lại.

Nhưng mà chờ đợi của nàng, cũng là chuyện thật tàn khốc —

Khi nàng dủng chìa khóa mở cừa, lại nghe thấy tiếng cười của nữ tử xa lạ, làm cho nàng nghi hoặc không thôi. Theo tiếng cười, nàng chậm rãi đi đến phòng ngủ, trên đầu giường đốt hoàng đăng, trên giường nam nữ chính trần như nhộng đang ôm nhau. Cả người nàng cứng đờ, hàn ý lan khắp toàn thân, bởi vì nam nhân trần như nhộng trên giường, chính là Chu Kiến Hoành bạn trai nàng .

Advertisements

4 comments on “Khốc nam đứng cắn loạn (3.2)

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s