Khốc nam đừng cắn loạn (4.1)



Mật Nhã sắc mặt tái nhợt, ngay sau đó. Nàng đảo miệng, như là nhìn thấy chuyện tình bình thường. xoay người bỏ chạy

“Mật Nhã!”

Không để ý tiếng kêu phía sau, Giang Mật Nhã tông cửa xông ra.

Việc này thật chấn kinh rồi, phản ứng duy nhất của nàng là chạy trốn, bởi vì nàng không biết phải làm sao bây giờ.

Nàng không thể không tự hỏi, tâm loạn như ma, đả kích này đối với nàng là rất lớn, nàng mù quáng đi trên đường, nàng chỉ có thể dùng sức chạy, bằng không sẽ hỏng mất, lòng nàng đau quá, đau đến mức nàng không biết làm như thế nào cho phải.

Từ nhỏ đến lớn, người lớn luôn dạy nàng phải cố gắng, trường học dạy nàng phải dùng công, thủ trưởng dạy nàng phải chăm chỉ, nàng tuy rằng không thông minh, nhưng cũng rất cố gắng học tập, nhưng là hiện tại mới phát hiện, cư nhiên không có ai dạy nàng bị bạn trai bắt cá hai tay thì phải làm cái gì bây giờ? Bi thảm nhất là, nàng phát hiện chính mình ngay cả chổ có thể trốn đến để khóc lớn đều không có, không, phải nói rằng, nàng không thể khóc.

Hướng đến, nàng rất lạc quan, chỉ có thể ở trước mặt người khác cười, lúc này nàng mới phát hiện, nàng ở trước mặt người khác không thể khóc được, cho dù là đối với người qua đường xa lạ.

Nàng bị lạc vào trong đám người, hình ảnh vừa rồi khắc sâu vào trong lòng nàng, nguyên lai đây là tư vị bị phản bội, giống như có người ở trong lòng nàng, uống huyết của nàng, đi ở trên đường, nàng lại không cảm thụ được chân đang đi trên mặt đất.

Nhanh chút, nhanh chút tìm được chổ! Nàng sắp chịu không nổi rồi, bởi vì nước mắt của nàng đang bắt đầu rơi.

Nàng đi thẳng về phía trước, cũng không biết mình nên đi đến chổ nào, khi nàng hoàn hồn, phát hiện chính mình đang ở trong ngõ vắng, không một ngọn đèn chiếu sáng, vừa lúc có tểh che khuất nước mắt trên mặt nàng nha! Nàng đã muốn đến cực hạn, nàng rốt cuộc không ức chế được xúc động mà khóc lớn.

Nàng cho tới bây giờ chưa đau lòng như vậy, nước mắt một giọt lại một giọt rơi xuống.

Đột nhiên nghe có tiếng bước chân, làm cho nàng kinh ngạc ngẩn đầu lên, nhìn thấy đúng là gương mặt hắn.

Khi Chung Dịch Luân xuất hiện trước mắt nàng, nàng nhíu mày, không biết làm sao có thế khéo như vậy, tại nơi này còn có thể đụng mặt hắn.

“Là ai chọc giận ngươi?” Chung Dịch Luân chậm rãi tiến lên, ngữ khí ôn nhu. Nàng lau nước mắt.

“Không cần ngươi lo.”

Chung Dịch Luân lắc đầu. “Nhìn thấy nữ nhân khóc, nam nhân làm sao có thể bỏ mặc.” Hắn lại tiến lên từng bước, con ngươi đen lóe một chút quang mang quỷ dị.

“Ta khóc là chuyện của ta, không liên quan đến ngươi, phiền ngươi tránh ra, ta muốn yên lặng một mình.”

Hắn vẫn như cũ không tránh ra, ngược lại còn nhìn chằm chằm vào nàng, điều này làm cho nàng tức giận, tức giận trừng mắt nhìn hắn, khẩu khí hét lên.

“Ta nói ngươi tránh ra, ngươi có nghe không?” Bỗng nhiên, nàng dột nhiên cảm thấy choáng váng, khi nàng hoàn hồn lại lần nữa, lại cảm thấy chính mình không thể cử động được, cảm giác thân thể không phải là chính mình.

“Sao lại tếh này …… Ta ….. Không động đậy được?”

Nàng kỳ quái nhìn tứ chi mình cứng ngắc, không tểh động đậy, lại nhìn thấy nam nhân kia nở nụ cười, nhưng lại cười không có hảo ý, làm cho nàng cảm thấy không thể tin được,

“Ngươi cười …… Cười cái gì?” Tươi cười kia, có mị lực hồn siêu phách lạc, để làm cho nữ nhân vì thế mà tinh mê ý loạn, nhưng không biết thế nào, ở trong mắt nàng, quan trogn là trong bụng nàng, siêu cấp khó chịu.

“Xem ra, phương pháp này thực hiệu quả.”

Hiệu quả cái gì a?

Nàng trừng mắt nhìn hắn, phát hiện chính mình cả đầu lưỡi cũng cứng đờ, nói không ra lời.

Hắn rốt cuộc đã thôi miên nàng thành công, điều này làm cho hắn vô cùng hưng phấn! Con mồi chờ đợi trăm năm, trong nháy mặt gặp lại, hắn hàng đêm dài hắn từ từ chờ đợi là đáng giá, vươn tay, yêu thích không buông tay vuốt ve thân cần cổ nàng.

A! Làm gi! Đem tay của ngươi ra!

Xuyên thấu qua lòng bàn tay hắn, hắn cảm giác được máu đang lưu động dưới lòng bàn tay, làm tâm hắn bắt đầu sôi trào. Hắn kìm lòng không đậu bắn ra hai răng nanh trắng nhọn.

Di? Sao lại thế này?

Nàng trừng mắt nhìn hắn, nhìn thấy ánh mắt hắn dần dần chuyển thành màu đỏ, răng hai bên môi cũng chậm rãi dài ra.

Đó là cái gì nha? Biến ma thuật sao?

Nàng không thể tin được nhìn Chung Dịch Luân. Nếu là ma thật, vì sao lại nhìn chân thật như vậy? Vì sao móng tay hắn cũng chậm rãi dài ra? Hắn bị làm sao vậy? Đủ loại biểu hiện, đểu chỉ có một khả năng! Ma cà rồng?

Môi hắn, đi đến bên tai nàng thổi vào một luồng khí lạnh.

“Ngươi có biết, ta muốn uống máu của ngươi, đã bao lâu rồi không?”

Không có khả năng! Nàng làm sao có thể hay ho đến cư nhiên lại đụng phải ma cà rồng?

Giang Mật Nhã không thể tin cùng với nỗi sợ hãi, không bằng nói nàng đã quá sợ hãi, nhưng tận mắt nhìn thấy, làm cho nàng lại không thể tin.

Đầu tiên là bị giảm biên chế, tiếp theo là nhìn thấy bạn trai cùng nữ nhân khác trên giường, loại đã kích này đã muốn nghiêm trọng, nhưng lại gặp gỡ ma cà rồng ….. Là rất khoa trương nha!

Nước mắt của nàng vẫn như cũ một giọt lại một giọt rơi xuống, rơi trên tay của hắn.

Con ngươi đen của hắn nhìn nước mắt của nàng, cũng không một phần động tâm, bạc môi tà khí trầm thấp mở miệng.

“Ngươi yên tâm, sẽ không đáng sợ đâu, sau này ngươi sẽ hoàn toàn không nhớ chuyện ngày hôm nay.”

Đại chưởng khẽ vuốt ve khuôn mặt của nàng, vì nàng lau nước mắt. Hắn đương nhiên sẽ không hấp huyết của nàng liền, mà tính đem nàng về nhà, dưỡng cho mập mạp, sau đó mới từ từ hấp huyết nàng, kể từ đó hắn định kỳ sẽ có thể nếm thức ăn tươi, không ngừng hưởng thụ mỹ vị, tựa giống như dưỡng kê, không giết kê, mà từ từ hưởng dụng.

Giang Mật Nhã trong mắt hoảng sợ, hắn nhất định sẽ hấp huyết nàng đến chết!

Chết?

Không, nàng không thể chết được! Nàng còn chưa kết hôn, còn chưa sinh tiểu hài tử, nàng mới hai mươi lăm tuổi nha, làm sao có thể cứ như vậy chết đi? Còn là bị ma cà rồng hại chết?

Nghĩ đến chính mình sắp chết, cũng không biết làm sao có thể toát ra lực lượng, hỗn loạn không dễ dàng thỏa hiệp phẫn nộ …… Mọi người đều có bản năng sinh tồn, không phải sợ hãi đến cực độ mà toàn thân xụi lơ, chính là phải đấu tranh, mà nàng lựa chọn, vì sinh mệnh của chính mình mà chiến đấu hăng hái!

Nàng ra sức éh miệng, dùng tiểu hổ nha của nàng hung hăng hướng cánh tay hắn ‘cắn’ xuống.

Hành vi của nàng làm cho gương mặt anh tuấn tà mị kia thực kinh ngạc, hồng mâu có không thể tin được.

Không tểh tin được nàng có thể cử động?

Làm ma cà rồng đã ba trăm năm, uống qua vô số huyết người, hướng đến hắn chỉ có thể cắn người, làm sao hắn có thể bị người cắn? Trừ bỏ ánh mặt trời cùng đinh ngân, ma cà rồng là không còn e ngại chổ nào, Chính là cắn hắn, cũng không thể dọa lui hắn, ngược lại làm cho hắn cảm thấy có chút buồn cười. Lấy dũng khí đến thế, nàng thực đáng khen ngợi.

Bạc môi nhếch cười, thú vị nhỉn tiểu cẩu cắn chặt không buông, không tểh tưởng được nàng lại hung ác đứng lên, cắn người cũng rất hăng hái.

“Ta nhắc nhở ngươi, nữ sĩ, cho dù không có tri thức, cũng phải biết thưởng thức, điện ảnh cũng có trình diễn qua rất nhiều lần, ma cà rồng là cắn không chết —“ Hắn không khỏi sửng sốt, vẻ mặt thoải mái đột nhiên trở nên nghiêm túc, tiến tới chuyển thành hoảng sợ. “Chết tiệt! Ngươi đang làm cái gì?”

Hắn cảm thấy có một cổ lực lượng bị hút ra, đang xói mòn bên trong cơ thế hắn, hắn kinh hãi, dùng sức đem nàng bỏ ra, kinh ngạc trừng mắt nhìn cánh tay chính mình, phía trên có dấu răng cắn của nàng rõ ràng, máu đang nhỏ ra từng giọt.

Giang Mật Nhã rốt cuộc tứ chi có thể động đậy được, nàng thở phì phì trừng mắt nhìn hắn, lau đi huyết trên môi, chầm chậm đứng lên, thua người không thua trận chỉ vài mặt hắn.

“Ngươi nghĩ là ma cà rồng là rất giỏi sao? Nói cho ngươi biết, ngươi cắn ta, ta liền cắn ngươi! Nếu ngươi dám hấp huyết ta, ta liền đem nó hấp trở về!” Nàng không chút yếu thế cảnh cáo hắn, dù sao cũng không phải hôm nay mới gặp chuyện không hay ho, đã đến nước này, còn gì phải sợ? Nàng liếm liếm huyết trên môi, cà người bắt đầu có chút đứng không vững, đầu có điểm choáng váng, mắt bắt đầu mơ hồ. “Kỳ quái, ta như thế nào lại cảm thấy nóng lên?” Nàng kéo kéo cổ áo chính mình, cảm thấy nóng quá a.

Hô hấp của nàng trở nên nhanh hơn, trán bắt đầu đổ mồ hôi lạnh, cả người như muốn bay lên, tim đập thật nhanh, bắt đầu cảm thấy tầm mắt mơ hồ.

Hai chân mềm nhũn, nàng rốt cuộc không chống đỡ nỗi gã xuống đất, trước khi mất đi ý thức, nàng còn không chịu thua quở trách hắn một câu.

“Ngươi biết không? Máu của ngươi …… Thật khó uống …..”

Nàng nhắm mắt lại, hôn mê bất tỉnh.

Chung Dịch Luân nhìn dấu răng trên tay, lại nhìn đến nàng, con ngươi đen lóe lên quang mang kì dị.

Nữ nhân này thực dặc biệt, cư nhiên cắn ngược lại hắn một ngụm! Hắn hiện tại rất tâm tư, chưa nói đến tức giận, ngược lại hắn đối với nàng quật khởi như vậy có một cỗ cảm giác không nói nên lời, có do dự, có mê hoặc, có một chút bội phục.

Hắn đi tới, ngồi xổm thân xuống, một đôi mắt đỏ tươi, gắt gao nhìn thẳng nàng, trong mắt tràn đầy phức tạp.

Màu đỏ trong mắt chậm rãi khôi phục màu đen, răng nanh lùi về, móng tay cũng biến trở lại, hắn đánh giá nàng, lâm vào suy nghĩ sâu xa. Nữ nhân hảo đặc biệt, thế nhưng trái lại cắn hắn, còn hút máu hắn! Trước khi mất đi ý thức, còn dám cảnh cáo hắn, không biêt tại sao, hắn có muốn xúc động cười. Đem nàng ôm lấy, khiên lên trên vai, bên dưới ánh trăng, thân hình hắn nhảy, biến mất vào trong ánh trăng.

7 comments on “Khốc nam đừng cắn loạn (4.1)

  1. Chys tỷ!!! Nếu tỷ rảnh thì ghé qua dự hôn lễ của Ngọc nhi tỷ tỷ với Habin nha! hôn lễ bắt đầu vào lúc 9h15 ngày 24/6 và kết thúc vào 12h đêm ngày 25/6! hôn lễ được diễn ra tại: http://tieuthiencac.wordpress.com/
    tỷ rảnh nhớ qua nha! yêu tỷ nhìu! *ôm ôm ôm*! *hun hun hun*!

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s