Khốc nam đừng cắn loạn (5.1)



Cánh môi mềm, tự động hướng đến miệng hắn tìm món ăn ngon ngọt. Trong lòng ma cà rồng tân sinh ngốc liếm mỹ vị lưu lại ở miệng hắn, còn vươn cái lưỡi mềm mại, hướng miệng hắn hút, ý đồ đa phần một ly canh.

Chung Dịch Luân bởi vì nhất thời ngoài ý muốn bị hôn mà giật mình, hắn kh6ong có ngăn cản nàng, chính là trừng mắt nhìn, nhìn hai tay của tiểu tử kia để trên bờ vai hắn, không ngừng hôn hắn, liếm hắn, còn phát ra tiếng chiêm chiếp, thậm chí ngay cả khóe môi dính máu của hắn, đều liếm không chừa một mảnh,

Hắn con ngươi kinh ngạc dần dần chuyển thành sâu thẳm, nhìn động tác vô tâm của nàng mà dấy lên một tia ám hỏa.

Hắn hiểu được, tiểu tử kia cũng không biết chính mình đang làm cái gì, chính là bởi vì khát vọng bên trong cơ thể, mà nàng sử dụng động tác liếm hôn đơn thuần này. Hắn cũng nhận thấy được, bởi vì nàng vô tâm khiêu khích mà cá nhiệt độ. Hắn là ma cà rồng sống mấy trăm năm, nữ nhân gì cũng đã gặp qua, hơn nữa tướng mạo ma cà rồng anh tuấn lại mị lực, muốn mê hoặc nữ nhân rất dễ dàng.

Nhưng mà, hắn lại bị nàng mê hoặc.

Sau khi tiểu tử kia liếm xong, lại hướng hắn ô ô kháng nghị, phảng phất thầm oán ăn không đủ no.

Ánh mắt cùng biểu tình kia của nàng hấp dẫn hắn thật sâu, ngũ quan cứng rắn nghiêm túc, cũng không tự giác trở nên nhu hòa.

Trước mắt nàng, giống như ma cà rồng tiểu bối vừa mới sinh ra, làm cho hắn tâm tình lay động.

“Còn muốn sao?”

Nàng gật gật đầu, bộ dáng không hề tâm cơ lộ ra bộ dáng chờ mong với hắn.

Hắn thử thành toàn nàng, hút một ngụm huyết trên cố tay chính mình, thấp mặt dùng miệng uy nàng, mà nàng cũng ngoan ngoãn há miệng, hứng lấy huyết của hắn, tựa hồ giống như tiểu bối đang uống sữa, hấp thu mỹ vĩ ngọt lành trong miệng hắn, uống mùi ngon, cuối cùng còn liếm liềm bờ môi của hắn, cũng vui vẻ tươi cười.

Thật đáng yêu……. Tâm đang nhốn nháo tực hồ bừng tỉnh, hắn thế nào lại bị nàng vô tâm khiêu khích khiến cho mặt đỏ bừng lên, nhìn chằm chằm vào miệng của nàng. Đây là cảm giác gì? Ngực hắn đập rất nhanh, thực kỳ diệu, tựa như vừa làm chuyện gì không bình thường, cũng như là mối tình đầu, có một cổ ngọt ngào, cũng có rung động.

Con ngươi đen nhìn cái miệng nhỏ nhắn mê người của nàng, dục vọng nhắm nháp, giống như có lửa đang cháy, hắn …… Nghĩ muốn nhiều hơn nữa.

Chung Dịch Luân kìm lòng không đậu cúi thấp mặt, hôn lên môi của nàng, mà nàng lại nghĩ hắn muốn cho nàng hấp huyết hắn, cho nên vui vẻ đón nhận, ý đồ muốn tìm tư vị ngọt ngào kia ở miệng hắn.

Cánh tay ôm lấy thân thể mềm mại của nàng, lặng lẽ chặt lại, bạc môi tham lam, tinh tế nhấm nháp hai phiến cánh môi mềm mại ấm áp, hòa nhập vào ngọn lửa.

Hắn thực kinh ngạc, hôn nào đúng là hưởng thụ tốt đẹp như thế, trêu chọc sự nhiệt tình từ lâu đã bị D_E_L_E_T_E của hắn.

Làm càn ở đầu lưỡi, tham lam nhấm nháp hương vị của nàng, hắn đối với nàng, phát lên khát vọng ngoài máu tươi. Hắn muốn hôn nàng, cũng thực thích hôn nàng, cũng kinh ngạc phát hiện, hạ nữa người chính mình có phản ứng.

Giang Mật Nhã hỗn loạn, giống như phiêu du ở bên trong cảnh mơ. Nàng mộng chính mình cùng một nam nhân hôn môi, cảm giác kia là chân thật như vậy, hắn chẳng những thân miệng của nàng, còn ôm lấy nàng, đem nàng đặt trên sô pha, ngực rắn chắc đặt ở trên người nàng, đại chưởng ở trên người nàng bắt đầu di chuyển, trước ngực rất tròn của nàng bao lại, vuốt ve bộ ngực của nàng.

Khi đại chưởng vuốt ve đi xuống, nàng cảm thấy có một cổ nóng cháy khó chịu, mà trên nụ hoa rất tròn kia khi được thô ráp ma sát, trở nên đứng thẳng …..

Di?

Nàng như là chợt tỉnh từ trong giấc mộng, thần trí bắt đầu thanh tỉnh, rõ ràng phát hiện chuyện nàng không phải là mộng, phát hiện thật sự có mộ bàn tay đang đặt trước ngực nàng, còn có hé miệng ở trước thân nàng, có cái nam nhân đang chiếm tiện nghi của nàng.

Nàng đột nhiên đẩy đối phương ra, động tác nàng làm cho Chung Dịch Luân đột nhiên sửng sốt, giây tiếp theo, một bàn tay không khách khí đưa tới.

“Sắc lang!” Bàn tay thanh thúy. Đánh không chút nương tay.

Chung Dịch Luân vuốt mặt trái, kinh ngạc nhìn nàng.

Giang Mật Nhã đở mặt, thở phì phì chỉ trích hắn. “Ngươi như thế nào xông vào đây? Thối ma cà rồng, ngươi, ngươi như thế nào chiếm tiện nghi của ta!” Nàng hai tay che chở chính mình, vội vàng đem quần áo hỗn độn mặc vào, không thể tưởng được ma cà rồng này chẳng những muốn hút máu nàng, còn muốn thừa cơ ăn đậu hủ của nàng.

Chung Dịch Luân trong khoảng thời gian ngắn cũng hồ đồ, hắn kinh ngạc nhìn nàng, thái độ kỳ quái của nàng trước sau liền thay đổi một trăm tám mươi độ, lại cẩn thận quan sát, ánh mắt của nàng đã không còn mê ly, phảng phất khôi phục lại bộ dáng ban đầu.

Hắn tuy rằng không hiểu được chuyện gì đang xảy ra, nhưng điều này khẳng định là di chứng sau khi biến thành ma cà rồng.

Đáng chết, hắn bị đánh rất đau a!

“Đại sắc lang, không biết xấu hổ!” Nàng chỉ vào hắn, tức giận dậm chân.

Bị oan uổng như vậy, hắn cũng không phục, phải biết rằng, bình thường đều là nữ nhân yêu thương nhung nhớ hắn, hắn bài xích còn không kịp, thế nhưng bây giờ còn bị nói là sắc lang?!
Hắn tuy rằng là ma cà rồng, nhưng hắn là một ma cà rồng rất biết thưởng thức.

“Vị nữ sĩ này, mời ngươi nói cho rõ ràng, là ngươi chính mình hôn ta.”

“Gạt người! Ta làm sao có thể hôn ngươi, thiếu hướng trên mặt chính mình thiếp vàng!” Nhìn thấy bộ dáng tự cho là đúng, nàng mới không để chính mình bị đẩy vào vòng đâu.

“Chuyện vừa rồi, chẳng lẽ ngươi không nhớ rõ?”

“Ngươi cố lộng huyền hư dời đi sự chú ý của ta.” Nàng nhìn thấy Chu Kiến Hoành nằm trên mặt đất, vội vàng chạy đến bên cạnh tìm cách bảo hộ Chu Kiến Hoành, lúc này trong phòng nguy hiểm nhất chính là ma cà rồng kia, lúc này ân oán của nàng cùng Kiến Hoành tạm thời buông xuống.

“Kiến Hoành! Kiến Hoành!” Nàng kích động lay bạn trai mình dậy, nhìm sắc mặt hắn tái nhợt, nàng nâng mặt lên trừng Chung Dịch Luân. “Ngươi hút máu hắn?”

Chung Dịch Luân cảm thấy kh6ong biết nên khóc hay nên cười, nữ nhân này hoàn toàn không nhớ gì hết, còn vu oan cho hắn.

“Thật sự có lỗi, sinh hoạt cá nhân của hắn thực loạn, không hợp với khẩu vị của ta.”

“Nói hưu nói vượn cái gì, hắn thoạt nhìn là thiếu máu, căn bản chính là kiệt tác của ngươi.”

Chung Dịch Luân hiện tại càng thêm khẳng định, thân hình nữ nhân nàng đang bắt đầu biến hóa, nói cách khác, nàng vừa rồi đối với hắn khiêu khích, tất cả đều là không có ý thức, hơn nữa còn là di chứng mất trí nhớ.

Sau khi hiểu được điểm này, không biết tại sao, tự dưng hắn lại dâng lên một cổ thất vọng.

“Ta không uống loại huyết kém như vậy, đó chính là vũ nhục thưởng thức của ta.” Không cần tụ mình nhấm nháp, chỉ cần nghe thấy, hắn cũng biết huyết nam nhân này không tốt.

Nàng gặp quỷ trừng hắn, “Loại huyết kém? Huyết người còn phân loại tốt xấu sao?”

“Đương nhiên.” Hắn vẻ mặt cao ngạo, một bộ dáng cao cao tại thượng.

Nhìn bộ dáng của hắn, làm cho nàng thật sâu cảm thấy nam nhân hút máu này thật sự đáng đánh đòn nha! “Nếu không phải ngươi giở trò quỷ, làm sao sắc mặt hắn tái nhợt như vậy?”

Hắn hừ lạnh một tiếng. “Bởi vì người hút máu hắn là ngươi.”

Không thể nào? Ma cà rồng nói nàng hút máu? Ma cà rồng nói quả nhei6n không phải là tiếng người, mà là chuyện ma quỷ.

“Ta không phải là ma cà rồng, ta làm sao có thể hút máu hắn.”

“Ngươi phải cảm tạ ta mới đúng, nếu không có ta ngăn cản, ngươi đã sớm hút máu hắn đến chết.” Hắn một bộ biểu tình thi ân.

Thật sự là càng nói càng thái quá, thế nhưng dõng dạc nói tới cứu nàng, làm cho nàng nghe xong thực phát hỏa! Vừa rồi là ai hôn miệng của nàng, là ai sờ ngực của nàng.

Nàng thực sự tức giận, cho dù hắn là ma cà rồng, nàng cũng muốn mắng hắn.

“Thối ma cà rồng! Sắc lang! Kẻ lừa đảo! Nói hưu nói vượn!”

Mỗi một chữ, đều làm cho hắn mất mặt, Chung Dịch Luân gương mặt tuấn tú bị nàng mắng hé ra kinh ngạc khó coi. Cho tới bây giờ, không có một người thường nào có cơ hội ở trước mặt hắn mắng hắn, hắn luôn luôn lạnh lùng nhìn thế gian, không thích cùng người thường có liên lụy, cũng chán ghét cùng nữ nhân có liên quan, hắn khó được đối với nàng có hảo cảm, xem nàng là động vật hi hữu, đối với nàng nhiều mặt chiếu ứng, nàng cũng không có cất nhắc, cho dù mắng hắn là sắc lang, lại nói hắn là kẻ lừa đảo, thật sự làm trong lòng hắn không khỏi tư vị.

“Ngươi thật sự không tin.”

“Lời nói quỷ quái như vậy, thiên tài mới tin a.”

Hắn hít thật sâu, còn nhu nhu mi tâm, nói cho chính mình bảo trì cách điệu, tuy rằng hắn hiện tại phi thường xúc động muốn đánh mông nàng.

Người trong lòng động đậy, Giang Mật Nhã cúi đầu, kinh hỉ phát hiện Chi Kiến Hoành đã tỉnh lại.

“Kiến Hoành, ngươi tỉnh lại rồi, cảm thấy như thế nào? Có thoải mái hay không?”

Giọng nói của nàng có quan tâm cùng khẩn trương, làm Chung Dịch Luân không khỏi nhíu mày rậm, trong lòng không khỏi tư vị.

Chu Kiến Hoành dần dần khôi phục thần trí, ngay từ đầu, hắn là mờ mịt, phảng phất không biết chính mình đang ở nơi đâu, thẳng đến khi hắn nhìn thấy ánh mắt Giang Mật Nhã, sắc mặt thoáng chốc thay đổi, như là nhìn thấy quái vật liên tục thoái lui. “Đừng tới đây!” Hắn gào thét lên.

“Kiến Hoành? Ngươi làm sao vậy?” Nàng không rõ, vì sao hắn phản ứng kịch liệt như thế, hắn xem ánh mắt của nàng, thật giống như là gặp quỷ.

“Ngươi là người điên! Bệnh thần kinh!”

Nàng ngây người, trợn mắt há mồm nhìn bạn trai, tiện đà bốc hỏa, chất vấn hắn. “Ngươi làm cho mắng chửi người a!”

“Ngươi nữ nhân này thật đáng sợ, thế nhưng hút máu của ta, ta thiếu chút nữa bị ngươi hại chết!”

Lời nói này quả nhiên làm cho nàng rung động, hô nhỏ nói: “Ta hút máu của ngươi, làm sao có thể a?”

“Ngươi là quái vật! Ngươi có bệnh!” Hắn một bên lui về phía sau, một bên chỉ vào nàng mắng to.

Advertisements

6 comments on “Khốc nam đừng cắn loạn (5.1)

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s