Cạm bẫy của ái thê – Chương 6


Edit & Beta : Chys & Min

Chương 6

“Chỉ là huyết áp đột nhiên tăng cao, cũng không phải là chuyện lớn, cư nhiên lại gọi tất cả mọi người trở về, ba người bọn họ thật sự là quá khẩn trương.”

Lục lão phu nhân nằm ở trên giường, trừ bỏ sắc mặt có chút xanh xao, cũng không có trở ngại gì. Bác sĩ riêng của gia đình vừa mới tới, nói bà phải hảo hảo nghĩ ngơi.

Lục gia trừ bỏ tiểu nhi tử đang học ở Mỹ ra, tất cả thành viên khác đều đến đông đủ trong phòng của Lục lão phu nhân, thậm chí ngay cả cháu dâu tương lai Đường Mạnh Ảnh cũng tới đây.

“Bà nội, ngài nhất định phải hảo hảo bảo trọng.” Hà Nhược Hinh nắm lấy tay bà, bà nội vẫn là rất thương nàng.

“Chỉ là bệnh cũ tái phát mà thôi, ta không sao.” Lục lão phu nhân vỗ vỗ tay nàng. “Ta còn phải chờ ôm tằng tôn (chắt), ha ha ha a.”

Nghe được bà nội nói như vậy, Lục Tử Dương liền lập tức đáp. “Bà nội, ngài đừng lo, ta lập tức sinh tiểu tằng tôn cho ngài ôm.” Vừa nói xong, hắn lập tức quay đầu về phía Mạnh Ảnh nói: “Tiểu Mạnh, chúng ta nhanh chóng kết hôn, sau đó sinh một cái tiểu tằng tôn cho bà nội ôm đi!”

“Là em nghe lầm sao? Vừa rồi không phải anh nói chính anh sinh sao? Vậy anh nhất định phải sinh nha, em sẽ không ngăn cản ngươi, bất quá nam nhân lớn bụng có thể hay không rất quái lạ?” Đường Mạnh Ảnh không ngần ngại ở trước mặt trưởng bối gây khó khăn cho hắn, liền thấy lỗi trong lời nói của hắn, dù sao là hắn bảo chính hắn muốn sinh (Chys: e hok đở nỗi với tỷ ủi =]])

Lời của nàng làm cho mọi người cười một trận.

“Làm ơn, nghĩ cũng biết không phải là ta sinh, đương nhiên là ta cùng ngươi, cả hai chúng ta cùng nhau sinh.”(Min: còn em thì không đỡ được ca này ss ơi…)

Mọi người cười thành một đoàn.

“Bà nội, nếu ngài không có việc gì, ta đây có chuyện cần giải quyết, ta đi trước.” Lời nói của Lục Tĩnh Dương làm cho tiếng cười trong phòng đình chỉ.

“Nhanh như vậy sao? Nhược Hinh cũng cùng nhau …..”

“Nàng lưu lại bồi bà nội, tối nay khi Tử Dương đưa Tiểu Mạnh về nhà sẽ thuận tiện đưa nàng về.” Lục Tĩnh Dương nói xong, xoay người rời khỏi phòng bà nội.

Hà Nhược Hinh thủy chung đều là đưa lưng về phía hắn, bởi vì cho dù nàng quay lại cũng không nhìn thấy hắn. Cảm giác không khí có điểm không thích hợp, bất quá cũng không có ai mở miệng hỏi chuyện gì đang xảy ra.

“Nhược Hinh, ngươi …..”

“Ta thích ở lại bồi bà nội.” Hà Nhược Hinh thản nhiên cười nói.

Lục lão phu nhân nhìn nàng, gật đầu. “Hảo, ở lại đâu bồi bà nội, ăn xong bữa tối hãy trở về.”

Cứ việc trên mặt mang theo ý cười, nhưng trong lòng Lục lão phu nhân thực hoang mang. Hai đứa nhỏ này là làm sao vậy? Nghĩ quan hệ của bọn họ đã được cải thiện, Tĩnh Dương còn lái xe mang Nhược Hinh đến, nhưng hiện tại mọi chuyện lại không giống như vậy ……

Tĩnh Dương rốt cuộc muốn tra tấn Nhược Hinh tới khi nào? Tuy rằng không biết giữa bọn họ đã phát sinh chuyện gì, nhưng nàng có thể xác định vấn đề nhất định là ở trên người tôn tử mình, bởi vì Nhược Hinh rất yêu hắn, đối với hắn luôn luôn bao dung.

Hy vọng tôn tử có thể sửa đổi tính tình, bằng không cuối cùng hắn nhất định sẽ mất đi Nhược Hinh, lúc đó bà cũng sẽ không thể giúp hắn được.

O0O O0O O0O

Khi Lục Tĩnh Dương trở vể nhà trọ, cũng là lúc bạn tốt Đỗ Lục Hằng đến tìm, hắn củng bạn gái hôm nay đi thải quất, hái được rất nhiều trái, bởi vậy đưa tới cho Lục Tĩnh Dương.

Lục Tĩnh Dương mở cửa cho bạn tốt tiến vào.

“Hiện thải, ăn rất ngon.” Đỗ Lực Hằng nhìn phòng khách trống rỗng. “Như thế nào không thấy Nhược Hinh? Ta nghĩ nàng nhất định sẽ rất thích.”

Nhà bọn họ cùng Lục gia bọn họ là thế gia, hắn cùng Lục Tĩnh Dương lại là bạn tốt, bởi vậy quen biết Nhược Hinh rất sớm, bởi vì nàng từ nhỏ đã rất thích chạy đến Lục gia.

“Nàng cùng Lí tẩu đều đã trở về nhà cũ.” Lục Tĩnh Dương đem rượu quý cùng hai cái chén đi tới. “Cùng ta uống một chén.”

“Không thể nào, ban ngày ban mặt lại đi uống rượu?” Đỗ Lực Hằng nhìn bạn tốt rót rượu. “Nhìn dáng vẻ của ngươi, nhất định là tâm tình không tốt?”

Lục Tĩnh Dương không nói gì.

“Ta nghĩ sau khi ngươi cùng Nhược Hinh kết hôn, cuộc sống hàng nhày nhất định là rất khoái hoạt.”

“Khoái hoạt? Ngươi cũng biết là ta bị buộc phải cưới nàng.” Lục Tĩnh Dương uống cạn ly rượu. “Hơn nữa nàng còn là chủ mưu, biết rõ là ta không muốn kết hôn, lại dùng phương thức này bắt ta cưới nàng, uổng phí trước kia ta yêu thương nàng như vậy.” Hắn nói cho hết lời, phát hiện bạn tốt không hé răng, chỉ là thẳng tắp nhìn hắn. “Như thế nào không nói lời nào, ta là nói sai sao?”

“Ta cảm thấy ngươi là giận khi nàng dùng ánh mắt bị mù bắt ép ngươi cưới nàng có đúng vậy không, nhưng là giống như càng giận nàng thoát ly khỏi lòng bàn tay của ngươi.”

“Ta không biết ngươi đang nói cái gì?”

“Ngươi không biết sao? Trước kia ngươi đem Nhược Hinh không chế tốt lắm, nói trắng ra, mặc kệ nàng có làm chuyện gì, hoặc muốn làm cái gì, đều là do ngươi quyết định, cho nên khi nàng làm ra chuyện mà ngươi không thể nắm trong tay, điểm này làm cho ngươi rất là tức giận, thế nào, ta nói đúng không?”(Min: *vỗ tay* nhiệt liệt tán thành a, iu anh nầy quá…)

“Ta chưa bao giờ nghĩ tới muốn nắm nàng trong tay.”

“Có, ngươi có, ngươi luôn luôn muốn nắm nàng trong tay, muốn nàng ngoan ngoãn nghe lời ngươi nói, hiện tại nàng đã thoát ly khỏi ngươi, khiến ngươi rất tức giận.” Đây là tâm đắc nhiều năm sau khi quan sát của hắn. “Ngươi có biết mọi người chúng ta vì sao không dám ra tay với Nhược Hinh đáng yêu không? Đó là bởi vì ngươi sẽ rất tức giận.”

“Ngươi từng muốn ra tay với nàng?”

“Làm ơn, ai lại không muốn ra tay với cô gái ngọt ngào như vậy?” Đỗ Lực Hằng không có phủ nhận, dù sao thấy bộ dáng của Nhược Hinh phi thường đáng yêu mê người, có ai là không động lòng.

Lục Tĩnh Dương nhìn hắn không nói gì.

“Ta nghĩ nếu không phải bởi vì nàng đã gả cho ngươi, ta đoán sau khi ta nói ra những lời này, bước tiếp theo của ngươi nhất định là không cho nàng đến gần ta, ta nói có sai không?”

“Cho dù sự thật là như vậy, cũng bởi vì nàng là muội muội ta, đó chỉ là bảo hộ.”

“Có ai không cho phép muội muội quen bạn trai? Không! Cho dù tới gần nam nhân cũng không được! Ngươi bảo hộ nàng như vậy, đó không phải là bảo hộ, mà là giữ lấy, sao?” Những lời này kỳ thật hắn đã sớm nghĩ tới. “Cũng khó trách ngươi lại như vậy, bởi vì ngươi thật sự yêu nàng.”

“Ngươi nói ta yêu nàng?”

“Còn thiếu một chữ, ngươi thực yêu nàng, được không?”

Hắn yêu nha đầu kia? Hơn nữa còn thực yêu nàng? Lục Tĩnh Dương khiếp sợ nhìn bạn tốt.

“Làm chi kinh ngạc như vậy?” Lời hắn nói đều là sự thật. “Từ trước đây ta đã thấy ngươi rất kỳ lạ, rõ ràng là rất yêu Nhược Hinh, nhưng lại cứ khăng khăng nói rằng chỉ xem nàng là muội muội, ta cũng không biết đó là tâm tính gì, bất quá tuy rằng ngươi chưa từng nói yêu nàng, nhưng ngươi đã sớm dùng hành động để nói cho mọi người biết, nàng là người của ngươi, ngươi không cho phép bất luận kẻ nào ra tay đối với nàng.”(Min: sao ích kỉ zậy a, trong khi mình thì có bạn gái An Kì Kì xinh đẹo mà bắt Hinh tỷ ở vậy lào sao???)

Lục Tĩnh Dương cảm thấy ngực chính mình như là bị cái gì đó thật to đánh mạnh một chút, không chỉ hô hấp rối loạn, ngay cả suy nghĩ cũng rối loạn theo.

“Ta là thấy tâm tình ngươi không tốt nên mới nói, tuy rằng Nhược Hinh nàng lấy chuyện bị mù bức ngươi cưới nàng, nhưng là nói thật, ngươi có thể nhìn thấy nàng gả cho nam nhân khác sao? Ta xem ngay cả khi ngưới khác chạm vào nàng thì ngươi đã phát điên, bởi vì ngươi yêu nàng.”

Trong lời nói của bạn tốt, làm cho hắn hơi hơi nhớ tới thời điểm hắn nhìn thấy bộ dáng Nhược Hinh cùng nam tử trẻ tuổi kia nói chuyện ở nhà hàng ăn, tiểu tử kia đã ôm nàng đến hai lần, làm cho hắn thực tức giận……

“Ta nghĩ, ta nhận rõ tâm chính mình, sẽ không nghĩ tới việc thừa nhận mà nôn nóng bất an.” Hắn hy vọng bạn tốt hiển rõ mình, sau đó nhận thật sự, dù sao hắn cũng là không có khả năng nhìn Nhược Hinh gả cho nam nhân khác, như vậy nàng cũng chỉ có thể gả cho hắn không phải sao? “Kỳ thực ngươi dùng hình tượng ca ca ở chung với nàng, làm cho nàng ngoan ngoãn nghe lời ngươi, đồng thời tâm của ngươi cũng bị nàng ức chế, ta nghĩ đời này hai người các người cũng chỉ có thể cùng đối phương ở chung một chổ, bởi vì chế ước lẫn nhau quá sâu.”

Thẳng đến khi bạn tốt rời đi, Lục Tĩnh Dương tâm vẫn là rung động kịch liệt nhảy lên.

Nôn nóng phiền muộn của hắn vì vậy mà đến? Cứ việc nghĩ hắn không thừa nhận, nhưng hắn cũng không thể phủ nhận xác thực là hắn đang tức giận, bởi vì nha đầu kia, đã trở thành tiểu nữ nhân của hắn, cư nhiên còn cho nam nhân khác chạm vào nàng, thậm chí còn đối với đối phương nở nụ cười, mà hắn trước kia đã nói qua với nàng, không cho phép nàng cùng nam nhân xa lạ nói chuyện ………

Lục Tĩnh Dương nhắm mặt lại, nghĩ đến hết thảy mọi chuyện, đến khi mở mắt ra, hắn đã có đáp án.

Chế ước như vậy chính là một loại yêu vô hình, hắn yêu nha đầu kia, vẫn tưởng chỉ là yêu thương đơn thuần một muội muội, cái loại yêu này, kỳ thật sớm đã bất tri bất giác trỡ thành tình yêu nam nữ, cho nên nhiều năm trước ở trong câu lạc bộ, khi mọi người nhìn bảo bối hắn che chở, hắn hội tức giận, hơn nữa đối với nàng còn có dục vọng……(Min: ca bik sao mấy chap sau vẫn làm khổ tỷ a…)

Muốn tìm tòi nghiên cứu xem chính mình bắt đầu từ khi nào đã yêu nha đầu kia?

Không cần, đã không còn cần thiết.

Buổi tối khi Hà Nhược Hinh nằm ở trên giường hồi lâu, lâu đến mức nàng đã cho rằng Lục Tĩnh Dương sẽ không trở lại phòng ngủ, thời điểm hắn xuất hiện ở trong phòng, điều này làm cho nàng thực khẩn trương.

“Tĩnh Dương ca, ngươi …..” Nàng muốn hỏi hắn vì sao tâm tình không tốt? Vì sao đột nhiên đối với nàng tức giận, nếu nàng có chổ nào sai, nàng hi vọng hắn có thể nói với nàng.

“Ngươi hôm nay không cần nói gì cả.”

Lục Tĩnh Dương cũng không có bật đèn, trong bóng tối hắn cởi đi áo ngũ của Hà Nhược Hinh, tuy rằng hắn cảm thấy thân hình nàng có chút cứng ngắc, nhưng hắn nghĩ đến nàng vẫn không có thói quen để hắn vuốt ve, càng không thấy trên mặt hắn lộ ra bi thương cùng khổ sở.

Trong phòng không có thanh âm gì, chỉ nghe thấy tiếng hít thở giao điệt của nam nữ truyền ra

Đem lửa nóng của chính mình hòa nhập vào cơ thể nàng, kết hợp thật sâu kia thực thỏa nãm khoái cảm, làm cho Lục Tĩnh Dương hiểu được, hắn thật sự yêu nàng.

Không có ngôn ngữ, cũng không có lời nói khiêu tình, nhưng nội tâm hắn thực khát vọng nàng, muốn có được nàng, muốn giữ lấy nàng, dục vọng mãnh liệt trước nay chưa từng có, cũng chỉ có nàng mới có thể làm cho hắn đạt được thỏa mãn không gì sánh kịp.

Sau khi biết chính mình thật sự yêu nàng, cũng không làm cho cảm xúc hỗn loạn của hắn trở lại bình tĩnh, ngược lại lại nhấc lên một cổ phiền chán cùng bất đắc dĩ.

Hắn sẽ ngoan ngoãn cho nàng điều khiển sao, ngoan ngoãn nhận cuộc hôn nhân này sao? (Min: cuối cùng vẫn là quá tự cao a, thua trong tay người mình yêu có gì là khó???)
Hắn luôn luôn tự cao tự đại, bởi vì hắn không thích cảm giác bị người khác nắm trong tay, đặc biệt là nữ nhân mà hắn tự cho là có thể nắm giữ. Đây là tâm tính gì? Hắn nhớ rõ khi Đỗ Lực Hằng nói cho hắn biết, nói thật, chính hắn cũng không biết. Tựa hồ muốn bỏ đi suy nghĩ đáng ghét kia, tốc độ của hắn nhanh hơn.

“Quá nhanh ……”

Qúa nhanh? Nữ nhân ở dưới thanh âm có chút cầu xin, nhưng hắn không thể thả chậm tốc độ, đối với dục vọng muốn có được nàng kia, hắn thầm nghĩ muốn tận tình phát tiết, bởi vì thật sự quá mãnh liệt …… Hắn không có buông nàng ra, cả một đêm hắn điên cuồng cuốn lấy thân hình nàng.

O0O O0O O0O

“Buổi sáng trước khi đi, ta đem một phần văn kiện để trên bàn, ta hiện tại đang cần gấp, bảo Lí tẩu lập tức đem đến công ty cho ta.” Lục Tĩnh Dương nói qua điện thoại.

Hà Nhược Hinh sau khi treo điện thoại lên. Nhưng mà Lí tẩu vừa mới ra ngoài mua đồ ăn, sẽ không trở về nhanh như vậy, hắn đang rất cần văn kiện kia sao?

Ánh mắt của nàng không phải hoàn toàn không nhìn thấy, hiện tại nàng đã có thể nhìn thấy sự vật trước mắt, nhưng hình ảnh vẫn là mơ hồ không rõ, nhưng ít ra nàng không hoàn toàn không có hướng cảm.

Hà Nhược Hinh quyết định chính mình đem văn kiện đưa đến công ty.

Cầm lấy văn kiện trên bàn, nàng đi ra cửa, thỉnh bảo vệ dưới lầu giúp nàng gọi tắc xi, rất nhanh đi đến công ty điện tử Hoa Tín.

Đến nơi, nàng xuống xe không cẩn thận, ngã ra ngoài, làm cho lái xe tắc xi hoảng sợ giúp nàng ra ngoài.

“Ngươi bị thương.”

“Không sao.” Nàng cảm thấy cánh tay có chút đau đớn, nhưng nàng nhịn đau cầm lấy văn kiện đi vào. Nhân viên lầu một biết nàng là phu nhân tổng giám đốc, lập tức giúp nàng đáp thang máy lên lầu tìm Lục Tĩnh Dương.

Vừa đi ra khỏi thang máy, lập tức truyền đến thanh âm của Lục Tĩnh Dương: “Lí tẩu như thế nào lại chậm như vậy, lâu như vậy mới đến.”

“Tĩnh Dương ca, văn kiện ở trong này.”

Lục Tĩnh Dương quay đầu nhìn thấy Nhược Hinh cầm văn kiện đi đến công ty, nhất thời khiếp sợ không thôi, đặc biệt nhìn thấy cánh tay nàng bị thương, đầu gối đều đổ máu.

“Trời ơi! Nhược Hinh, ngươi bị thương.” Lục Tĩnh Dương lo lắng tiến lên đỡ lấy nàng, nhân viên lầu một lại đáp thang máy đi xuống.

“Ta không sao, văn kiện đây.”

Nhìn đầu gối của nàng không ngừng chảy máu, Lục Tĩnh Dương tức giận: “Ngươi tới đây làm gì, ta không phải bảo Lí tẩu đưa đến sao?”

“Lí tẩu nàng đi ra ngoài mua đồ ăn.”

“Nàng không có ở đấy sao ngươi không nói a!” Hắn lại gầm nhẹ.

“Đại ca, Hà Nhược Hinh cũng là hảo tâm đem văn kiện đến cho ngươi, nàng đang bị thương, ngươi dữ như vậy làm gì?” Lục Tử Dương thấy đại ca của hắn có chút quá mức. (Min: đoạn nầy ta thông cảm, là lo quá nên tức giận thui…)

“Ta không có gọi nàng đem đến.”

Thấy đại ca mắng Hà Nhược Hinh, Lục Tử Dương cũng nhịn không được. Từ khi đại ca hắn kết hôn đến nay, thái độ đối với nàng rất kém. “Đại ca, ta biết ngươi là bị buộc kết hôn, nhưng đã kết hôn rồi, chẳng lẽ ngươi muốn như vậy cả đời sao?”

“Việc này không cần ngươi quản!” Hiện tại nàng là giúp hắn đem văn kiện đến công ty, hắn không hiểu đệ đệ làm sao nói đến chuyện kết hôn của bọn họ.

Lục Tĩnh Dương tức giận nhìn người bị thương, Nàng rốt cuộc có biết hay không là nàng không nhìn thấy, một mình đón tắc xi ra ngoài không phải là chuyện rất nguy hiểm sao? Đặc biệt hiện tại có rất nhiều người xấu, nha đầu kia vốn không có ý thức về nguy hiểm.

“Đại ca, ngươi đã kết hơn hôn hai tháng, tính tình của ngươi càng ngày càng xấu?” Lục Tử Dương cảm thấy tính tình đại ca hắn quá tệ. “Ngươi hãy chấp nhận chuyện này đi, dù sao ngươi cũng đã bị sắc dụ thành công, cùng Nhược Hinh danh chính ngôn thuận trở thành vợ chồng thực sự, vì sao còn muốn kháng cự cuộc hôn nhân này?” Tiểu Mạnh có nói qua với hắn việc Nhươc Hinh sắc dụ đại ca hắn.

“Tử Dương …….” Hà Nhược Hinh nghe thấy nhất thời hoảng hốt không thôi.

“Sắc dụ?” Lục Tĩnh Dương tức giận tái mặt. “Lục Tử Dương, ngươi nói rõ cho ta.”

Nói thì nói! “Tiểu Mạnh muốn Nhược Hinh sắc dụ ngươi, dùng thân thể thỏa mãn ngươi. Cho ngươi ngoan ngoãn chấp nhận cuộc hôn nhân này, nghe nói ngươi một đêm đến vài lần, một khi đã như vậy, ngươi vì sao còn không thể ở cùng Nhược Hinh ở chung, vì sao luôn đối với nàng như vậy?” Đại ca hắn trước kia luôn hiểu rõ Nhược Hinh nhất.

Dùng thân thể sắc dụ hắn? Nàng không cam tâm tình nguyện để cho hắn ôm nàng, mà lá có mục đính? Lục Tĩnh Dương quả thực không thể tin vào tai mình. Khi bọn họ kích tình hoan ái, nàng là có dụng ý khác?

Hắn tức giận đến nói không ra lời. Nàng thậm chó còn rất đắc ý chạy tới nói với người khác hắn một đêm muốn nàng vài lần, nàng hoàn toàn sắc dụ thành công sao?

Lựa giận bừng lên, Lục Tĩnh Dương ngữ khí nghiêm khắc lại: “Dùng chuyện bị mù bức bách ta kết hôn, hiện tại lại dùng thân thể sắc dụ ta đón nhận chuyện hôn nhân này, Hà Nhược Hinh, ngươi rốt cuộc còn có quỷ kế gì, ngươi nói!”

Hà Nhược Hinh không nói gì, trên thực tế nàng không biết chính mình nên nói gì.

“Vì sao không nói lời nào, ngươi hiện tại đang tính kế gì?!”

“Đại ca, ngươi không cần nói quá mức như vậy, Nhược Hinh là người như thế nào ngươi không biết sao?” Nhược Hinh có bao nhiêu đơn thuần cùng thiện lương, đây là mọi người đều biết.

“Ta không biết, ta thật sự càng ngày càng không hiểu nàng.” Nàng đã không phải như trước kia hắn quen biết, không còn là tiểu nữ nhân hắn có thể nắm giữ, khoảng cách này, làm cho lữa giận trong lòng hắn càng mãnh liệt hơn.

“Đại ca, ngươi rõ ràng là yêu Nhược Hinh, bằng không ngươi sẽ không ôm nàng, ngươi không cần thương tổn nàng như vậy.”

“Ai nói ta yêu nàng?” Nghĩ đến thời điểm chính mình ôm nàng là do nàng tính kế, Lục Tĩnh Dương rốt cuộc không thể áp chết lửa giận, tính cả trận phiền chán, muốn phát tiết đi ra: “Ta vì sao buổi tối muốn nàng vài lần, đó là bởi vì ta đem nàng trở thành công cụ tiết dục.”

“Đại ca, ngươi nói quá mức rồi.” Hắn thấy Hà Nhược Hinh rất nhanh muốn khóc.

“Ta từ đầu đến cuối đều chán ghét cuộc hôn nhần này, ta tùy thời muốn thoát khỏi cuộc hôn nhân này!” Lục Tĩnh Dương rõ ràng muốn thấy khi hắn nói muốn thoát khỏi cuộc hôn nhân này, Hà Nhược Hinh trên mặt lộ ra vẻ khổ sở, không hiểu vì sao ngực hắn đột nhiên cứng lại.

Nhưng nàng quỷ kế đa đoan không đáng đồng tình!

Như lời Đỗ Lục Hằng nói, tâm hắn đã bị nàng ức chế, hắn không thể không để ý đến nàng, nhưng hắn chán ghét chính mình như vậy, càng chán ghét nôn nóng cùng khó chịu không thể thoát khỏi. Lục Tĩnh Dương đi qua lấy đi văn kiện trên tay nàng, cũng không quay đầu lại rời đi.

“Đại ca…..” Đại ca hắn thật sự điên rồi! “Nhược Hinh, ta nghĩ đại ca ta không phải là cố ý nói những lời này, hắn chỉ là nông nổi mà thôi.”

Hà Nhược Hinh không nói gì.

“Hắn bình thường không phải như thế, ta thấy hắn thật sự điên rồi.”

Hà Nhược Hinh về nhà, Lí tẩu hoàng sợ khi nhìn thấy nàng bị thương, nàng cười nói không có việc gì, tiếp theo liền trở về phòng nghĩ ngơi.

Mới vừa rồi Lục Tử Dương lái xe đưa nàng trở về nhà, đã đi đến phòng khám xử lí vết thương trước, hắn hi vọng nàng đừng để ý những lời đại ca hắn nói, nàng chỉ mỉm cười.

Vừa mới đi vào phòng, điện thoại liền vang lên, là mẹ nàng gọi.

“Bởi vì ngươi mấy ngày nay không có gọi cho mẹ, mẹ thực lo lắng cho ngươi.”

“Ta chỉ là đã quên, ta không sao.” Nàng quyết tâm không chịu nói, nói cho mẹ nàng tin tức tốt. “Mẹ, hôm kia ta đi bệnh viện là trị liệu, hiện tại ánh mắt của ta đã có thể thấy được, mặc dù có điểm mơ hồ, nhưng bác sĩ nói từ từ sẽ có chuyển biến tốt hơn. Rất nhanh ta sẽ có thể thấy được rồi.

Nghe được nữ nhi có thể thấy được, Thái Văn Quế ở trong điện thoại thật cao hứng. “Thật tốt quá, ta nghĩ gần nhất sẽ trở về Đài Loan thăm ngươi.”

Hà Nhược Hinh lập tức cự tuyệt việc mẹ trở về, bởi vì sợ nàng sẽ lo lắng hôn nhân của nàng. “Mẹ, ngươi không cần phải gấp gáp trở về Đài Loan, không lâu sau, ta sẽ bay đến Tân Gia Pha nhìn ngươi cùng cha.”

“Mẹ hy vọng ngày đó sẽ nhanh đến.”

“Rất nhanh cho nên ngươi không cần lo lắng cho ta.”

“Ánh mắt đã muốn không cần lo lắng, vậy còn ngươi, gần nhất cùng Tĩnh Dương như thế nào rồi?” Chuyện của nữ nhi cùng Tĩnh Dương đã được cải thiện, bọn họ đã ở cùng phóng, vậy hiện tại như thế nào?

Hà Nhược Hinh hít sâu một hơi, sau đó chậm rãi trả lời: “Cũng giống như bình thường, không có chuyện gì đặc biệt.”

“Nhược Hinh, nếu ngươi thật sự không nghĩ đến mẹ đang lo lắng cho ngươi, liền thành thật nói với mẹ, có phải phát sinh chuyện gì hay không?” Thanh âm của nữ nhi có chút không bình thường. Nàng cũng chỉ có một đứa nhỏ là Nhược Hinh, nàng biết rõ ràng nư nhi không vui.

“Thật là, chuyện gì cũng không lừa được mẹ.”

“Vậy ngươi nhanh chút nói.”

“Kỳ thật, ta cùng Tĩnh Dương ca có chút hiểu lầm nho nhỏ, hiểu lầm kia ta cũng không nói, tóm lại là không có chuyện gì lớn.” Hà Nhược Hinh vẫn là không muốn mẹ nàng lo lắng. Những lời này của Tĩnh Dương ca, nàng nghe qua rất khó chịu, mẹ nàng nhất định càng khó chịu!

Ngay cả nói cũng không cùng mẹ nói, như vậy sẽ khiến nàng lo lắng? Có thể thấy được đây không phải là việc nhỏ.

Nhưng là nữ nhi không muốn nói, cho dù bức nàng, nàng cũng chỉ cười nói không việc gì. “Nhược Hinh, nếu không muốn ở lại Đài Loan, mẹ cùng cha tùy thời hoa nghênh ngươi trở về Tân Gia Pha sống cùng chúng ta, biết không?”

“Mẹ…..” Hà Nhược Hinh ẩm ướt đỏ mắt.

“Không cần việc gì cũng miễn cưỡng, cùng đừng làm cho chính mình quá khó khăn, biết không?” Thái Văn Quế chỉ có thể khuyên nữ nhi như vậy. Tuy nói rằng bà đã đáp ứng cuộc hôn nhân này, nhưng bà vẫn không muốn nữ nhi phải chịu thương tổn.

“Ta đã biết.” Hà Nhược Hinh vụng trộm lau đi nước mắt. “Ta đáp ứng mẹ, nếu ta cảm thấy quá mệt mỏi, ta sẽ đến Tân Gia Pha sống cùng các người.”

“Hảo.” Nàng hy vọng nữ nhi không vui giống như trong lời nói, ít nhất cũng có thể rời khỏi Đài Loan, đến Tân Gia Pha bắt đầu cuộc sống mới.

Treo điện thoại lên, Hà Nhược Hinh nằm ở trên giường. Nàng bị thương rất đau, nhưng vẫn còn kém hơn trong lòng nàng, nàng cảm thấy toàn bộ ngực đều đau.

Ai nói ta yêu nàng ….. Ta vì sao buổi tối muốn nàng vài lần, đó là bởi vì đem nàng trở thành công cụ tiết dục….. Ta từ đầu đến cuối đều chán ghét cuộc hôn nhân này, ta tùy thời đều muốn thoát khỏi cuộc hôn nhân này ……

Lời nói của Lục Tĩnh Dương cứ vang lên bên tai nàng, nước mắt của nàng cũng theo đó chảy xuống.

Qủa nhiên là không được, muốn dựa vào thân thể để Tĩnh Dương ca yêu nàng, cuối cùng vẫn là thất bại.

Nàng biết Tĩnh Dương ca không có thương nàng, cũng bởi vậy mỗi lần khi hắn ôm nàng, nàng mới cảm thấy khổ sở cùng trống rỗng, bởi vì đó không phải là điều nàng muốn, nàng hi vọng Tĩnh Dương ca bởi vì yêu nàng mà muốn ôm nàng.

Nhớ tới khi ở trên đường về, Tử Dương vẫn an ủi nàng, muốn nàng đừng nghĩ nhiều, nói đại ca hắn chỉ là nhất thời xúc động mới nói như vậy, bởi vì hắn bình thường không phải là người thô lỗ.

Tĩnh Dương ca bình thường là người như thế nào, chỉ sợ không có ai rõ hơn nàng, bởi vì nàng từ nhỏ ánh mắt đã nhìn hắn, trước đây ôn nhu gọi hắn là đại ca ca, sau khi lớn lên tắc trở nên anh tuấn  thành thục, tự tin ồn trọng, cũng bởi vậy nàng đối với hắn mê luyến càng sâu, bởi vì mặc kệ khi nào xem Tĩnh Dương ca, hắn đều là có mắt mê người như vậy.

Nhưng Tĩnh Dương ca thay đổi khi nào? Vừa rồi tức giận rống giận như vậy, ngay cả nàng cũng giật mình, tuy rằng ánh mắt nàng không nhìn thấy, nhưng mà nàng biết, Tĩnh Dương ca tức giận trên mặt là biểu tình gì, chắc là rất khó coi, không hề tự tin mê người.

Tuy rằng lời nói của hắn làm cho nàng đau lòng vạn phần, nhưng nàng càng khổ sở là, là nàng đem hắn bức đến biến thành cá tính táo bạo, không thể không chế cảm xúc, ám lực của hắn đều đến từ nàng.

Bởi vì nàng thương hắn, thật sự muốn cùng hắn ở một chổ, cho nên biết rõ hắn không thương nàng, không thích hôn nhân này, nhưng nàng vẫn vì tâm tư chính mình mà đáp ứng hôn sự, sau đó nghĩ chỉ cần cố gắng, thậm chí không tiếc sắc dụ hắn, hắn sẽ yêu thương nàng.

Lúc mới bắt đầu, tuy rằng Tĩnh Dương ca thủy chung đối với nàng lạnh lùng, nhưng nàng chưa từng hối hận, bởi vì nàng chỉ cần ở bên cạnh hắn là đủ rồi. Nhưng là mới vừa rồi Tĩnh Dương ca ở trong công ty, nàng hối hận, hối hận gả cho hắn, bởi vì nàng không biết chính mình lại gây cho hắn thống khổ lớn như vậy. Nàng không trách hắn tức giận, không trách hắn nói ra những lời làm cho nàng tan nát cõi lòng, thật sự không trách hắn. Nước mắt lại lần nữa lã chã rơi xuống, Hết thảy đều là nàng sai …… Có biện pháp nào có thể bù lại sao?

Hà Nhược Hinh hai tay che mặt. Nàng duy nhất chỉ nghĩ đến biện pháp có thể làm cho Tĩnh Dương ca không còn thống khổ, thì phải là thả hắn ra, cứ nghĩ đến cả đời này không thể nhìn thấy hắn, nhưng là nàng không muốn nhìn thấy hắn thống khổ như vậy.

Thả hắn đi!

Nếu cứ như vậy, nàng thật sự sợ Tĩnh Dương ca có thể sẽ nổi điên như lời Tử Dương nói, tựa như ngày đó bà nội té xỉu, Tĩnh Dương ca cũng đột nhiên tức giận, hắn là không phải cảm xúc đi xuống sao?

Nghĩ đến chính mình gây cho hắn áp lực lớn như vậy, nàng liền cảm thấy rất khó chịu.

Chính là …..

Nàng không nghĩ đến muốn buông hắn ra, nàng còn muốn cố gắng lần nữa, không nghĩ nhanh như vậy buông tha, bởi vì nàng thật sự rất thương hắn, thật sự hi vọng vĩnh viễn có thể ở bên người hắn.

Hơn nữa nếu hai người rời đi, nàng biết bọn họ sẽ không còn giống như trước kia đại ca ca yêu thương tiểu muội muội, hắn có thể muốn không bao giờ gặp lại nàng.

“Tĩnh Dương ca, ta nên làm gì bây giờ?”

 HẾT CHƯƠNG 6

Advertisements

6 comments on “Cạm bẫy của ái thê – Chương 6

  1. tôi nghiệp Hinh tỷ wa’ ah`, ghét Dương ca cứ làm tỷ ấy khóc
    yêu thì nhận đi có gì xấu mà phải sợ
    tks ss

    • công nhận a, ghét Dương ca lứm ý, thua tỷ ý thì có làm sao đâu? Dù sao tỷ ý làm tất cả là vì iu a ý mà, sao a ý không hỉu nhỉ??? Thanks ss ạ ^^~

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s