Khốc nam đừng cắn loạn (7.2)


Mỗi khi màn đêm buông xuống, Minh Nguyệt nhô lên cao, chình là thởi điểm nàng bắt đầu học cách làm một ma cà rồng. Chung Dịch Luân cầm sách sử ma cà rồng đọc cho nàng nghe, làm cho nàng biết hết thảy những diễm biến có liên quan đến ma cà rồng.

Mở sách sử ma cà rồng ra, phía trên có ghi lại thời đại cùng phương thức săn của gia tộc hút máu.

Theo lúc đầu cuộc sống săn thú, mãi cho đến khi cuộc sống cận đại, nàng mê muội nhìn sách lịch sử, bên trong có ghi lại cuộc sống biến thiên của tộc hút máu.

Tỷ như thế kỷ mười bốn là lúc đồ ăn thiếu thốn, khi đó Châu Âu đã xảy ra hán tử bệnh, làm cho gia tộc hút máu không tìm thấy huyết an toàn để uống.

Bọn họ trải qua hai lần thế chiến, khi đó nhân loại tự giết lẫn nhau, là thời điểm đồ ăn tràn đầy, khuyết điểm là bán tướng quá khó khăn, không phải thiếu cánh tay thì là thiếu cánh chân. Trải qua thời đại biến thiên, mãi cho đến hiện đại bọn họ lợi dụng mũi nhọn của khoa học kỹ thuật để tồn máu. Mà hắn, cũng sẽ cùng nàng đi qua thời đại chuyện xưa, nàng bất tri bất giác nghe được si mê. Mặc khác, hắn còn dạy nàng nhận biết các loại đồ ăn, có bệnh, có hít thuốc phiện, say rượu, đều không được chạm vào, mà nam nhân cùng nữ nhân, người lớn cùng trẻ nhỏ, khẩu vị cũng không giống nhau.

Tuy rằng nàng biến thành ma cà rồng, nhưng là nàng không sợ ánh mặt trời, vẫn có thể hành động vào ban ngày, ăn đồ ăn bình thường, hoàn toàn giống như người bình thường, răng nanh cũng không mọc dài, móng tay cũng không có dọa người, thay đổi duy nhất, chính là phải uống huyết mới cảm thấy no, nhưng sau khi uống huyết, nàng lại biến thành nữ nhân không thích xa rời Chung Dịch Luân.

Tuy nói khi nàng bình thường, có thể tiết chế tay chân không an phận của hắn, nhưng là sau khi nàng uống huyết, lại hiện ra trạng thái thần trí mê mang, cái chính là, mỗi khi tỉnh lại, nàng phát hiện mình cùng Chung Dịch Luân đang nằm ở trên giường, mà quần áo của nàng đã thoát một nữa, hại nàng hốt hoảng từ trên giường nhảy dựng lên, ở trong tiếng cười thật lớn của Chung Dịch Luân chận vật thoát đi, trốn tránh vào trong phòng mình.

Nàng ngay từ đầu mặc dù ảo não, nhưng đáy lòng hiểu được, Chung Dịch Luân nếu thật sự muốn ăn nàng, là sẽ không cho nàng cơ hội chạy trốn. Nàng biết, hắn tuy rằng thừa cơ đối với nàng động tay động chân, nhưng mà chỉ có hôn môi cùng vuốt vem ở khắc cuối cùng, hắn là nhịn xuống. Nàng sở dĩ biết, là vì trong trí nhớ của nàng, chậm rãi nhớ lại hình ảnh giống trong mơ, từ lúc biến thành ma cà rồng, ami4 cho đến gần nhất, đã trở nên rõ ràng thêm.

Làm nàng uống xong huyết, nàng có thể cảm giác được trong cơ thể chính mình sinh ra nóng, cơ thể của nàng đang chảy máu của hắn, cùng với hắn không muốn xa rời. Khi đó nàng, kìm lòng không đậu muốn hướng hắn ôm ấp, bị song chưởng hữu lực của hắn ôm lấy, hơn nữa cánh môi hé mở, cùng hắn hôn nòng nhiệt.

Cái loại lửa nóng này không lời lẽ nào có thể tả nổi, gây cho nàng vừa rung động vừa sợ, nàng tất cả đều nhớ rõ, cũng nhớ rõ hắn ở trước ngực nàng duyệt hôn, hơi thở nóng rực.

Nàng không thể kháng cự, chỉ có thể run run thân mình, nếu hắn thừa cơ muốn nàng, nàng là không có biện pháp kháng cự.

Nhưng ở thời khắc cuối cùng, hắn đột nhiên đình chỉ, đem quần áo của nàng mặc vào, sau đó đem nàng ôm vào trong ngực, nàng cảm giác được hắn đầy áp lực, tiếp theo bên tai nghe được tiếng thở dài.

Khi đó, nàng cảm thấy có một cổ ngọt ngào, một loại an tâm, còn có một loại rung động chưa từng có.

Nàng nghĩ, nàng là yêu thương hắn.

“Dịch Luân …..”

Mắt hắn sáng ngời, ngăn cách một chút khoảng cách, nâng khuôn mặt nồng hậu của nàng lên. “Ngươi hồi phục.”

Nhìn ánh mắt hắn dò xét, tâm nàng cả kinh, ra vẻ hồ đồ hỏi: “Ta làm sao vậy? Lại chạy tới thân với ngươi sao?”

Hắn nhìn nàng, trong mắt hồ nghi. “Ngươi ….. Vẫn là một chút ấn tượng cũng không có?” Hắn có thể nhìn thấu mọi nữ nhân, nghe thấy tim các nàng đập hỗn loạn hoặc là huyết áp lên cao, đều có thể kết luận tâm tình ngay lúc đó của các nàng, nhưng hắn nhìn không thấu Giang Mật Nhã.

Tiểu tử đặc biết kia, trước khi biến thành ma cà rồng, không chịu hắn thôi miên, sau khi biến thành ma cà rồng, càng có bản lĩnh ngăn chặn năng lực của hắn.

“Ta làm sao có ấn tượng nha! Nếu ta đã tỉnh, sẽ không tùy tiện cho ngươi chiếm tiện nghi như vậy.” Nàng cố ý nói, không cho hắn phát hiện tâm nàng như thủy triều mênh mông. “Làm gì vậy, buông ra!”

Trong mắt hắn ảm đạm đi xuống, nhưng rất nahnh có một chút tà khí thay thế, chẳng nhưng không buông nàng ra, ngược lại còn đem nàng đặt trên sô pha, đem tay nàng đặt ở hai bên, liền như vậy yên lặng nhìn nàng, dục hỏa lóe ra. “Ngươi biết không?”

“Cái gì?”

Hắn thanh âm khàn khàn, giống như tiếng gió xuyên thấu, từ nơi rất xa bay đến bên tai nàng, biến thành lời nói nhỏ nhẹ nỉ non.

“Ta thích hôn môi ngươi khi ngươi thanh tỉnh.”

Lời này làm ngực nàng nhảy dựng lên, nhưng ý tứ ám chỉ trong lời nói, nàng biết.

Hắn muốn, không phải bởi vì quan hệ huyết mạch, làm cho nàng không thể không thần phục, mà là nàng chân chính cam tâm tình nguyện.

Hắn cứ như vậy đè nặng nàng, khoảng cách của hai người cứ như vậy gần sát lại, khi bình minh chiếu đến, trái tim của hắn vì nàng mà nhảy lên, đồng tử hắn hắc ám thâm thúy, chiếu rọi dung nhan xinh đẹp của nàng.

Nàng bình tĩnh cùng hắn bốn mắt nhìn nhau, lần đầu nhìn thấy hắn nghiêm túc như thế, ánh mắt hắn rất thật sự, bất đồng với sự ngả ngớn thường ngày, làm cho nàng chậm chạp nói không nên lời cự tuyệt.

Cho dù không nói lời nào, nàng tựa hồ cũng có thể cảm nhận được suy nghĩ của hắn, ánh mắt kia như muốn nói với nàng, hắn đã cô độc từ rất lâu, cho dù muốn có nữ nhân thì dễ như trở bàn tay, nhưng nội tâm hắn lại không như vậy, hắn cần một nữ nhân có thể cùng hắn tâm linh tương thông. Đột nhiên một loại sầu não chạm đến lòng của nàng, làm nàng không khỏi đau lòng, theo bản năng vuốt ve khuôn mặt hắn, nhẹ nhàng hôn một cái. Làm cho hắn kinh ngạc, nàng mới ý thức được bản thân kìm lòng không đậu mà hôn môi hắn.

“Ngươi đừng hiểu lầm, ta chỉ là!” Nàng muốn giải thích, nhưng câu nói kế tiếp, liền bị hắn hôn lấy.

Chớ nói nhiều lới, hắn cũng không muốn nghe, hắn chỉ biết rằng, nàng vừa rồi kinh xúc, đã muốn nói lên một chuyện. Nàng đối với hắn, không phải là hoàn toàn thờ ơ.

“Ngươi còn nói không thương nàng?” Jayson vẻ mặt bất khả tư nghị nhìn Chung Dịch Luân. Bọn họ là ma cà rồng tuấn mỹ vô trù, không chỉ bề ngoài tuấn mỹ, bọn họ còn có được mị lực mê hoặc lòng người, muốn nữ nhân, bọn họ dễ dàng như trở bàn tay. Nếu nói nhân loại là đồ ăn của bọn họ, như vậy ‘tình’, là đồ ăn ngọt ngào của bọn họ.

“Vì sao kinh ngạc như vậy?”

“Ta đương nhiên kinh ngạc, mấy trăm năm qua, ta chưa tùng nghe qua có người nào trong gia tộc hút máu đối với nữ nhân như vậy.”

Thay lời nói khác, tình đối với bọn họ mà nói, tùy ý mà làm, không có thì cũng chẳng sao.

Thi gian lý trong trẻo nhưng lạnh lùng, Jayson thân là người khám nghiệm tử thi, đang giải phẩu một khối thi thể, nói giải phẩu, không bằng nói, hắn là dùng năng lực đặc thù của ma cà rồng, để khám nghiệm người chết.

Chỉ cần dựa vào máu, liền biết được người này nhóm máu o, trên dưới năm mươi tuổi, có bệnh tiểu đường, trước khi chết có bị người hạ qua mê dược.

Làm khám nghiệm tử thi tốt ở chổ, chính là có thể tùy ý tiếp cận đồ ăn, giống như một công ty thức ăn vặt, mỗi lần có sản phẩm mới, liền viết xuống tâm đắc.

Ở Châu Âu Jayson hắn cũng là thầy thuốc ngoại khoa, nhưng ở Đài Loan, hắn lựa chọn ngành khám nghiệm tử thi. Ở trong phòng khám nghiệm tử thi không có người sống, cũng không có người quản hắn nữa đêm mới công tác, hắn chỉ cần dễ dàng viết xuống đâm đắc nhấm nháp đồ ăn là được.

Người khám nghiệm tử thi, không chỉ là che dấu thân phận cùng chức vị của hắn, cũng là công việc lương cao. Chung Dịch Luân đứng một bên ninh mày, “Ngươi mới ta đến nhấm nháp, sẽ không thầm nghĩ tán gẫu đếu chuyện không đâu?”

“Huynh đệ, ta là quan tâm đêén ngươi, nữ nhân kia thế nào lại vừa mắt ngươi, ngươi lại chưa ăn nàng, có phải ngươi có vấn đề?”

“Đi tới, ngươi mới có vấn đề, ra chỉ là không vội thôi.”

Không vội?

Một câu bất khả tư nghị, nếu hắn nói không vội, Jayson như vậy cũng không kinh ngạc, nếu hắn lại nói không vội, đại biểu hắn áp lực.

Jayson vẫn nghĩ đến, Chung Dịch Luân vẫn là soi mói với nữ nhân, mấy trăm năm nay, cùng hắn từng có nữ nhân da thịt chi thân, nhưng là Chung Dịch Luân chưa từng làm cho nữ nhân này ở bên người hắn lâu lắm, bởi vì hắn không thích nữ nhân quá quấn quýt lấy hắn.

Nhưng Jayson nghĩ đến Chung Dịch Luân đối với Giang Mật Nhã yếu thích, là vì nàng là đồ ăn hi hữu hiếm thấy mà thôi, sau lại không cẩn thận đem nàng biến thành ma cà rồng, căn cứ vào quy tắc không hút máu đồng loại, cho nên chăm sóc cho nàng.

Nếu huynh đệ chính là đem nữ nhân kia trở thành tình bạn, hắn cảm thấy thực bình thường, nhưng hiển nhiên huynh đệ đối với Giang Mật Nhã không có khát vọng thân thể. “Ngươi muốn kết hôn với nàng?”

“Có gì là không thể.”

Jayson lắc đầu. “Đừng quên, hút máu tộc của chúng ta ở thế kỷ mười tám, có lập ra quy định, không được kết hôn cùng người khác tộc, để tránh bí mật của tộc hút máu bị tiết lộ ra ngoài.”

“Nàng là người của tộc hút máu.”

“Nhưng nàng là một nữa nhân loại, ta sợ nếu những người trong tộc biết, nhất định sẽ phản đối.”

“Vậy đừng cho họ biết.” Con ngươi đen lợi hại, hướng Jayson trừng ý cảnh cáo.

“Huynh đệ, lấy giao tình mấy trăm năm của chúng ta, ngươi nên hiểu được, ta sẽ không nói ra.”

Con ngươi đen nhuệ khí thu lại, áy náy nói.

“Ta biết.”

“Là bởi vì gia tình của chúng ta, cho nên ta mới không thể không nhắc nhở ngươi, nếu ngươi đã chọn nàng, thì ngươi nên chuẩn bị tâm lí àm ứng phó với mọi người đi.”

Chung Dịch Luân trong mắt hiện lên một chút tà khí. “Ta sẽ không cho bọn họ biết sự tồn tại của nàng, đây là chuyện của ta, huống chi, chúng ta cũng không thích qua lại cùng người cùng tộc, đây chính là nguyên nhân khiến chúng ta ẩn nấp.”

Jayson gật đầu. “Được rồi, hy vọng các ngươi hết thảy đều thuận lợi, nghe ta khuyên, ngươi tốt nhất mau chóng làm cho nàng trở thành nữ nhân của ngươi.”

Chung Dịch Luân không hiểu được ý trong lời nói của hắn.

“Ngươi muốn nói cái gì? Trức tiếp nói rõ ra đi, đừng quanh co lòng vòng.”

“Chẳng lẽ ngươi không nhìn ra sao? Nàng càng ngày càng đẹp.”

Chung Dịch Luân sửng sốt, hắn không phải không phát hiện, chính là hắn vẫn tưởng trong mắt tình nhân đều là Tây Thi, thẳng đến khi Jayson nhắc nhở hắn.

Ngươi mỗi ngày đều cùng nàng ở một chổ, ngươi không chú ý tới mị lực của nàng ngày càng gia tăng sao?”

Chung Dịch Luân suy tư trong lời nói của hắn, đạm nói: “Nhiều nữ nhân xinh đẹp, nàng còn chưa đủ xinh đẹp, hơn nữa, ta cần không phải là bề ngoài của nàng.”

Jayson ý vị thâm tường cảnh cáo hắn.

“Ta không chỉ là nhìn bề ngoài của nàng, huynh đệ, ta nhìn qua vô số nữ nhân, trên người nàng có một cỗ bất đồng không giống với mị lực của những nữ nhân hút máu khác, ta tin tưởng ngươi hẳn là cảm giác được.” Nói đến đây Jayson không nói tiếp, để lại Chung Dịch Luân tự hỏi chính mình, dù sao cũng không phải là chuyện của hắn, không cần nghiên cứu, hắn chỉ cần hảo hảo nghiên cứu thi thể, vì nó vô chừng mực khiến hắn ngày một kích thích hòa thuận vui vẻ.

Sau khi khám nghiệm thi thể, lại đi khám nghiệm một người vô danh, mãn thất hương thơm, hắn thật sự thích công tác này.

4 comments on “Khốc nam đừng cắn loạn (7.2)

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s