Khốc nam đừng cắn loạn (9.1)


Chap này 2 anh chị lãng mạng cực. Chúc các tềnh iu cuối  tuần vui nhá :p

Chương 9:

Giang Mật Nhã mỗi ngày công tác, chính là học tập toàn bộ tri thức trở thành ma cà rồng. Khi nàng vẫn là người bình thường, cho tới bây giờ vẫn không nghĩ tới hương vị máu lại có nhiều loại như vậy, hiện tại đã trở thành nữa ma cà rồng, khứu giác của nàng càng trở nên linh mẫn, mỗi một loại hương vị máu đều bất đồng, đã đói bụng, chỉ cần cách vách nhiễu một ít, chọn một lọ hợp với khẩu vị là nàng đến nơi.

Chung Dịch Luân cho nàng cái chìa khóa, làm cho nàng có thể tự do ra vào phòng hắn, nghe nói, hắn trừ bỏ phòng cấn trử huyết này, còn có một số nơi khác ở Châu Âu, số lượng rất nhiều.

Hiểu biết đối với Chung Dịch Luân ngày càng nhều, nàng càng bội phục, bởi vì hắn quả thực là thiên tài.

Hắn có thể nói hơn hai mươi loại ngôn ngữ, không chỉ hiểu y thuật, còn hiểu buôn bán, kế toán, văn học, vật lý, hắn còn có thể hiểu tất cả các loại nhạc khí, phàm là đàn violon, đàn dương cầm, đàn ghi-ta điện tử, hắn đều biết. Phương diện vận động càng nhiều, mặc kệ là ván trượt, đua xe, thể thao, hắn cơ hồ không gì là không biết.

“Nếu ngươi sống hơn ba trăm năm, cũng sẽ biết tất cả như ta, không có gì ngạc nhiên cả.”

“Có thể sống thật lâu mà không chết, còn có thể bảo trì tuổi trẻ, trừ bỏ phải uống máu có chút chán ghét, kỳ thật ngẫm lại, cũng rất tốt.”

“Thật không? Ngươi cảm thấy tốt!” Hắn cười khẽ, ý cười kia, không biết vì sao, làm cho người ta có một loại đau thương thê thảm.

Nàng ngẩn đầu nhìn hắn, ánh trăng chiếu vào gương mặt lập thể tuấn mỹ của hắn khiến hắn càng thêm thần bí mê người, nếu như lấy ánh mắt để thưởng thức, nàng thừa nhận, hắn thật sự là anh tuấn.

Hiện tại là đêm khuya, nàng cùng hắn, ngồi ở trên nóc nhà cao tầng, ngắm nhìn trăng cùng sao, cùng với cảnh đêm Đài Bắc.

Tựa vào lòng hắn, hưởng thụ yên tĩnh, không có một câu trò chuyện, nhưng trong lòng nàng cảm thấy thật ấm áp, ngọt ngào nói không nên lời, nàng phát hiện chính mình thực thích cảm giác rúc vào trong lòng hắn, nghe hắn nói về chuyện xưa.

“Ngươi cảm thấy không tốt sao?” Nàng cảm thấy được trong lời nói của hắn có tia bất đắc dĩ sầu não, bất đồng với vẻ phất phơ ngày thường.

Tiếng nói dễ nghe của hắn, hòa nhập vào đêm yên tĩnh. “Nếu ngươi đã phát hiện, đêm dài vô chừng mực, mặc kệ là có chuyện gì, vĩnh viễn đều có cơ hội lần nữa, không có sợ hãi khi tử vong, cũng đồng thời mất đi lạc thú của cuộc sống. Không phải hữu duyên, cũng không phải là nghiệt duyên, khi đó mọi chuyện đối với ngươi mà nói, tất cả đều mất đi ý nghĩa, bởi vì thượng đế đã lấy đi thời gian của ngươi, tương đương buông tha cho ngươi, lưu lại ngươi trên đời, một ngày vượt qua một ngày không có mục đích, thật đáng buồn là, hỉ nộ ái ố của ngươi còn tồn tại.”

Nghe giống như nhẹ nhàng bâng quơ, lại làm cho người ta đau xót trong lòng, nàng độ nhiên nghĩ đến từng lới hắn nói qua.

“Thời gian cùng tiền tài, đối với ma cà rồng không chết mà nói, là không có ý nghĩa.”

Nàng hiểu được ý tứ của hắn, khi làm một người có được toàn thế giới, không còn có khiêu chiến gì có thể xuất hiện, cái loại cô tịch này sẽ làm tiêu ma lòng người.

Sinh mệnh con người tà hữu hạn, bởi vì hữu hạn, mới có thể quý trọng từng thời khắc cùng cơ hội, một khi vĩnh viễn vô chừng mực…… Trời ạ! Nàng không thể tưởng tượng được cảm giác mất mát này, có bao nhiêu làm người ta thống khổ.

Trong nháy mắt, nàng cảm thấy hắn thực bi thương.

“Ngươi còn có ta a.” Nàng xúc động cầm tay hắn, thốt ra. Nguyên bản con ngươi nhìn phía xa, thu trở về, thẳng tắp nhìn thẳng nàng, tràn ngập kinh hỉ, đại chưởng cũng cầm lấy bàn tay nhỏ bé của nàng. Khóe môi hắn giơ lên độ cong, chỉ nàng biết hắn đang suy nghĩ cái gì.

“Đừng nghĩ tới nữa, đó là bởi vì ngươi đối với ta tốt lắm, cũng thực ôn nhu, cho nên ta cũng sẽ đối với ngươi thực tốt.”

Đáy mắt hắn hiện lên buồn bã, khoé môi vẫn như cũ lộ vẻ tươi cười. “Nói cho cùng ngươi giống như báo ân đối với ta.”

Nàng cắn cắn môi, ngượng ngùng nói: “Cũng không phải, đương nhiên cũng là…… Rất thích ngươi a.”

Con ngươi đen dấy lên hào quang. “Chính là thích mà thôi?”

Nàng ngượng ngùng tránh đi ánh mắt của hắn, cúi đầu khẽ tựa vào trong lòng hắn.

“Ta kết giao qua bạn trai, chỉ có ngươi ….. Vẫn ở bên cạnh ta.” Nàng hồi tưởng nghĩ đến mỗi một đoạn tình cảm lưu luyến từng đi qua, không khỏi cảm xúc rất nhiều.

“Trương kia yêu đương, chỉ cần là bạn trai của ta, ta sẽ đối với hắn tốt lắm lắm, vô tư phối hợp với hắn, khoan dung đối với hắn, một chút cũng không ngại khổ, chỉ cần đối phương vui vẻ, ta liền vui vẻ, hơn nữa ta nghĩ chỉ cần ta đối với hắn tốt, hắn nhất định sẽ hồi báo ta, trên thực tế mọi chuyện lại không như vậy.” Nội tâm của nàng cảm khái vô hạn, nghĩ lại những chuyện đã đi qua, bắt đầu kiểm điểm chính mình. “Ta phát hiện, tựa hồ ta càng đối tốt với đối phương, yêu cầu của đối phương là vĩnh viễn vô chừng mực, giống như mặc kệ ta có làm như thế nào, đối phương cũng không vừa lòng, còn nói ta thực sự thương hắn, nên …” Nói tới đây, nàng liếc mắt nhìn hắn một cái, hai má ửng đỏ, tiết lộ nàng không tự nhiên.

Hắn một chút liền hiểu được, khóe môi nở nụ cười.

“Thực bình thường.”

“Vì sao nam nhân đều như vậy?”

“Ngươi hãy đi hỏi thượng đế, đó là kiệt tác của hắn.”

Nàng trừng mắt liếc hắn một cái, có điểm vừa tức vừa buồn cười, cư nhiên lại nói nàng nên đi hỏi thương đế.

“Ta có kiên trì của ta.”

“Làm tốt lắm.” Hắn khen ngợi một câu, ở trên tóc nàng hôn nhẹ một cái, tuy rằng hắn không có kết tình cùng xử nữ, nhưng là hắn thật sự cao hứng, không có nam nhân chạm qua nàng.

Nàng thở dài. “Ta sau này lại rốt cục hiểu được, là ta yêu, nên làm hư bọn họ, đây là thế giới gì? Nữ nhân đối với nam nhân càng tốt, cam tâm tình nguyện trả giá, nam nhân cũng không có cảm kích?”

“Không phải tất cả nam nhân đều như vậy.”

Nàng trầm mặc trong chốc lát, mới nhỏ giọng trả lời. “Ta biết.”

Đại chưởng nâng cằm của nàng lên, làm cho mắt nàng nhìn chính mình.

“Vì sao nói với ta điều này? Ngươi muốn nói cái gì?”

Trong lòng nàng nhảy dựng lên, không thể tin được hán có cảm ứng như thế, biết nàng nói những lời này, hắn là có ý khác.

“Ngay từ đầu, ta đối với ngươi cũng không tốt.”

“Nhưng thật ra.” Hắn gật đầu.

“Ta…… Được thôi, ta thừa nhận, ta đối với ngươi là hà khắc một chút, cũng thường xuyên đối xử không tốt với ngươi, thậm chí đối với ngươi còn rất hung.” Nói thật, nàng vì thế cảm thấy áy náy, bởi vì Chung Dịch Luân đối với nàng càng tốt, nàng ngược lại đối với hắn càng chán ghét, có đôi khi nghĩ đến còn muốn trêu chọc hắn.

Làm như vậy, nàng cùng bạn trai có thái độ gì bất đồng?

Chung Dịch Luân đáng thương hề hề nói. “Không chỉ hung, ngươi còn cắn ta.” Trên người hắn có vô số vết thương bị nàng cắn, người khác thấy, còn tưởng rằng hai người bọn họ thân nhau, không biết, đó là kết quả mà hắn hôn trộm nàng, trên môi công thành đi xuống, hôn đến bộ ngực của nàng, bụng của nàng, mạo hiểu phiêu lưu! Bởi vì không hiểu được nàng uống huyết, bao lâu mới tỉnh, mỗi lần thời gian tỉnh lại cũng không giống nhau. Một cái bàn tay xem như chút lòng thành, tiểu nữ nhân cắn người mới khủng bố.

“Đều phải trách ngươi a, ngươi không cần thừa dịp lúc ta uống huyết, thần tr1i không rõ đến chiếm tiện nghi của ta, ngươi không nghe.”

Nàng kỳ thật không nghĩ đối với hắn phá hư, cũng biết làm như vậy, tâm tình nàng cũng không tốt.

Hắn nở nụ cười, bởi vì nghe được trong lời nói trách cứ của nàng, hàm chừa làm nũng, nàng cũng không phải thật sự trách hắn.

“Hảo, là ta không đúng.”

Miệng hắn tuy nhận sai, nhưng nàng hiểu được, hắn sẽ không nghe theo, người này nha, càng ngày càng không có cách với hắn.

“Nhưng ta hung với ngươi như vậy, ngươi vì sao không tức giận?”

“ngươi nói xem?” Hắn không trả lời, đem vấn đề quăng lại cho nàng, làm cho chình nàng suy nghĩ.

Nàng bĩu môi, có chút tùy hứng nói. “Ngươi biết không? Ngươi không tức giận, làm cho ta thực buồn rầu nha, ta đối với ngươi cũng không tốt, nhưng ngươi vẫn rất tốt với ta, là ý định muốn cho ta áy náy sao?”

Hắn hiểu được, hắn càng ôn nhu với nàng, đối với nàng lấy lòng, lại càng làm cho nàng mê hoặc, không rõ nam nhân này là thật thích nàng, hay chính là chơi đùa?

“Bộ dáng của ta cũng không đẹp, ngươi vì sao thích ta?”

“Ta bộ dáng rất tuấn tú, ngươi vì sao không thích ta?” Hắn hỏi lại. Đây không phải là đáp án mà náng muốn, nhịn không được lắc đầu, không hiểu vì sao tức giận.

“Ta không cần như vậy, ta không thích đối với ngươi hung, cũng không chán ghét không để ý ngươi, ta không cần.”

Hắn kinh ngạc nhìn nàng, xem kỹ ánh mắt bất an của nàng, nắm chặt tay của nàng, làm cho nàng nhìn thẳng vào mắt hắn, như là đột nhiên hiểu được.

“Ngươi yêu thương ta.”

Nàng sửng sốt, lập tức cắn môi. “Nói hưu nói vượn, không có đâu, ta mệt mỏi, ta muốn đi ngủ.”

Muốn chạy trốn sao? Không thể dễ dàng như vậy, sau khi phát hiện tình cảm của nàng, hắn nảy ra kinh hỉ, không cho nàng trốn tránh! Một tay nắm lấy nàng, cúi mặt xuống, tay kia che môi nàng lại, thấp giọng nói: “Nói dối.”

Chung Dịch Luân hung hăn hôn nàng, hắn chân chính muốn hôn nàng, nàng hồi đầu không giảy dụa, tùy ý hắn đòi lấy mềm mại, trầm luân trong hơi thở mãnh liệt nam tính của hắn.

Nàng không hiểu được hắn hưng phấn bao nhiêu, tiểu nữ nhân rốt cuộc đã mở rộng trái tim với hắn, hắn không cần nữ nhân coi trọng bên ngoài của hắn, mà là chân chính con người hắn, yêu thương hắn toàn bộ, bao gồm chuyện hắn là ma cà rồng, điều này đối với hắn rất trọng yếu! Ánh trăng thật đẹp? Không khí vẫn là lãng mạng? Tim của nàng đập thật nhanh, thân hình choáng vàng nóng lên, kìm lòng không đậu hai tay lặng lẽ đặt trên vai hắn, nàng hưởng ứng hắn hôn nàng.

Đúng vậy, nàng là yêu thương hắn, yêu thương ma cà rồng tuấn mỹ đã sống hơn ba trăm năm này.

Advertisements

5 comments on “Khốc nam đừng cắn loạn (9.1)

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s