Khốc Nam đừng cắn loạn (10.2)


“Ta không thể cho ngươi biến thành ma cà rồng, bởi vì không ai là tự nguyện, trở thành ma cà rồng, sẽ không còn được gặp lại thái dương, đây chính là sự trừng phat của thương đế, ngươi chịu không nổi.” Làm cho nàng hoàn toàn biến thành ma cà rồng, hắn không thể làm như vậy, đến lúc đó nàng sẽ vĩnh viễn bị vây ở trong đêm đen không bao giờ có thể nhìn thấy ban ngày tươi đẹp, ban đêm vĩnh viễn vô chừng mực, hắn sẽ không làm cho nữ nhân âu yếm của hắn chịu loại thống khổ này.

Nguyên lai hắn là luyến tiếc, trong lòng nàng cảm thấy ấm áp, nhịn không được cảm động. Tình yêu của hắn đã sớm hòa tan nàng, trên thế giớ này, hắn là nam nhân đối với nàng tốt nhất, nhưng nghĩ đến bộ dạng dữ tợn kia, lại lâm vào mây đen sương mù, rột cuộc không khỏi thừa nhận.

“Nhưng là ta như vậy thực quá xấu, quả thực là quái vật, nếu cả đời đều như vậy. ta thà rằng chân chính biến thành ma cà rồng,” Tình cảnh nàng hiện tại như vậy, cũng không thể ra gặp mọi người, ngay cả công việc cũng không thể làm.

“Đừng khóc, chúng ta nhất định sẽ tìm biện pháo.” Hắn ninh khởi mày, không thích nhìn thấy nước mắt của nàng, đem tâm hắn đều đau, có thể so sáng bằng người khác dùng ngân đinh hướng trái tim hắn đánh vào.

“Ta không cần như vậy, ta nhìn chính mình còn sợ, lâu, ngươi nhất định không chịu nổi.” Nàng không yêu nhân diện tiền,  biến thành bộ dáng xấu xí.

“Đứa ngốc, ngươi biến thành bộ dáng gì đi nữa, ta cũng không để ý, bề ngoài đối với ta mà nói, só với chén nước còn không có giá trị.”

“Ta không tin, ngươi sớm hay muộn sẽ chán ghét ta, cũng sẽ rời ta đi.” Nàng phe phẩy đầu, nước mắt lại liên tục rơi xuống, khóc thương tâm muốn chết.

Đại chưởng nâng mặt nàng lên, mang theo sủng ái khiển trách. “Nói bậy, ta sẽ không như vậy, không được nói lung tung.” Bạc môi hôn nhẹ lên trán nàng, dọc theo cái mũi đi xuống, ấn ạh đến môi, thanh âm khàn khàn ôn nhu lại mang theo vô vàn kiên định. “Cho dù ngươi thật sự biến dạng, tâm của ta cũng sẽ không thay đổi, đừng quên, là ta làm cho ngươi trở thành như vậy, trong người ngươi có máu của ta, trên đời này, không ai thân thiết ta hơn ngươi.”

Hắn một phen nói, làm nàng nhịn không được lại rơi lệ, nhưng lần trở lại này là nước mắt cảm động. Nàng cho đến bây giờ mới hiểu được, tuy rằng ban ngày thân thể hắn là lạnh như băng, là người của hút máu tộc lãnh huyết, nhưng hắn có một viên so với bất luận kẻ nào đều là nhiệt tâm.

“Ô ô ô – Dịch Luân —”

Hắn không khỏi sửng sốt, kinh hỉ nói: “Ánh mắt của ngươi đã biến trở về màu đen.”

Giang Mật Nhã nguyên bản đang khóc rấm rứt, nghe hắn nói như vậy cũng ngây người, vội vàng đi đến trước gương, quả nhiên, ánh mắt màu đỏ đã không còn, hồi phục trở lại bình thường, làm nàng mừng rỡ.

“Thật sự nha, ta, ánh mắt của ta đã trở lại bình thường rồi, tại sao lại như vậy?”

Chung Dịch Luân trong lòng vui mừng, đột nhiên nhớ tới cái gì, bạc môi dật ra nụ cười yếu ớt.

“Có lẽ ta biết tại sao lại như thế này.”

Ánh mắt ngập nước, dấy lên hy vọng, hưng phấn mà hỏi: “Ngươi biết vì sao ta hồi phục nguyên trạng? Thật tốt quá, mau nói cho ta biết, vừa rồi rốt cuộc là tại sao?”

Hắn không trả lời, nhẹ nhàng nâng cằm nàng lên, lấy hành động thay thế ngôn ngữ, ở trên gáy nàng nhẹ nhàng hôn.

Nàng phút chốc hiểu được ý tứ của hắn, mặt đỏ ửng lên, nhưng lại nhẹ nhàng giãy dụa.

“Chờ một chút, có người a.”

Chung Dịch Luân dừng lại, con ngươi đen hướng Jayson đang ngẩn ngẩn ngơ bên cạnh, lập tức hiểu được, thức thời đối với hai người nói: “Hảo hảo hảo, ta lập tức đi là được, không cần trừng ta.” Hắn xoay người, thì thần trong miệng: “Thật sự là tự làm mất mặt, không sao, ta cũng phải đi tìm nữ nhân của ta tương thân tương ái.”

Nghĩ đến La Cầm, hắn lại hưng trí bừng bừng, đi hướng cửa, không hề làm bóng đen chướng mắt hai người.

O0O O0O O0O

Nay, trong phòng chỉ có hai người bọn họ, Giang Mật Nhã có chút ngượng ngùng, cũng có chút chờ mong, hai mắt đẫm lệ lưng tròng hỏi: “Ngươi cảm thấy ……… Như vậy thật sự có thể làm cho ta hồi phục bình thường sao?”

“Không thử, làm sao biết không được.” Hắn thấp mặt, tiếp tục tán tỉnh vừa rồi, ở trên mặt nàng nhẹ nhàng hôn, duy chuyển đến vàng tai mẫn cảm của nàng.

Hai người thân thiết đã không có vào lần, mỗi khi cánh môi của hắn lướt qua da thịt nàng, đều làm cho cơ thể nàng nóng lên, nay nàng trở nên dữ tợn xấu xí như thế, nhiệt tình của hắn cũng không giảm, làm mặt nàng nóng lên, mắt đẹp che phủ nước mắt có tươi cười, cũng có thêm thẹn thùng.

Lời lẽ của hắn, như là ngọn lửa, từng tấc, từng tấc, làm nóng da thịt của nàng, đại chưởng cách vật liệu may mặc, từ từ xoa lấy bộ ngực no đủ của nàng, mà mượt mà độ ấm kia cũng rơi vào lòng bàn tay hắn, làm cho hắn kìm lòng không đậu.

Hắn khiêu khích, giống như một cổ ma lực dụ dổ nàng, tuy rằng hắn không thể thôi miên nàng, nhưng trên thực tế, nàng căn bản không cần thôi miên, liền từ từ một lần lại thêm một lần thuần phục ở trong kĩ thuật hôn cao siêu của hắn, thất thần vong ngã.

Khi môi hắn duy chuyển đến nhụy hoa mẫn cảm nhất của nàng, cách vật liệu may mặt, nhẹ nhàng cắn cắn, nàng nhịn không được dật ra tiếng kêu yêu kiều.

Cho dú cách vật liệu may mặt, hắn vẫn đang làm nàng không tự chủ mà run lên, cả người cơ hồ muốn hào tan ra.

Khi hắn hôn, nhìn nàng hổn hển, răng nanh đã muốn thu hồi, móng tay cũng ngắn lại, hau ngò má phấn hồng, cánh môi ướt át, như một đóa hoa hồng kiều diễm. Nàng đã muốn khôi phục lại bình thường.

Chung Dịch Luân biết nên dùng lại, nếu không buông nàng ra, hắn sẽ không thể khống chế được. Hắn đang định đứng dậy, trên vai lại bị hai cánh tay ngọc cấp lâu hồi, hành vi này làm hắn ngoài ý muốn, kinh ngạc nhìn nàng.

Giang Mật Nhã sóng mắt ngập tràn thẹn thùng cùng nhu tình, nhẹ giọng nói: “Ở trong lòng ta, đã muốn nhận định ngươi, mặc kệ tương lai ngươi có là lão công của ta hay không, ta đều thầm nghĩ muốn đem chính mình cho ngươi.” Lời nói này của nàng, tương đương chủ là chủ động mời hắn, làm hắn vừa mừng vừa sợ, mà nàng bởi vì ngôn ngữ lớn mật của mình, đã sớm xấu hổ không biết làm sao, hàm răng khẽ cắn cánh môi, cái miệng nhỏ nhắn này, giống như đng chờ đợi hắn lần nữa, phát ra mê hương mê người.

Môi nóng rục, đi đến bên tai nàng: “Trừ bỏ ta, ai dám lấy ngươi, ta liến hút máu hắn.”

Giải trừ cấm kỵ, không hề rụt rè, đem chính mình vô tư hoàn toàn kính dâng cho hắn, là một quyết định không dễ dàng, đối với hắn mà nói có ý nghĩa sâu xa, đang cầm nàng, tựa như đang cầm một thứ trân quý hơn kim cương.

Tồn tại của nàng, làm cho đêm dài, cô tịch cùng vô chừng mực của hắn, đột nhiên như rót vào sinh mệnh mới.

Đem quần áo cuối cùng rút xuống, thân hình tiểu nữ nhân nhỏ nhắn ở trước mắt hắn, trong mắt nàng mang theo a lệ, nhìn thấy dục vọng của nàng, nàng cũng có cùng khát vọng như hắn.

Đại chưởng của hắn, từ từ vuốt ve trên da thịt bóng loáng như tơ của nàng, từng tấc từng tấc vô ve, theo cổ thăm dò di xuống, đi đến bên hông mảnh khảng, theo đường cong yểu điệu đi đến mông, sau đó trải qua đùi.

Lòng của nàng khiêu thật nhanh, hô hấp theo đại chưởng hắn mà phập phòng, đại chưởng đi qua, đều là chổ nóng bỏng của nàng, làm cho nàng hàm răng khẽ cắn cánh môi, sợ không cẩn thận mà kêu lên. Như là hành hương bình thường, đại chưởng thám hiểm, cuối cùng đi vào bên trong đùi của nàng, dần dần hướng lên trên, ý đồ rõ ràng, làm nàng cả người xấu hổ không biết làm sao, nhịn không được lùi về sau.

Hắn mâu quang cũng thay đổi, mang theo một cổ khát vọng xâm lược, không tha cho nàng cơ hội trốn tránh, một đêm này, hắn sẽ hảo hảo dạy nàng, như thế nào làm một nữ nhân được nam nhân sủng ái.

Hai thân hình áp sát vào nhau, nàng như hòa tan ở dưới thân hắn, tâm không còn phòng bị đối với hắn, chủ động đó hắn.

Tối nay, là lần đầu tiên của nàng, nam nhân này, là người mà nàng yêu.

Một khác khi hắn chân chính tiến vào trong cơ thể nàng, là thống khổ, nhưng cũng là hạnh phúc.

Bị hắn sủng ái, nàng trở nên cáng thêm kiềm diễm tuyệt mỹ, làm hắn mê cả một đêm……….

Kích tình qua đi, nàng ghé vào bên người hắn thở hào hển, còn động lại dư vị mây mưa thất thường, quan hệ của hai người đã chặt chẽ không thể phân, giờ phút này chỉ là yên lặng hưởng thụ đêm đen thuộc vè bọn họ. Bình minh, chỉ còn một giờ nữa đã tới.

“Không nhìn thấy thái dương, sẽ rất thống khổ sao?” Nàng thanh âm mềm nhẹ, mang theo dày khàn khàn hỏi.

Đại chưởng nhẹ vỗ về lưng bóng loáng của nàng, tay kia vì nàng đem mấy sợi tóc hỗn độn ra sau tay, đối với nàng đột nhiên hỏi, đối với nàng không trả lời mà chỉ mỉm cười.

“Ngươi không được nghĩ đến nữa!”

Khuôn mặt của nàng, gối lên trên bộ ngực rắn chắc của hắn, một tay không muốn xa rời ngực hắn.

“Ta sẽ già sao?”

Nàng chính là một nữa ma cà rồng, cũng không có trải qua quá trình lột xác, cho nên vẫn là người bình thường, hô hấp bình thường, cũng ăn cơm uống nước bình thường, đại biểu nàng còn có thể trưởng thành.

“Hẳn là sẽ như vậy.”

Sẽ già đi, điều này chứng tỏ, sinh mệnh của nàng sẽ có ngày chấm dứt, đến lúc đó, hắn làm sao bây giờ? Nghĩ đên, tâm hắn lại đau.

“Ta nghĩ sẽ ở bên cạnh ngươi.” Nàng nâng mặt lên, thực sự nói với hắn.

Yêu một người, yêu càng sâu, càng hy vọng có thể vĩnh viễn ở cùng một chổ với người đó, nàng không thể tưởng tượng có một ngày sẽ rời xa hắn, nàng muốn vĩnh viễn ở bên cạnh hắn.

Chung Dịch Luân vuốt ve mặt nàng, trong mắt lộ vẻ yêu thương, hắn hiểu được nàng đang suy nghĩ cái gì. “Đừng nóng vội, thời gian còn rất nhiều, ngươi mới hai mươi lăm tuổi, còn nhiều năm có thể tự hỏi.”

“Nếu ngươi yêu ta, chẳng lẽ không hy vọng ta chân chính trở thành ma cà rồng bất tử sao? Vĩnh viễn ở bên cạnh ngươi sao?”

Hắn không hề do dự gật đầu. “Ta hy vọng.”

“Kia.”

“Nhưng ta cũng sợ hãi.”

Nàng nghi hoặc ngáy mắt mấy cái: “Sợ? Ngươi sợ cái gì?”

“Bật tử cũng không tốt đẹp như ngươi tưởng tượng, có đôi khi, nó thực là tàn khốc, càng làm cho người ta thống khổ hơn chết.”

“Ta không sợ.”

“Nhưng ta sợ, ta đã sống hơn ba trăm năm, so với ngươi càng hiểu biết được thống khổ đó, cho nên ta không thể không lo lắng cho ngươi. Mật Nhạ, ta không thể ích kỷ muốn ngươi lập tức trở thành ma cà rồng, dù sao ngươi còn trẻ, trong cuộc sống còn có rất nhiều việc ần ngươi trải qua, đây là quyền lợi của ngươi, ta không thể cướp đoạt đi quyền lợi này của ngươi.”

“Nhưng mà!”

“Hư……..” Ngón trỏ đặt trên môi nàng, cánh tay hữu lực đem nàng ôm vào trong ngực, tiếng nói khàn khàn đi vào bên tai nàng.

“Ta sẽ dẫn ngươi đi khắp thế giới, cho ngươi hiểu biết nhiều hơn về thế giới của chúng ta, bởi vì đây là lựa chọn của ngươi, ta không thể cướp đoạt, vài năm sau, nếu suy nghĩ của ngươi không thay đổi, ta sẽ đáp ứng ngươi, khi thời điểm đến, ta sẽ tự mịnh cho ngươi hoàn toàn thuộc về ta.”

Nàng không hề lên tiếng, mềm ami5 gật đầu, thật sâu rúc vào trong lòng hắn, nhẹ nhàng thở dài. Có lẽ hắn nói đúng, sống qua ba trăm năm, trải qua tang thương không thuộc về mình, cho nên càng thêm tâm tư.

Hắn vì nàng suy nghĩ như thế, sao không làm cho nàng cảm dộng! Có lẽ hắn nói rạt đúng, nàng là nên nhìn xem, nhưng đồng thời, nàng cũng hiểu được lo lắng trong lòng Chung Dịch Luân, tuy rằng hắn chưa nói ra, nhưng nàng cảm giác được, hắn là sợ hãi, hắn sợ hãi quyết định sai lầm, sẽ liên lụy nàng, đến lúc đó hối hận không kịp.

Nàng loan môi mà cười, trong lòng âm thầm thề, nàng sẽ dùng thời gian để chứng minh, làm cho hắn hiểu được, nàng Giang Mật Nhã là nữ nhân có nghị lực rất mạnh, nếu đã quyết định muốn đi theo hắn, nàng nhất định sẽ không hối hận. Nàng sẽ chứng minh cho hắn xem. Nâng khuôn mặt nhỏ nhán lên, nhẹ nhàng hôn môi hắn, chân không cần thận, đã ở trên đùi hắn vô tình cọ sát.

Con ngươi đen dấy lên ngọn lửa, khàn khàn nói: “Ngươi là đang khiêu khích ta sao?”

Nàng không nói, mím môi mà cười, mâu quang càng thêm quyến rũ, để lộ khêu gợi mê ly.

Hắn xoay người đem nàng đặt dưới thân, còn có thời gian, đủ đến hắn tái chiến hồi 2: hợp, hôn môi, bất đồng cho lần đầu tiên tiến hành theo chất lượng, dã tâm đòi lấy trở nên bừng bừng, dục vọng nam tính dưới thân đã ở giữa hai chân nàng, vận sức chờ phát động, dẫn nàng tới khẽ cười ra tiếng.

Lúc này, chuông cửa đột nhiên dồn dập vang lên, làm cho Giang Mật Nhã sợ tới mức toàn thân cứng đờ, nàng cùng Chung Dịch Luân nhìn nhau.

Hai người suy nghĩ giống nhau – tại thời điểm này ai tới rung chuông.

Nàng vội vàng mặc quần áo vào, sau đó rời xuống giường, hướng phòng khách đi tới.

“Ai?” Nàng ở cạnh cửa hỏi

“Mật Nhã, là ta!” Từ bên ngoài truyền đến thanh âm khẩn trương của La Cầm.

Giang Mật Nhã kinh ngạc không thôi, vội vàng mở cửa ra, quả nhiên là La Cầm, hướng người tới là băng sơn mỹ nhân La Cầm, tính tình lãnh đạm, rất ít thấy nàng kích động như thế, phảng phất phát sinh chuyện đại sự.

“Phát sinh chuyện gì? Sắc mặt ngươi rất tái?” Lúc này Chung Dịch Luân cũng đã mặc xong quấn áo, từ trong phòng ngủ đi ra.” Làm sao vậy?”

La Cầm thần sắc hỗn loạn bối rối xin lỗi: “Thực xin lỗi, ta không phải cố ý đến phiền nhiễu các người.

“Nói cái gì, chúng ta là bạn mà, mặc kệ có phát sinh chuyện gì? Ngươi đếu có tểh tới tìm ta” Mật Nhã đem hảo tỷ muội đến ngồi trên sô pha, Chung Dịch Luân đem một chén nước sôi đến cho nàng.

“Cám ơn.” La Cầm tiếp nhận cái chén, bởi vì tay đang run, thiếu chút nữa đánh rớt cái chén, vẫn là Mật Nhã đỡ lấy tay nàng.

Uống nước sôi, hơi hơi ấm áp, thân hình lạnh lẽo, La Cầm hơi hơi chút trấn định, ngẩn đầu nhìn Mật Nhã.

“Có chuyện này, ngươi nhất định phải tin ta, không được cho ta là điên!”

Giang Mật Nhã chậm rãi gật đầu: “Ngươi chậm rãi nói, ta nhật định tin. Đừng khẩn trương, mặc kệ là chuyện gì, ta nhất định tin ngươi”

“Thật không?”

“Đương nhiên là thật, chúng ta là tỷ muội nha, quen biết lâu như vậy, ta lừa gạt ngươi khi nào?”

La Cầm gật đầu, lời nói của Mật Nhã như là giúp nàng có thêm dũng khí, làm nàng sinh ra sức mạnh, hút sâu một hơi làm cho chính mình bảo trì bình tỉnh, nàng mới thanh trầm nói.

“Jayson là ma cà rồng.”

Lời kai vừa thốt ra, không chỉ Giang Mật Nhã gây người, ngay cả Chung Dịch Luân cũng gây người, trong lòng kinh ngạc vô cùng, cũng biết suy nghĩ lẫn nhau.

Jayson thối này, như thế nào lại lộ ra?

“Ngươi không tin ta?” La Cầm có chút kích động.

Bởi vì quá mức ngoài ý muốn, Giang Mật Nhã không biết nên trả lời bạn tốt như thế nào, nói không tin cũng không phải, nói tin cũng không phải, bí mật về ma cà rồng, là không thể cho người thường biết.

“Ngươi bình tỉnh một chút, nói cho ta biết, sao lại thế này? Ngươi vì sao lại nói như vậy?”

La Cầm như là mới từ quỷ ốc đi ra, nhưng còn có thể khắc chế chính mình.

“Là thật, hắn là ma cà rồng, hắn răng nanh biến dài, móng tay bén nhọn giống như móng sói, hơn nữa ánh mắt hắn có màu hồng,, càng không thể tin là, trong nhá hắn có quan tài! Ngươi biết không? Đó là giường ngủ của hắn a.”

Giang Mật Nhã hướng Chung Dịch Luân nhìn thoáng qua, người của hắn đã muốn ngồi cạnh La Cầm, trong lòng nàng biết, Dịch Luân sẽ thôi miên La Cầm, làm cho nàng quên đi, cũng là phương pháp duy nhất bảo hộ bí mật về ma cà rồng.

Nàng cảm thấy thở dài, nàng không thể ngăn cản, làm như vậy, cũng là tốt cho La Cầm.

“Như vậy Jayson hiện tại ở đâu?” Chung Dịch Luân thanh trầm hỏi, chuẩn bị bắt đầu thôi miên nàng.

“Không biết, sau khi ta cán hán một cái, liền chạy đến đây.”

Cái gì?

Chung Dịch Luân cùng Giang Mật Nhã hai người đồng thời ngẩn ngơ, nghẹn giọng nhìn La Cầm trân trối.

“Ngươi … Cắn hắn?”

“Đúng vậy, ta cắn hắn, bằng không chẳng lẽ chờ hắn đến cắn ta sao?”

Giang Mật Nhã cùng Chung Dịch Luân kinh ngạc nhìn nhau, theo đối phương trong mắt nhìn thấy khiếp sợ, cũng hiểu được đối phương cùng chính mình giống nhau, nghĩ đến chuyện giống nhau.

Không thể nào? La Cầm cắn Jayson?

Này này này ……. Ai nha, lần này là lớn chuyện rồi!

12 comments on “Khốc Nam đừng cắn loạn (10.2)

  1. Thank nàng nhìu, truyện hay và hài quá, cười đến rách cả miệng rùi nè ^__^
    Hì hì mình đọc một buổi là hết cả truyên, sướng quá 😀 Thank nàng lần nữa nha ^.^

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s