Qủy y vương phi – Chương 5



Bên trong phòng khách, bao phủ một mảng không khí làm cho người ta không rét mà run, tuy là mùa hạ nắng chói chang, nhưng là trong đại sảnh làm cho người ta cảm giác giống như trời đông giá rét, hận trên người không có chăn bông đến ngăn cản hàn khí này.

Cổ lãnh khí này vào đến cốt nhục, ngay cả xương cốt đều đông lãnh đến phát đau.

Hơn mười sủng thiếp, nha đầu, nô tài, vẻ mặt đều e ngại, cả người đều run lên.

Chủ tử làm cho bọn họ sợ hãi như thế đó là, Phượng Quyết Dạ.

Trên chủ vị, Phượng Quyết Dạ một thân nhung trang thiết quyền nắm chặt, đôi mắt hàn tinh bình thường bắn phá mỗi người, trong phòng cũng không có gió, nhưng hắn lại phát ra quỷ dị phất phới, như là phù du trong nước giống như ở trong không trung bay bổng, sát khí, là sát khí lạnh thấu xương, trên người hắn tản ra sát khí mãnh liệt làm cho người ta sợ hãi.

Mắt phượng hẹp dài híp lại, nhìn dàn nữ nhân đứng trước mặt hắn, khuôn mặt tuấn tú như diêu khắc không có nữa phần biểu tình.

“Vương gia, ngài làm sao vậy, ngài đi ra ngoài ước chừng đã hơn một năm, hiện nay như thế nào trở về, như thế nào có biểu tình với bọn nô nỳ như vậy, Vương gia, xem ngài như vậy, chúng ta rất sợ hãi, Vương gia, ngài cũng biết, người ta có bao nhiêu nhớ người.” Nói chuyện là Thần Hi được Phượng Quyết Dạ sủng ái nhất từ trước tới nay.

Hai mắt linh động giống như ngập tràn sương mù, khuôn mặt tinh xảo không tìm xa nữa điểm tì vết nào, hướng Phượng Quyết Dạ đi tới.

Nhìn Thần Hi hướng chính mình đi tới, Phượng Quyết Dạ vẫn chưa lên tiếng, chính là một cái lạnh lùng cười trên khóe môi.

“Đúng vậy, Vương gia, ngài vừa đi chính là đã hơn một năm, ngày ngày ta đều vì ngày ở phật đường tụng kinh, vì hy vọng ngài có thể bình an trở về, cuối cùng, ngài cũng bình yên vô sự trở lại, chẳng những bình an mà còn đại thắng trở về, Vương gia ngày chính là thiên thần.” Thần Hi tiếp tục nói, điểm mấu chốt nó ra một phen tình dài.

“Vương gia, Phi Yên cũng giống như tỷ tỷ, ngày ngày đều vị Vương gia tụng kinh, hơn nữa mỗi ngày mười lăm đều vì Vương gia đi đếu miến tìm bùa bình an, còn có cúng tiền, vì hy vọng Vương gia ở tiền tuyến bình an.” Vừa nó từ bên trong rút ra trang giấy nho nhỏ, “Vương gia người xem, đây là bàu bình an Phi Yên vì người mà cầu, mặt trên còn viết Quân An, chính là hy vọng ngài ở tiền tuyến có thể mạnh khỏe.”

Đáng tiếc, lời nói của các sủng thiếp vẫn không đả động tới Phượng Quyết Dạ, hắn lạnh lùng nhìn nữ từ trước mắt này, làm như có thể nhìn thấu các nàng, vài cái nữ tử nhìn biểu tình Phượng Quyết Dạ âm thầm kinh hãi, hai mắt nhìn nhau, không biết nên làm thế nào.

“Lo lắng cho bổ vương, vì bổn vương tụng kinh? Cầu phúc? Thần Hi, cầm học của ngươi học như thế nào? Khi nào tự mình vì bổn vương tẩu một khúc, Phi Yên, ngươi chừng nào thì đi tự cầu phúc, Quân An? Không phải nói quân bình an chứ? Còn có điểm mấu chốt, mỗi ngày mười lăm đều vì bổn vương đi miếu cầu phúc? Như vậy, ngươi còn không nói cho bổn vương biết, rừng anh đào bên cạnh núi nở có đẹp hay không?!” Trong mắt lóe ra tinh quang, nhếch môi làm như trần gian tối vững chắc cương nghị.

“Vương, Vương gia.” Lời nói của Phượng Quyết Dạ làm cho mấy vị phu nhân quá sợ hãi, nguyên bản khuôn mặt còn hơi thẹn thùng nháy nắm mất di huyết sắc. “Vương gia, Vương gia tha mạng, chúng ta cũng không dám nữa, Vương gia, tha mạng a Vương gia.” Hốt hoảng quỳ trên mặt đất, cả người run run, giống như là tàn hoa run run trong gió lạnh.

“Cả đời bổn vương thống hận nhất chính là bị phản bội, lá gan các nguơi cũng không nhỏ, dám cùng người khác tằng tịu với nhau, các ngươi biết kết cục phản bội bổn vương là kết cục gì chứ.” Đột nhiên đứng dậy, giống như Satan đại đế cúi người xem kỹ sủng thiếp sinh đẹp quỳ trên mặt đất, “Nhạc công, tiên sinh dạy học, các ngươi thật đúng là kiếm chế không được a, a?!” Ách trụ cằm Thần Hi, nhìn nàng không còn huyết sắc, Phượng Quyết Dạ tức giận lan tràn, “Quân kỉ hay là năm mươi trượng, chính mình chọn, không nên trách bổn vương, muốn trách thì trách các ngươi chính mình hạ lưu.” Bỏ cằm mĩ thiếp ra, trong lòng chán ghét.

“Vương gia, Vương gia, chúng ta biết sai rồi, cầu ngài cho chúng ta một lần cơ hội, Vương gia, ta không cần làm quân kĩ, Vương gia, cầu ngài, cầu ngài cho chúng ta một lần cơ hội.” Qùy bắt lấy vạt áo Phượng Quyết Dạ lại bị hắn một phen vươn ra, trang nhung tinh xảo sớm đã bị nước mắt cọ rửa, gắt gao chân dài của Phượng Quyết Dạ, Thần Hi sinh đẹp khóc.

Nhìn cặp mắt tương tự Sơ nhi kia, Phượng Quyết Dạ càng thêm phẫn nộ, ánh mắt tương tự Sơ nhi, nhưng không xuất thần như Sơ nhi.

Lúc trước vì là ánh mắt này mới đưa Thần Hi nạp là thiếp, nay, cặp thanh mâu kia ở trong đáy mắt hắn sớm đã không còn như lúc trước.

Một cước đá văng Thần Hi ra, Phượng Quyết Dạ trong mắt đã không còn yêu thương như ngày xưa, “Người đâu, đem nàng đưa xuống đánh năm mươi đại côn, lấy đi hai mắt, đuổi ra khỏi vương phủ.” Cặp ánh mắt kia, hắn không cho phép nữ nhân dơ bẩn như vậy có một đôi con ngươi trong suốt, nàng không xứng.

“Vương gia, Vương gia tha mạng, ngươi như thế nào có thể đối với ta như vậy, Vương gia, tha mạng a, Vương gia.” Thần Hi bị đưa đi xuống thanh âm dần trở nên mơ hồ, Phi Yên nhìn kết cục của Thần Hi đã sớm bị dọa đến choáng váng, nam nhân này, rõ ràng chính là ác ma, ác ma giết người không chớp mắt.

Bổng nhiên đứng dậy, Phi Yên nhắc làn váy tới muốn chạy đi ra ngoài, nhưng là còn chưa đi được đến ba bước đã bị thị vệ ttrong phủ bắt.

“Buông ra, các ngươi buông ra nô tài chết tiệt, buông.” Chạy trốn không được, Phi Yên nhu nhược lúc này giống như Dạ Xoa hung hăn đối với thị vệ quyền đấm cước đá.

“Ở trên mặt nàng tự tiện vẻ mấy đường, đem vào quân doanh làm quân kĩ.” Hắn đối với người phản bội, hắn cho tới bây giờ đếu là ngoan tuyệt, khoan dung với người cũng chính là tàn nhẫn đối với chính mình, ngay cả từng là sủng thiếp của hắn nhưng là phản bội hắn đều chỉ có chết.

“Ma quỷ, Phượng Quyết Dạ, ngươi là ma quỷ, ha ha, ma quỷ, ta nguyền rủa ngươi, nguyền rủa ngươi cả đời đến cô độc, đời đời kiếp kiếp đều không có được tình yêu, vĩnh viễn đều không có được tình yêu, trước đây không chiếm được, về sau cũng không chiếm được.” Tóc đen rối tung, làn vày bay lên biểu tình dữ tợn trợn mắt lên nhìn Phượng Quyết Dạ.

Tình yêu?! Từ một năm trước, nó đã theo Sơ nhi rời đi.

Hắn hiện tại, chính là Phượng Quyết Dạ, Phượng Quyết Dạ không có tình yêu.

“Vương gia, không nên, không nên.” Đi bước lui về phía sau, liên tục lắc đầu nói không được. “Vương gia, ngươi xem, ngươi xem, ngươi không phải nói ta cùng Sơ nhi tỷ tỷ rất giống nhau sao? Vì Sơ nhi tỷ tỷ, cầu ngài, cầu ngài buông tha cho ta.” Bùm một tiếng quỳ trên mặt đất, không ngừng dậm đầu, chỉ cần có thể giữ mạng sống chính mình.

“Đánh năm mươi trượng, đuổi ra khỏi Vương phủ.” Gương mặt kia cùng Sơ nhi tương tự, tâm, chung quy cũng không đành lòng.

Ba nữ nhân từng được sủng ái nhất, hiện tại đều bị đuổi ra khỏi vương phủ, thụ thiếp còn lại trong lòng đều lo sợ. “Nói cho bổn vương biết, vì sao tro cốt của Sơ nhi lại bị người đào ra, là ai phụ tách việc coi sóc ngọc lan hoa bên ngoài.”

“Quyết Dạ, ngọc lan hoa bên ngoài là do ta chiếu cố.” Bên ngoài đại sảnh, một nữ tử che mặt cùng nha hoàn chậm rãi đi vào.

Nữ tử tinh xảo, da thịt tuyết trắng, mái tóc đen dài ở phía sau người, tinh tế mềm mại đáng yêu nói không nên lời, một thân váy xanh làm nàng trở nên thanh nhã vô cùng.

Nữ tử vừa xuất hiện, Phượng Quyết Dạ trên mặt hơn một phần sủng nịnh, vội vàng ôm nàng vào trong lòng, hoàn toàn không để ý tới thần sắc ghen tỵ trên mặt thị thiếp.

“Ngươi như thế nào lại ra đây, đợi lát nữa bổ vương sử lý xong mọi chuyện sẽ đến tìm ngươi, ngươi là không thể gặp gió, vạn nhất lại bị bệnh thì làm sao?” Ngữ khí hoàn toàn bất đồng với vừa rồi, làm cho người ta hoài nghi, nam tử thị huyết vừa rồi có phải là hắn hay không.

“Ta chỉ muốn sớm một chút nhìn thấy ngươi.” Thấp mi mắt, đôi mắt u ám ỏ dưới khăn che mặt. “Ngọc lan hoa kia vẫn là ta chiếu cố, mất ngày hôn trước ta có điểm không thoải mái nên không đi tưới nước, làm sao vậy? Ngọc lan hoa kia làm sao vậy?” Thoáng lo lắng hỏi Phượng Quyết Dạ, khuôn mặt dưới khăn che mặt không rõ là biểu tình gì.

“Tro cốt của Sơ nhi bị người tùy ý đào ra.” Biết được nữ tử trong lòng phụ trách, sắc mặt Phượng Quyết Dạ liền đổi.

“Làm sao có thể? Tại sao có tểh như vậy?” Thu nhanh khăn lụa trong tay, nữ tử tự trách không thôi.

“Bổn vương đã muốn đem tro cốt an trí, đừng lo lắng, thân mình quan trọng hơn, bổn vương đưa ngươi trở về phòng.”

Hắn không thể trách nàng a, dù sao nàng cũng là người thân duy nhất của Sơ nhi trên đời này, là thân tỷ tỷ cùng Sơ nhi lớn lên, Sơ nhi trước khi chết đã phó thác cho hắn a.

“vương gia!!!” Phượng Quyết Dạ vừa bước ra đại sảnh, phó tướng đi hỏi thăm tin tức đã trở về.

Dừng cước bộ lại, trên mặt Phượng Quyết Dạ hơn một tia chờ đợi. “Hỏi thăm rõ ràng?”

Lau đi mồ hôi trên trán, phó tướng cười ngây ngô: “Hồi vương gia, thuộc hạ đã hỏi thăm rõ ràng, nữ tử kia tên là Vũ Thiên Tầm, cha mẹ đều đã mất, cùng kế mẫu sống nương tựa lẫn nhau.”

“Lập tức truyền lệnh, bổn vương muốn cưới nàng vào cửa.” Buông nữ tử trong lòng ra, Phượng Quyết Dạ vẻ mặt chắc chắn.

“Quyết Dạ, ngươi, ngươi muốn cưới thê sao?”

“Ngươi về phòng trước đi, về sau bổn vương sẽ nói cho ngươi biết.” Hiện tại, hắn đã muốn chờ không kịp nữa rồi, Sơ nhi mất hơn nữa năm, phàm là nữ tử cùng nàng tương tự hắn đều mang toàn bộ về vương phủ, chính là hi vọng từ trên người các nàng có thể thấy bóng dáng của Sơ nhi, nay, gặp nữ nhân giống Sơ nhi như đúc hắn có thể nào không kích động.

O0O O0O O0O

Loảng xoàng, cây đàn trên bàn cùng chén rơi đầy trên mặt đất.

Nước trong chén còn chưa uống bị đổ đầy ra đất.

Nữ tử dịu ngoan vừa rồi được Phượng Quyết Dạ ôm trong lòng trở nên mãnh liệt đem toàn bộ chén trên bàn đổ ra đất, hé ra khuôn mặt không giống với bình thường, bất quá, làm cho người ta kinh ngạc là, trên má phái của nàng là nốt đậu đỏ rất lớn.

Tiểu Hồng có chút kinh sợ,

“Chủ tử, đứng nóng giận, miễn cho chọc tức thân mình, Vương gia thật vất vả mới trở lại, nếu người bị bệnh, không đáng làm cho vương gia đi đến nơi khác a.” Nha đầu bên người nữ tử nhắc nhở, đem mảnh sứ cẩn thận dọn dẹp, khi ngẩn đầu lên, mới phét hiện nha đầu này so với chủ tử còn đẹp hơn vài phần.

“Ở trong đáy lòng hắn, chưa bao giờ thừa nhận ta là nữ nhân của hắn.” Đôã hơn một năm, nàng cứ như vậy ở bên người hắn.

Nàng biết, hắn là vì tỷ tỷ mới lưu lại chính mình.

Nàng hận, nàng oán, rõ ràng là nàng gặp gỡ Phượng Quyết Dạ trước, vì sao, vì sao, hắn không yêu thương nàng.

Đơn giản là vì dung mạo sao?

Rõ ràng là tỷ muội thân sinh, nhưng vì sao tỷ tỷ tướng mạo xinh đẹp tựa Tây Thi, nhưng chính mình, lại là Vô Diệm nữ.

Nhưng là Thanh Sơ sinh đẹp, cũng đã chết, cũng là một người đã chết.

Tỷ tỷ kia của nàng, quả thưc chính là không mỹ nhân không có mỹ mạo.

Cư nhiên dẹ tin lời của nàng, đem chính mình cho Phượng Quyết Dạ.

Chỉ sợ, cho đến bây giờ, Quyết Dạ cũng không biết, người lừa tỷ tỷ chính là nàng.

Nguyên bản nghĩ đến tỷ tỷ đã chết, Quyết Dạ sẽ yêu thương chính mình, nhưng là, đã hơn một năm, chỉ thấy hắn đem một đám nữ nhân giống Thanh Sơ nạp vào phủ, lại chưa đem nàng cưới vào cửa.

Hại tại, vị trí Vương vi lại là của người khác, nàng làm sao có thể không hận.

Nàng trả giá nhiều như vậy, kết quả là cái gì cũng không có.

Hừ, bất quá, hiện tại cái gì đều còn quá sớm, Vương phi thì thế nào, chỉ là thế thân của tỷ tỷ mà thôi, nam nhân, đều là có mới nới cũ, không bao lâu, cũng sẽ bị đưa vào lãnh cung.

5 comments on “Qủy y vương phi – Chương 5

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s