Qủy y vương phi – Chương 8


Bức rèm che khẽ lay động, trân châu mượt mà va chạm lẫn nhau phát ra thanh âm vừa nặng nề vừa nhẹ nhàng.

Thúy, nàng quay đầu lại.

Bốn mắt nhìn nhau, đều là sửng sốt.

Thiên Tầm dưới chúc quang bỗng nhiên quay đầu làm cho Phượng Quyết Dạ tâm trầm tĩnh hồi lâu bỗng nhiên nhảy lên.

Thiên Tầm một thân màu đỏ thật là tuyệt mỹ, phía dưới chúc quang sắc phi hồng thực mê người, kim trâm chặn ngang trên búi tóc theo thanh phong phát ra từng trận thanh thúy, quay đầu nhìn một cái chớp mắt hắn thiếu chút nữa lần cho rằng người trước mặt chính là Thanh Sơ.

Thanh Sơ điềm tĩnh văn nhã, mà nàng, ánh mắt trong lúc đó lộ ra một chút ngạo khí thản nhiên, chính là lẳng lặng đứng ở phía kia, lại giống như thánh sơn tuyết liên, thần thánh không thể xâm phạm.

Chỉ cần liếc mắt nhìn một cái, tầm mắt liền dừng ở trên người nàng.

Hơi hơi cúi người, giọng nói thanh thúy theo khóe miệng tràn ra, tiến vào trong tai thật là thư thái: “Phu quân” Lập tức lạnh nhạt đứng dậy, thản nhiên cười nhìn Phượng Quyết Dạ.

Hắn, chính là phu quân của nàng, là nam nhân quan trọng nhất của nàng.

Sóng mắt lưu chuyển, nhìn thân hinh cao lớn trước mắt, trong lòng có một cỗ cảm giác áp bách.

Ngẩn đầu, không e dè nhìn Phượng Quyết Dạ.

Hắn cùng nàng giống nhau, đều là một thân hỉ phục.

Trên gương mặt tuấn duật thản nhiên ý cười, khoang tay mà đứng, giống như thanh tùng ngạo nghễ đứng thẳng trong núi, đám chìm dưới chúc quang ảm đạm, khuôn mặt hắn nhu hòa, dung nhan tuấn tú, đôi mắt giống như chói sáng nhất trần gian.

Sâu trong con ngươi không thấy đáy của Phượng Quyết Dạ là, hai má không khỏi phi hồng.

“Thế nào? Vương phi đối với dung mạo của bổn vương có vừa lòng không?” Tiếng nói nhuận nhuận như ôn ngọc phát ra, tân, hơi hơi chấn động. Hé ra khuôn mặt trắng ngần, cái miệng nhỏ nhắn mang theo khẽ mỉm cười, ánh mắt nàng được ánh trăng chiếu hạ, giống như hai ngôi sao ưới chúc quang, chỉ thấy trên mặt hắn, trên môi sơn trà đỏ bừng, minh diễm đoan chính thanh nhã, thản nhiên ngại ngùng, không khỏi cười yểm như hoa.

Lại là một trận thanh phong, liêm trướng trong phòng bị gió thổi bay, linh dật phi vũ.

Chúc quang, bị thổi lúc sáng lúc tối.

Hai người trong lúc đó, một cổ ái muội dần dần hình thành.

Nghe trong lời nói của hắn thuần thuần ý cười, Thiên Tầm biết được chính mình không nên không để ý lễ tiết tự tiện đem khăn uyên ương xuống, hạ thấp người: “Vương gia thứ tội, nô tì cảm thấy trong lòng nặng nề nên tự tiện đem khăn voan xuống, mong rằng Vương gia tha thứ.” Nam nhân luôn luôn nhu nhược trước nữ nhân, xuống đôi mắt xuống, Thiên Tầm nhu thuận thấp thân mình nhìn mặt, trong tiếng nói là nồng đậm xin lỗi. Mái tóc bị gió thổi bay, giá y màu đỏ, làm như phong diệp Hương Sơ đẹp nhất.

Dung mạo giống nhau cũng không giống tính cách, nàng, không phải Thanh Sơ.

Đại chưởng nâng tay Thiên Tầm lên, chính là nhẹ nhàng một cái nắm lấy, Thiên Tầm bị dọa sợ hãi kêu lên một tiếng lập tức rơi vào bờ ngực rộng của Phượng Quyết Dạ.

Khó hiểu ngần đầu, nhìn ánh mắt mỉm cười kia, Thiên Tầm cảm thấy hắn tựa hồ cùng lúc này không giống nhau.

Lúc hắn vén màng kiệu lên, như là sa trường kiêu hùng, cả người đều là khí phách tuyệt vời, chổ nào có hắn ngay cả không khí cũng đều kết thành băng.

Mà hiện nay, như là một khối dương chi ngọc thượng đảng, tao nãh tinh tế.

Đến tột cùng, cái nào mới là hắn chân chính, có lẽ, cả hai đều là hắn.

Thanh âm trầm ổn từ trên đỉnh đầu truyền đến, giống như nước chảy vào lòng nàng.

“Vương phi giống như thực thích nhìn bổn vương, tự tiện đem khăn voan xuống, nói vậy Vương phi muốn sớm một chút để cho bổn vương nhìn thấy ngươi xinh đẹp như thế nào sao?” Con ngươi ngăn đem hiện ra một tia dụ hoặc, thiết chưởng đem vòng eo mảnh khảnh như cành liễu ôm chặt lại. “Không biết Vương phi có hài lòng về bổn vương không, nhưng bổn vương thực lòng vừa ý vương phi.” Môi nhẹ nhàng đảo qua môi Thiên Tầm, từng trận tê dại.

Hơi thở ấm áp phun hướng gáy non mềm của nàng, thật là ngứa.

Một cái cười duyên ở bên môi nở rộ, sâu trong đáy mắt, kiều mỵ động lòng người.

Thuận thế ôm lấy cổ Phượng Quyết Dạ, cười nhẹ nhàng. “Tướng mạo Vương gia, nô tỳ thực vừa lòng.” Mị nhãn khiêu khích, hiện tại Thiên Tầm mười phần đều giống yêu tinh nhỏ.

Nữ nhân, thời điểm nên nhu sẽ nhu, thời điểm nên mị sẽ mị.

“Ha ha ha —” Trong phòng vang lên ý cười sang sảng của Phượng Quyết Dạ, tiếng cười kia, khiến người ngoài nghe trợn mắt há hốc mồm, có bao nhiên lâu, có bao nhiêu lâu chưa thấy Vương gia tươi cười vui sướng như vậy.

Không hổ là Vương phi, quả nhiên là lợi hại, nếu có thể dễ dàng làm cho Vương gia cười ra tiếng, chổ ngồi này đã muốn bỏ trống suốt một năm, hiện tại, là thời điểm sinh cơ khôi phục.

Đem Thiên Tầm ôm lấy, hướng giường lớn long phượng đi đến.

Đem kim trâm cố định búi tóc trên đỉnh đầu nàng rút ra, tức thì, mái tóc đen trút xuống, trong không khí tràn sâu kín phát hương.

Nhẹ nhàng ngữi, mùi thơm ngàt vòng mũi.

Sợi tóc vi loạn, má ngọc ửng hồng, một đôi mắt phượng, quyến rũ động lòng người hơn nữa cộng thêm hỉ phục, tại đây dưới chúc quang chớp động, quả thực rất xinh đẹp.

Cánh tay vung lên, hỉ phục đỏ thẫm trên người Thiên Tầm không tiếng trả lời mà rơi xuống đất.

Đầu vai mượt mà cùng không khí thân mật tiếp xúc, quần áo đã muốn không còn che được thân mình, trên giường lớn khắc hoa, nàng vẻ mặt vô tội, vẻ mặt mê mang trong mắt giống như con nai bình thường vô ý.

Trong phòng, lá cây bạc hà đã muốn không còn, chỉ còn lại hương liệu tục nhiên ban đầu.

Liêm trướng hồng nhạt theo gió lay động giống như phù du trong nước.

Ánh mắt cực nóng dừng ở trên người Thiên Tầm, một chưởng lại là vung lên, toàn thân coa thấp chỉ có đâu nhi cận tồn.

Trên dâu nhi (hình như là áo yếm á) màu lục nhạt có dùng tơi vàng thêu mấy đóa hoa sen đang dạt dào mở ra, thanh lịch đến cực điểm.

Tóc đen quanh quẩn giống như con bướm, con bướm Thiên Tầm đừng cong rất là mê người, tựa như khe rãnh bình thường có thể đem tầm mắt người tập trung chặt chẽ.

Tiểu thối thon dài còn chăn phủ màu đỏ quấn quanh cùng một chổ. Phong tình vạn chủng.

“Vương phi, ngươi có vẻ là đang dụ dổ bổn vương a” Một tay khơi mào chăn phủ, Phượng Quyết Dạ thản nhiên cười.

Trong mắt đều là sương mù mênh mông, hai má mất tự nhiên trở nên hồng nhuận, trên trán cũng chảy ra bạc hãn tinh tế.

Nhìn Thiên Tầm mê người như vậy, ngay cả man nhân có định lực tốt như thế nào đi nữa cũng không chịu nổi dụ hoặc như thế, một tay buông liêm trướng hồng nhạt xuống, chớp mắt Phượng Quyết Dạ tiến vào liêm trướng kia đâu nhi trên người Thiên Tầm đều bị ném ra.

Đâu nhi lặng yên không một tiếng động rơi xuống đất.

Bên trong trướng, lập tức truyền ra tiếng kêu yêu kiều là người ta mặt đỏ tim đập nhanh.

Hôm sau, đã là thời gian buổn trưa, ánh mặt trời xuyên thấu qua cửa sổ tiến vào, phòng trong nhiễm tầng tầng lo lắng.

Trên giường lớn khắc hoa chăn đệm hỗn độn, nàng như cũ ngủ rất ngọt ngào.

Nàng hừ một tiếng thế này mới sâu kín chuyển tỉnh, chính là một cái hơi hơi hoạt động, hạ thân liền đau nhứt, mệt mỏi một đêm, toàn thân đã muốn không còn khí lực.

Đêm qua, Phượng Quyết Dạ ép buộc nàng suốt một đêm, thẳng đến bình minh mới nặng nền ngủ thiếp đi.

Hơi hơi lẩm nhẩm thân mình, đau nhếch miệng, hạ thân như lửa cực nóng thiêu đốt, chính là nhẹ nhàng di chuyển một cái liền làm cho nàng đau đến hít thở không thông.

Nam nhân kia, rõ ràng biết nàng lần đầu tiên còn đói bụng ăn quàng như vậy, liên tục muốn nàng vài lần.

Ngăn đau đớn, nhìn thứ hồng nhạt trên giường, nàng, đã muốn thành nữ nhân sao?

Cẩn thận ngồi dậy nhưng là cảm thấy nơi đó đau đớn giống như xé rách.

Tóc đen trên vai chuyển động hoa lệ, trên cổ thật to nho nhỏ hôn ngân màu tím, chứng kiến đêm qua là điên cuồng như thế nào.

Mắt đẹp khinh trát, khẽ cắn môi, hoạt động hai chân muốn xuống giường. Nhưng là hạ thân đau đớn làm cho nàng hét lên chói tai lập tức ngã từ trên giường xuống.

Tóc dài bao trùm ngọc lưng trắng noãn, Thiên Tầm khởi động cánh tay, nhưng là mặc cho nàng cố gắng như thế nào hai chân chính là không có khí lực.

Nỗi giận bất đắc dĩ thở dài, bắt lấy liêm trướng muốn đứng lên nhưng là không thể như nguyện.

Còn chưa chờ nàng bò lên đã bị ôm một cái ôm ấp quen thuộc, “Như thế nào tĩnh cũng không kêu bổn vương? Ngã có sao không.” Nhìn vẻ mặt tức giận của Thiên Tầm trong mắt có ý cười, trên mái tọc đe như mực còn giọt bọt nước, trong suốt trong sáng, lõa nữa người trên trơn trợt không thôi, nhìn màu da khỏe mạnh kia khuôn mặt Thiên Tầm mất tự nhiên hồng nhuận.

Gặp bộ dáng thẹn thùng của Thiên Tầm tâm tình Phượng Quyết Dạ trong sáng: “Như thế nào, ngươi thẹn thùng, đêm qua rõ ràng ồn ào ra sức như vậy, hiện tại cư nhiên có thể thẹn thùng?” Tiểu vương phi của hắn thực là đáng yêu. “Đến, cùng bổn vương cùng nhau tẩy uyên ương dục, thuận tiện làm cho ngươi không còn đau.” Hắn như thế nào không biết loại đau đớn này của nữ nhân, đem Thiên Tầm chậm rãi để vào trong nước ấm, nhìn vẻ mặt thỏa mãn của nàng.

Nguyên lai sau mặt bình phong là bồn tắm, đêm qua chỉ lo xen thơ trên bình phong không có chú ý tới mặt sau, không nghĩ tới cư nhiên là tình cảnh như thế này, phu quân của nàng, thật đúng là người biết hưởng thụ.

Nước ấm áp làm cho đau đớn trên người tan đi không ít, nhiệt khí lượn lờ ở trong không trung giống như mây mù, nước ấm chiếu vào trên vai, nhất thời thư thái không ít.

Khuôn mặt nhỏ nhắn bị nhiệt khí làm cho đỏ ửng, như là cùng điển ngọc bình thường, bạch trung phiếm hồng.

Lẳng lặng đứng ở một bên nhìn vẻ mặt hưởng thụ của Thiên Tầm, Phượng Quyết Dạ trên mặt biểu tình thật là phức tạp.

Con ngươi ngăm đen cứ như vậy nhìn Thiên Tầm, có lẽ đang xuyên thấu qua nàng nhìn một người khác.

Giống! Thật quá giống, qả thực so với sonh sinh tỷ muội cũng giống nhau, không có gì ngoài tính tình, hai người căn bản chính là một người.

Lâu như vậy, hắn luôn luôn tìm kiếm người giống Sơ nhi, chỉ cần mi, mắt, miệng, mũi, chỉ cần bất kể là ai có một điểm giống với Sơ nhi hắn đều mang về phủ.

Nay, trời không phụ lòng người, hắn cuối cùng cũng đã tìm được người giống Sơ nhi.

Trong bồn tắm, tầng tầng nhiệt khí vây quanh Thiên Tầm, làm như tiên tử trần gian.

Trong lòng chấn động, giống như nhớ tới tình cảnh lần đầu gặp Thanh Sơ.

Lạc anh rực rỡ, mưa phùn mênh mông từ trong không trung bay lả tả.

Thanh Sơ một thân phấn y ngay tại đây dưới tán cây anh đào phiêu nhiên khởi vũ.

Thân hình tinh xảo thước tha uy nghi, mặt ngưng nga chi, môi như điểm anh, mi như mực họa, thần như thu thủy, mềm mại tinh tế đáng yêu nói không nên lời, một thân váy hồng nhạt, tại trong mưa đục ngầu có vẻ phá lê  lóa mắt tươi nhuận, thẳng như mưa rơi trên cánh hoa sen, tinh khiết nói không nên lời. tiếng cười ha ha kia truyền đến, càng gợi lên cho người thêm một loại tình tư nói không nên lời.

Một cái liếc mắt kia, lấy đi tâm hồn hắn.

Thanh Sơ một thân phấn y liền như vậy cười nhìn hắn, kiềm diễm sau cơn mưa dưới cây anh đào,  mặc dù không lóa mắt, nhưng đã khóa chặt tâm hắn.

Từ nay về sau, lang tâm, ý thiếp.

“Vương gia? Vương gia? Ngươi suy nghĩ gì?” Đã muốn tắm rữa xong Thiên Tầm đừng dậy trong bồm tắm, nhìn Phượng Quyết Dạ đôi mi thanh tú khinh khóa nhìn chính mình không chớp mắt.

Hắn, hình như là đang nhìn chính mình, nhưng là, lại càng giống xuyên thấu từ nàng nhìn một ai khác.

Mái tóc dài ướt át rối tung sau người, da thịt trắng bõn trong sáng làm như bảo ngọc trân quý nhất thế giam.

Đôi mắt đẹp đảo mắt, nhất nhăn mày cười trong lúc đó toát ra một lọa khí vận nói không nên lờn.

Nàng tựa nư một nụ hoa mẫu đơn, mị mà không yêu, giống như lạc thần bình thường tuyệt mỹ.

Nhưng là, nàng, cũng nàng.

Sơ nhi là ngọc lan hoa, ngọc lan hoa thanh nhã thản nhiên trắng noãn.

Toàn thân đều là khí chất tươi mát, bất đồng với nàng khi kiều khi mị khi nhã, thiên biến vạn hóa.

Tráh đi Thiên Tấm, ánh mặt Phượng Quyết Dạ không dễ phát hiện xa lạ: “Đem nước trên người ngươi lau đi đi, miễm cho chịu phong hàn, đợi lát nữa đem quần áo đặt trên bàn mặc vào, đó là chính phục của Vương phi, cơ thiếp trong phủ còn muốn bái kiến ngươi.” Không biết sao, trên mặt Phượng Quyết Dạ có một tia lãnh đạm, không giống vẻ ôn nhu đêm hôm qua.

Cho nên Thiên Tầm không rõ không biết làm sao làm ra lỗi, chỉ cảm thấy bọn họ trong lúc đó tựa hồ không giống đêm hôm qua.

Hiện tại, khoảng cách giữa hai người mặc dù rất gần, nhưng là, lại giống như rất xa.

2 comments on “Qủy y vương phi – Chương 8

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s