Bảo bối của Sa gia – chương 2


Edit: ChupaChys.
Beta: Xuân Mai.
Chương 2: Ta có ca ca

Đồng Tĩnh Thừa đem xe dừng ở ‘Phòng Bếp Hạnh Phúc’, bảo vệ rất nhanh liền chạy đến mở cửa xe, Đồng Tĩnh Thừa đem chìa khóa đưa cho bảo vệ, một tay ôm Bối Bối một tay nắm Dương Tiểu Phàm hướng cửa đi đến.

Dương Tiểu Phàm vừa mới 29 tuổi, cùng Đồng Tĩnh Thừa cũng coi như lão phu thiếu thê, lại thực cho rằng chính mình bộ dạng xuất sắc, tóc uốn lớn thả ở trên vai, bên ngoài áo sơ mi nhỏ là áo lông trên cổ có thêu hoa thêm váy dài nữa người, tiến vào khách sạn liến hấp dẫn ánh mắt nhiều người, bất quá ánh mắt đó rất nhiều cũng đặt trên người Bối Bối, đều vì đứa nhỏ trong lòng rất giống tiểu thiên sứ.

Hướng phòng đã định trước đi đến, còn chưa đi được mấy bước, Đồng ba ba liền đụng phải lão đồng học quen thuộc.

“Lão Đồng a, là nghe nói ngươi đến đây, còn chuẩn bị quá hai ngày xem ngươi đây.” Sa Hạo Khang một bên vỗ bả vai Đồng ba ba vừa nói “Đây là Bối Bối, ngoan ngoãn, thật xinh đẹp, cũng không đại quê mùa giống ngươi ha, may mắn giống đệ muội, ha ha.”

Bối Bối mở to mắt tò mò nhìn thúc thúc này, Sa Hạo Khang thấy Bối Bối thích chính mình, trong lòng cao hứng, tiếp tục ôm Bối Bối trên tay. Đồng Tĩnh Thừa gặp lại lão đồng học trong lòng thực kích động, mọi người đều bất đồng công việc, vài năm chưa thấy qua, nghe nói lão đồng học vừa thăng chức làm phó thính đài, thẳng vì hắn cao hứng.

Vì thế Sa Hạo Khang liền cùng mọi người ăn cơm, Sa Hạo Khang là tới khách sạn trước, lão bà đang gọi món ăn, hắn liền đi ra toilet không nghĩ tới đụng phải lão đồng học, ôm lấy Bối Bối hướng vào phòng, mở cửa phòng, Sa Hạo Khang liền reo lên “Ngô Thiến, em không phải muốn có nữ nhi sao, xem, anh bế gì về cho ngươi này.”

Ngô Thiến là vợ của Sa Hạo Khang, vừa bốn mươi tuổi, bảo dưỡng tốt lắm, nàng đang xem thực đơn ngẩng đầu nhìn tiểu cô nương giống như búp bê trong tay chồng, đang chuẩn bị hỏi một chút, liền nhìn thấy vợ chồng Đồng Tĩnh Thừa ở phía sau, lôi kéo con đứng lên nghênh đón.

Bối Bối vừa nhìn tới có người trong phòng, thẳng nhìn xem ca ca chằm chằm, cảm thấy ca ca này thật đẹp mắt a, cái mũi rất cao, óc mang điểm tự nhiên cuốn, hảo hảo ngoạn. Bối Bối cũng không sợ người lạ, vươn bàn tay nhỏ bé nắm lấy tóc đại ca ca.

Sa Nghị nhìn thấy Bối Bối vào cửa, rất khó hình dung nhìn đến Bối Bối, chỉ cảm thấy sống mười bốn năm đều chưa nhìn thấy qua đứa nhỏ đáng yêu như Bối Bối, quần lụa mỏng sắc đỏ thẩm Bối Bối giống phúc oa nhi. Bối Bối ngồi ở trong tay ba ba chính mình, Sa nghị đột nhiên có điểm ghen, nghĩ không muốn người khác chạm vào tiểu thiên sứ đáng yêu này. Nhìn bàn tay nhỏ bé của Bối Bối hướng chính mình thân tới, Sa Nghị đột nhiên gắt gao cầm, nhìn chằm chằm Bối Bối trong mắt đầy ôn nhu.

Nhóm người lạ này mới phát hiện động tác nhỏ của hai hài tử, Sa Hạo Khanh nhìn con nhìn chằm chằm Bối Bối cười nói “Nhìn con bình thường lạnh lùng ai cũng không quan tâm, hôm này nhìn thấy Bối Bối, xem xem còn ngạo khí không, ha ha ha.”

Sa Nghị không để ý tới ba ba đang chế nhạo, người hai nhà ngồi xuống, Bối Bối la hét muốn ngồi cùng đại ca ca, Dương Tiểu Phàm lo lắng ôm Bối Bối ngồi ở bên cạnh Sa Nghị, Bối Bối không chịu, giãy dụa muốn chính mình ngồi một cái ghế.

“Để cho bọn nhỏ ngồi cùng nhau đi, không có việc gì, Sa Nghị sẽ hảo hảo trông coi Bối Bối” Ngô Thiên mở miệng giải vây, nàng rất thích bảo bối đáng yêu này, Sa Nghị nghe mẹ nói vậy cũng thật nhanh gật đầu, tay còn tiếp nhận Bối Bối trên tay mẹ giúp Bối Bối ngồi lên ghế.

Bối Bối chưa thấy qua ca ca như vậy, bình thường chơi đùa cùng mình không phải ba mẹ chính là tiểu bảo mẫu, sau đó chính là gia gia cùng bà nội, tò mò sờ sờ ngón tay đang ôm chính mình, còn phóng tới miệng cắn một chút cảm thấy không thể ăn liền phun ra, cầm lấy ngón tay chính mình phóng tới miệng.

Sa Nghị cảm giác đầu ngón tay ở trên đầu lưỡi Bối Bối tha một vòng, tâm đều bị Bối Bối cắn hỏa, sợ Bối Bối cắn ngón tay không sạch sẽ sinh bệnh vội vàng nói: “Bối Bối không ăn ngón tay, sẽ đau bụng.”

Đồng Tĩnh Thừa gặp lại lão đồng học, rất nhanh liền mở bụng, vừa uống vừa tán gẫu, Dương Tiểu Phàn cùng Ngô Thiến ngồi chung một chổ, hai nữ nhân không phải lần đầu tiên gặp mặt, nhưng vẫn là trước khi sinh Bối Bối.

Bối Bối nhìn ngón tay chính mình tràn đầy nước miếng thừa dịp mọi người cũng chưa chú ý một phen đưa đến miệng Sa Nghị, còn ha ha cười: “Cấp đại ca ăn, Bối Bối sẽ không đau.”

Sa Nghị buồn cười cầm lấy khăn tay giúp Bối Bối lau sạch sẽ, để đến miệng hôn hạ. “Bối Bối có đi nhà trẻ không?” Sa Nghị hỏi.

“Em không thích nhà trẻ.” Nhắc tới nhà trẻ Bối Bối liền nhíu mày lại, không thích tiểu bằng hữu luôn luôn sờ mặt nàng, còn làm dơ quần áo của nàng, cục cưng bên trong cũng không yêu sạch sẽ, không phải hảo cục cưng.

Bối Bối ở H thị đều là đi theo bà nội, bà nội đau lòng nhìn đứa trẻ đi nhà trẻ như vậy, sợ Bối Bối không thích ứng, còn nhỏ chịu khi dễ, thường thường chân trước đưa Bối Bối đi vào, sau lưng liền đón đi ra, sau người nhà hợp lại kể, Bối Bối còn nhỏ, hơn nữa gia gia cũng là giáo sư đại học, có thể cho Bối Bối ở nhà học tốt giáo dục vỡ lòng, vì thế sẽ không làm Bối Bối đi nhà trẻ.

“Bối Bối nói cho ca ca, Bối Bối bình thường thích làm gì?” Bối Bối vừa nghe có người nguyện ý nghe nàng nói chuyện, lập tức tinh thần tỉnh táo, vội vàng đứng ở trên đùi Sa Nghị, Sa Nghị ôm Bối Bối phóng tới trên đùi.

Hai người mặt đối mặt ngồi, Bối Bối nắm lấy nút áo trên áo sơ mi của Sa Nghị nói “Bối Bối thích Teddy, ca ca có biết Teddy không, chính là hùng cục cưng, đại hoàng nhà của em là màu vàng, tiểu thúc đưa cho em, đại hoàng chỉ lớn như vậy.”

Bối Bối còn hoa chân múa tay vui sướng đứng lên “Bối Bối còn thích cẩu cẩu, thích con chó nhỏ, không thích đại cẩu cẩu, đại cẩu cắn người, ta nói cho ngươi biết , dưới lầu nhà gia gia có đại cẩu cẩu, nó đều bổ nhào vào Bối Bối, gia gia nói nó thích em mới bổ nhào vào em, nhưng là em không thích nó, anh thích nó không?”

Sa Nghị nhìn Bối Bối chu cái miệng nhỏ ra thực mê người, nghe thấy Bối Bối hỏi hắn, nói: “Nó làm Bối Bối ngã, ca ca cũng không thích nó.”

“Hắc hắc, ca ca anh thích chó nhỏ không, nhà dì Hai có chó nhỏ, thật đáng yêu, còn có thể cùng Bối Bối làm nũng, nhưng là mẹ không cho nuôi.” Nói xong cái miệng nhỏ nhắn của Bối Bối liền đô lên, còn nghiêng đầu đi kéo quần áo mẹ. “Mẹ, về nhà cho con xem khéo hổ, con muốn xem.” Bối Bối thực thích xem khéo hổ, thích nhất là tạo hình nữ hài tử bên trong con thỏ, Đồng ba mẹ cũng hiểu được nội dung hoạt hình khéo hổ cũng không sai, có thể bồi dưỡng thói quen tốt cho Bối Bối, cũng liền mua cho toàn tập khéo hổ cho Bối Bối.

Dương Tiểu Phàm đang cùng Ngô Thiến tán gẫu vui vẻ, Ngô Thiến đối với S thị rất quen thuộc, đối với việc Dương Tiểu Phàn muốn mở tiệm ở S thị đưa ra rất nhiết đề nghị, còn muốn đến nhìn xem, Ngô Thiến ở thị nhất trung giáo ngữ văn, bình thường cũng có vẻ rất rảnh rỗi.

Dương Tiểu Phàm nghe thấy nữ nhi nói chuyện, liền đáp hai tiếng, còn từ trong bao xuất ra nãi bình hỏi Bối Bối “Khát nước rồi, mẹ cho con uống nước trái cây được chứ?”

Bối Bối vừa vặn chạm miệng, thúc giục mẹ đi hướng nước trái cây, Sa Nghị lại đang chuẩn bị ra khỏi phòng tìm người bán hàng. “Dì a, con đi đi.”

Bối Bối xem Sa Nghị muốn rời khỏi cũng muốn đi theo “Mẹ, con cũng muốn đi, con cũng đi.”

ơ

5 comments on “Bảo bối của Sa gia – chương 2

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s