Bảo bối của Sa gia – chương 3


Edit: ChupaChys.
Beta: Xuân Mai.
Chương 3: Bối Bối đi bệnh viện.

Sa Nghị nắm tay Bối Bối cầm nãi bình đi tìm người bán hàng, Bối Bối nhìn thấy trong đại sảnh có đủ loại cá. Bối Bối cảm thấy hôm nay thật tốt, đại ca ca rất tốt với nàng, về sau nàng cũng thích đại ca ca.

“Đại ca ca, em thích anh nga” Sa Nghị nghe Bối Bối đột nhiên nói vậy, ánh mắt nhìn Bối Bối. “Bối Bối thích ca ca, sau này không được thích đứa nhỏ nào khác, được không?”

Bối Bối bị ánh mắt sáng rọi của Sa Nghị mê hoặc, gật đầu phụ họa. “Bối Bối chỉ thích anh.”

Sau khi ăn xong, Đồng ba ba cùng Sa ba ba đều uống say, hai người mặt đỏ hồng lâu đi cùng một chổ ngả trái ngả phải, chỉ có thể cho người lái xe đến đón.

Lúc gần đi, Bối Bối thực luyến tiếc đại ca ca, ôm lấy cổ đại ca ca không buông tay, Ngô Thiến nhìn Bối Bối thực thích con mình, trêu ghẹo nói. “Bối Bối thích ca ca như vậy, về sau để Bối Bối làm vợ ca ca đi.”

Bối Bối hỏi “Cái gì làm vợ?”

Ngô Thiến dụ hoặc Bối Bối nói: “Làm vợ chính là về sau đại ca ca chỉ đối tốt với một mình Bối Bối, cấp Bối Bối lấy lòng thật tốt, chỉ nghe lời Bối Bối,” Bối Bối nhìn về phía Sa Nghị, Sa Nghị ngượng ngùng gật đầu, Bối Bối cao hứng phấn chấn nói: “Con đây nhất định phải làm vợ đại ca ca.” tèn tén ten Sa Nghị 14 tuổi Đồng Dư Bối 6 tuổi chính thức định ước tương lai tại đây ah!!!!

Đồng Tĩnh Thừa nghe được nữ nhi bảo bối nói muốn làm vợ, thanh tỉnh một hồi, la hét “Bảo bối của ta đâu, ta nghe thấy bảo bối nói chuyện, bảo bối không phải làm vợ, không được, bảo bối không thể cho người khác, không thể.”

Dương Tiểu Phàm nghe trượng phu hồ ngôn loạn ngữ, buồn cười gõ đầu Đồng ba ba, uống say thành như vậy còn muốn nữ nhi bảo bối, thật sự là đáng giận.

Qua vài ngày, Đồng mẹ cùng Ngô Thiến ước hảo đi Hongkong xem cửa hàng, LoveBaby ở S thị rất nhanh được định đoạt, là một nhà cách tâm khu phố không xa, cửa hàng ở tầng hai rộng 130 mét, lầu trên lầu dưới thỏa mãn ý niệm khai thác thị trường thời trang trẻ em trong đầu Dương Tiểu Phàn, thường xuyên có người thỉnh giáo Dương Tiểu Phàn bí quyết mặc quần áo cho Bối Bối, Dương Tiểu Phàn đã sớm tính chuyển cửa hàng nữ trang thành cửa hiệu thời trang trẻ em, thỏa mãn đến nhóm mẹ cần.

Vừa mới cùng người kí hợp đồng, thanh toán hai năm tiền thuê, vẫn là thỉnh công ty trang hoàng ở H thị đến trang hoàng LoveBaby, đoàn đội LoveBaby ở H thị buổi chiều đi ra, Đồng mẹ liền nhận được điện thoại của Đồng ba ba, Đồng ba ba vô cùng lo lắng hỏi Dương Tiểu Phàn “Bối Bối chúng ta đâu?”

“Ở nhà Ngô tỷ a, em cùng Ngô tỷ đang xem phòng ở, đúng rồi, lão Đồng mọi chuyện tốt lắm, quá hai tháng là có thể ……..” Dương Tiểu Phàn còn chưa nói xong, Đồng ba ba liền nóng nảy “Trong khoảng thời gian này để Bối Bối ở nhà Sa Hạo Khang, hoàn cảnh giám sát cho đến tân phòng của chúng ta làm thí nghiệm, vượt chỉ tiêu 4 lần, không thể để đứa nhỏ ở đấy.”

Dương Tiểu Phàn vừa nghe cũng hiểu được sự tình quan trọng. “Bối Bối ở trong tân phòng quá nữa tháng, Bối Bối không có chuyện gì chứ?” Đồng ba ba lúc này vẫn tỉnh táo nói “Đợi lát nữa đem Bối Bối đến bệnh viện kiểm tra một chút, xét nghiệm máu nhìn xem.”

Treo điện thoại, Dương Tiểu Phàn chạy nhanh nói cùng Ngô Thiến muốn đến nhà hắn đón Bối Bối. Ngô Thiến vừa nghe Dương Tiểu Phàm ngay cả cửa hàng cũng không quản, vừa mới trang hoàng xong tài liệu lát nữa sẽ tới, không có người nhìn không được.

“Ngươi đừng vội, ta gọi điện bảo lão Sa phái người lái xe đưa Bối Bối đi, Sa Nghị không phải ở nhà sao, để cho hắn đi cùng, không có việc gì.” Dương Tiểu Phàn đành phải liên thanh nói cảm ơn, vẫn là không yên tâm, sợ Bối Bối nháo không chịu đi bệnh viện, Bối Bối sợ nhất là bệnh viện, vừa đi liền khóc, làm cho Ngô Thiến đành phải gọi điện thoại cho Bối Bối.

“Uy, mẹ, mẹ muốn đến đón ta sao, nhưng là con không muốn trở về.”

Nghe được thanh âm ngọt ngào của nữ nhi, Dương Tiểu Phàn càng khẩn trương “Bối Bối, ngoan, Bối Bối nghe đại ca ca, mẹ buổi tối mới đến đón Bối Bối, đợi lát nữa sẽ có thúc thúc đến đón Bối Bối đi bệnh viện.”

Bối Bối vừa nghe nói đi bệnh viện, lập tức kêu đứng lên “Con không đi bệnh viện, con lại không đau a.”

Dương Tiểu Phàm kiên nhẫn nói “Người ta không tiêm, người ta chỉ nhìn xem, trong phòng Bối Bối có này nọ xấu xa, mệ sợ thương tổn Bối Bối, liền đi xem được không, Bối Bối nghe lời, mẹ mang con đi ăn thương kiều gia, Bối Bối không phải muốn đi sao?” Trong điện thoại truyền đến tiếng khóc của Bối Bối.

Qua một hồi thanh âm truyền tới “Dì Dương, cháu là Sa Nghị.”

Dương Tiểu Phàm nói mọi chuyện với Sa Nghị, cũng luôn dặn Sa Nghị giúp đỡ an ủi Bối Bối, vô luận thế nào cũng phải cho Bối Bối đi kiểm tra, Sa Nghị chỉ nói “Dì yên tâm, cháu biết.”

Sa Nghị treo điện thoại, Bối Bối còn ở trong lòng hắn khóc thương tâm, một bên khóc một bên miệng còn phao phao nói “Ta không đi bệnh viện, Bối Bối không bệnh.”

Buổi sáng dì Dương đưa Bối Bối đến nhà hắn, hắn rất kinh hỉ, Bối Bối hôm nay mặc áo tay dài liền váy, chân nhỏ quần bò cùng hài vải màu trắng, mặc trên người Bối Bối giống như tiểu người mẫu trong tranh đi ra. Bối Bối vừa vào nhà nhìn thấy Sa Nghị liền kêu “Đại ca ca”, làm cho Sa Nghị vui mừng, Bối Bối chưa quên hắn.

Hiện tại Bối Bối ở trong lòng hắn khóc, bộ dáng thật đáng thương, Sa Nghị lần đầu tiên cảm thấy khó xử, nhưng là Bối Bối nhất định phải đi bệnh viện, hắn cũng không muốn vì nhất thời mềm lòng, làm cho Bối Bối bị thương tổn.

“Bối Bối, không phải đi tiêm a, chỉ là đi kiểm tra thân thể, cục cưng đều phải đi kiểm tra, ca ca cũng cùng em đi.” Sa Nghị vuốt ve mái tóc dài của Bối Bối, hôm nay Bối Bối không cột mái tóc, mái tóc dài, cực có hương vị tiểu nữ nhân.

Bối Bối ngẩn đầu, một tay vuốt ve mặt Sa Nghị vừa nói “Anh không gạt em?” Sa Nghị dụi đầu vào tóc Bối Bối hôn, một cổ hương vị hoa quả đẩy lùi, hít sâu một hơi “Ca ca làm sao có thể lừa Bối Bối, không tiêm, chỉ là giống như bị muỗi chích một chút.

Sa ba ba nghe nói Bối Bối muốn đi tới bệnh viện kiểm tra thân thể, vội vàng liên hệ lão bằng hữu làm bác sĩ, cũng phái thư ký đi đón Bối Bối cùng Sa Nghị.

Đến bệnh viện, Sa Nghị nắm tay Bối Bối trực tiếp đi vào phòng khám, sợ Bối Bối không quen hoàn cảnh bệnh viện, vì thế không có mang Bối Bối đi. Sa ba ba liên hệ viện trưởng lão bằng hữu đã muốn ở văn phòng chờ.

“Chú Tạ, phiến toái ngài.” Sa Nghị cấp viện trưởng tiếp đón.

“Không phiền toái, ba cháu và ta có giao tình, việc nhỏ việc nhỏ.” Viện trưởng phái thầy thuốc đi lấy ống nghiệm.

Bối Bối nắm chặt góc áo Sa Nghị, hung hăng nhìn chằm chằm vào y tá mặc đồ trắng, sợ nàng thừa dịp chính mình không chú ý tới sẽ tiêm nàng. Sa Nghị cảm giác được Bối Bối khẩn trương, ôm Bối Bối ngồi trên sô pha, đem Bối Bối hướng mặt chính mình, hôn trán Bối Bối. “Vật nhỏ, ca ca ở đây, đừng sợ.”

Bối Bối nghe được thanh âm của Sa Nghị cũng trầm tĩnh lại, lấy tay sờ vào túi Sa Nghị, lấy kẹo que bên trong ra. Sa Nghị tùy ý Bối Bối sờ loạn trong túi. Xem Bối Bối nữa ngày cũng không đem giấy gói kẹo bóc ra được, Sa Nghị tay giúp Bối Bối hảo phóng tới miệng Bối Bối, Bối Bối ăn đến đường, ánh mắt ngọt đều mị thành một câu “Thực ngọt.”

8 comments on “Bảo bối của Sa gia – chương 3

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s