Tình nhân của hoàng đế (5.2)


Edit: Lệ Lâm.

Beta: ChupaChys.

Chương 5.2

Nàng cảm thấy ảo não, răng nanh dùng sức cắn, không khách khí cắn đầu lưỡi hắn.

Vốn tưởng rằng bị đau hắn sẽ an phận xuống, không nghĩ tới Ngao Trinh sau khi bị cắn, lại càng thêm làm càn duyện hôn nàng.

Bị hôn tâm thần đại loạn nàng không thể mở miệng nói chuyện, chỉ có thể hung tợn trừng hắn.

Nhưng đối phương căn bản không chút nào để ý, còn hồi nàng một ánh mắt trêu tức, bàn tay to xoa phía sau lưng của nàng, càng thêm dùng sức đem nàng ôm sát vào trong lòng, đoạt lấy cánh môi non mềm của nàng.

Tần Oản Khanh đã vô kế khả thi, chỉ có thể hổn hển mặc hắn hôn môi đến đủ.

Chờ đến lúc hắn chậm rãi buông nàng ra, nàng đã muốn bị tên hỗn đản này hôn đến cả người như nhũn ra, hai gò má phiếm hồng, tim cũng bùm bùm khiêu không ngừng.

Thấy nàng hai gò má phiếm đỏ kiều diễm, Ngao Trinh nhịn không được nắm đầu vai của nàng, ở bên tai nàng thấp giọng, “Oản Khanh, trẫm không tin, ở đáy lòng ngươi, thật sự không có trẫm.”

Tuy rằng rất muốn phủ nhận hắn tự phụ, nhưng nàng không có cách nào phủ nhận nội tâm chính mình.

Khẽ cắn cánh môi đỏ mọng, mặt trên phảng phất còn có hơi thở của hắn.

“Xét theo góc độ một người nam nhân mà nói, ngươi thông minh bình tĩnh, có đảm lược có quyết đoán, nên ôn nhu có ôn nhu, cần khí phách có khí phách, toàn thân đều bao phủ khí chất mê người, cho dù Oản Khanh như thế nào phủ nhận, kết quả đúng là vẫn bị mị lực Hoàng Thượng khuynh đảo.”

Thấy hắn mày mở ra, muốn mở miệng, nàng vội vàng nâng nhẹ tay khẽ che trụ môi hắn.

“Nhưng là đừng quên, ngươi là hoàng đế, chúa tể vạn dân, chỉ huy thiên hạ, ngươi có quốc gia muốn thống trị, ngươi có bách quan muốn khống chế, ngươi có vô số phi tử mỗi ngày trông mong chờ đợi ngươi nhìn đến.”

“Oản Khanh……” Hắn lên tiếng thoát khỏi bàn tay của nàng.

Đôi môi lại bị nàng che lại, “Tình yêu là cái thực huyền diệu, nam nữ lâm vào trong tình yêu, trong mắt không dung được một cát bụi nhỏ bé. Chính cái gọi là ngoài người mình yêu thương trong mắt sẽ không có ai khác, cả đời này chỉ dành cho một người. Nàng thống khổ cười, “Thiên hạ này nam tử tối có quyền thế chính là đế vương nắm trong tay thương sinh, mà tối không đáng dựa vào, cũng đồng dạng là ngươi này vạn dân chủ tể……”

Ngao Trinh ánh mắt vi liễm, đã ẩn ẩn có chút tức giận.

Tần Oản Khanh lại tiếp tục nói: “Hậu cung, vĩnh viễn cũng không phải là nơi ta muốn bước vào, nếu Hoàng Thượng còn thương tiếc Oản Khanh, thì sau này, ngươi là quân, ta là thần, ta vĩnh viễn không vi phạm.”

Từ sau ngày ấy, Tần Oản Khanh cùng Ngao Trinh chính thức triển khai một hồi trò chơi mèo vờn chuột.

Liền ngay cả mỗi năm ngày một lần đại hướng, nàng cũng không giống dĩ vãng nói thoải mái như vậy, chậm rãi mà nói.

Sau đó không lâu, Cảnh Trung Lương kết hợp sở học cùng Tần Oản Khanh viết đề nghị, trong khoảng thời gian ngắn, liền huấn luyện ra một đội quân thập phần cường hãn.

Sau một hồi quân sự thao luyện, văn võ bá quan đối với binh lực Đại Thịnh nay đều vỗ tay ăn mừng.

Ngay cả Ngao Trinh truy Tần Oản Khanh tâm lực lao lực quá độ, sau khi nhìn quá thao luyện nhịn không được tâm sinh cảm giác vui sướng.

“Đại Thịnh ta có thể ở trong thời gian ngắn ngủi huấn luyện ra quân đội cường đại như thế, đây đều là công lao Cảnh tướng quân cùng Oản Khanh.”

Trên đại điện, ánh mắt Ngao Trinh nhìn chằm chằm thân ảnh bạch y nữ tử dưới kia, nội tâm vừa yêu thích, lại thật tình khâm phục trí tuệ của nàng, mang đến cho Đại Thịnh rất nhiều rung động.

“Oản Khanh, tự ngươi bước vào triều đình, liên tiếp lập hạ công lao cho Đại Thịnh ta, trẫm thập phần vui mừng, ngươi muốn được ban thưởng cái gì, trẫm sẽ đem hết khả năng thỏa mãn ngươi.”

Chỉ thấy Tần Oản Khanh chắp tay tiến lên, thi lễ, “Nếu Hoàng Thượng nhất định phải ban thưởng cho ta, chối từ nhiều lần lại có vẻ Oản Khanh dối trá.”

Không để ý tới người bên ngoài dòm ngó, nàng biểu tình trấn định nhìn người trên điện.

“Từ khi vào triều tới nay, Oản Khanh thủy chung ở tại bên trong hoàng cung, nhưng ở lâu trong cung không hợp lễ, nếu Hoàng Thượng nhất định phải luận công ban thưởng, không bằng liền thưởng Oản Khanh một tòa nhà, cho Oản Khanh ra cung tự lập môn hộ đi.”

Ở lại trong cung cũng không phải biện pháp.

Ngao Trinh đối với nàng truy đuổi càng ngày càng cuồng nhiệt, không vì nguyên nhân nàng kháng cự mà dừng cước bộ.

Chính cái gọi là liệt nữ sợ lang triền, sớm hay muộn nàng sẽ buông bỏ kiên trì của chính mình, huống chi lòng của nàng, từ lúc nào đã không hay không biết bị luân hãm trong hắn.

Vì tránh cho tình huống càng ngày càng khó xử, biện pháp tốt nhất chính là nàng nhanh chóng chuyển ra hoàng cung, cùng hắn bảo trì khoảng cách.

“Ngươi phải rời khỏi hoàng cung?” Ngao Trinh âm điệu khẽ nhếch, đáy lòng đã đoán ra ý định của nàng.

Tuy nói thân là đại thần trong triều, có một tòa tư trạch hoàn toàn là đương nhiên, nhưng nghe nàng không chút do dự đòi phải rời khỏi hoàng cung, tâm hắn vẫn bị đả kích không nhỏ.

Oản Khanh, ngươi liền như vậy nóng lòng thoát khỏi trẫm, cùng trẫm bảo trì khoảng cách sao? Hắn không tiếng động hỏi.

Đã được phong làm hộ quốc đại tướng quân Cảnh Trung Lương nhìn Hoàng Thượng vẻ mặt biểu tình không nghĩ ban cho, hắn luôn luôn ngay thẳng chất phác nhịn không được mở miệng nói thẳng.

“Hoàng Thượng, Tần cô nương lập hạ công tích cho Đại Thịnh ta, muốn một tòa nhà là hợp tình hợp lý. Huống hồ thân là thần tử, Tần cô nương trụ lâu trong cung, nói ra cũng có nhục mặt Đại Thịnh ta, thần cảm thấy, Hoàng Thượng hẳn nên ban cho Tần cô nương một tòa nhà lấy làm chỗ cư trú.”

Cảnh Trung Lương chính là đơn thuần tưởng giúp Tần Oản Khanh tranh chút phúc lợi, nào biết đương kim thiên tử căn bản không phải luyến tiếc tòa nhà, mà là từ trong lòng luyến tiếc nàng rời khỏi người mình.

Nghe hắn nói như vậy, Ngao Trinh trên mặt không khỏi lộ ra vài phần tức giận. Cảnh Trung Lương chết tiệt, ngốc đầu ngốc não, hắn lúc trước như thế nào lại đề bạt cho tên ngốc này đi lên?

Thừa tướng Trần Hữu Câu qua lại đánh giá hoàng đế cùng Tần Oản Khanh liếc mắt một cái, mặt ngoài bất động thanh sắc, đáy lòng cảm thán hai người này đang ngươi truy ta chạy.

Rốt cuộc là người trẻ tuổi a, một khi đụng chuyện tình yêu, luôn khó tránh khỏi hội trở nên có tính trẻ con.

Nhữmng đại thần khác đối với cảm tình Tần Oản Khanh cùng Ngao Trinh khó có thể hiểu, cũng hiểu được Tần Oản Khanh đề nghị cũng không sai, cũng đều góp lời, xác thực nên thưởng tòa nhà cho nàng.

Ngao Trinh hổn hển, có khổ nói không nên lời, chỉ có thể hung hăng trừng mắt nhìn những kẻ một lòng muốn tách rời nữ nhân kia khỏi mình.

“Chuyện này trẫm sẽ cẩn thận suy nghĩ, hôm nay nghị sự tới đây, bãi triều!”

Ngao Trinh nổi giận đùng đùng trở lại tẩm cung, liền đem thứ gì có thể quăng tất cả đều quăng hết.

Trong cung tỳ nữ thái giám hầu hạ lần đầu thấy hắn giận dữ như vậy, một đám sợ tới mức thất kinh, quỳ trên mặt đất không ngừng hô Hoàng Thượng bớt giận.

Bớt giận? Muốn hắn như thế nào bớt giận?

Thân là hoàng đế, hắn từ lúc chào đời tới nay lần đầu tiên từ nội tâm yêu thích một nữ tử, vì nữ tử này, hắn có thể vứt bỏ kiêu ngạo, vứt bỏ tôn nghiêm, thậm chí vì nàng, hắn có thể buông tha cho toàn bộ hậu cung, chỉ độc sủng một mình nàng.

Nhưng là nàng thì sao?

Coi tấm chân tình của hắn như cặn bã, đem tình yêu của hắn dẫm nát dưới lòng bàn chân, bảo hắn có thể nào không tức không giận.

Hắn là hoàng đế, ngoắc ngoắc ngón tay, có thể dễ như trở bàn tay có được nữ tử khắp thiên hạ.

Nhưng trời cao vì sao cố tình muốn cho hắn gặp gỡ Tần Oản Khanh?

Tiểu Ngưu Tử thấy Hoàng Thượng tức giận đến không nhẹ, biết hắn cầu yêu bất thành nội tâm buồn khổ, liền trong lúc hắn quăng phá đồ đạc, thật cẩn thận tiến lên khuyên giải an ủi.

“Nô tài cảm thấy Tần cô nương không phải là thật tình muốn tách rời khỏi Hoàng Thượng, không bằng nô tài đi cung Nguyệt Ương khuyên nhủ, cố gắng chờ nàng nghĩ thông suốt, thì sẽ bỏ đi ý tưởng rời cung cũng nói không chừng.”

Hung tợn liếc Tiểu Ngưu Tử một cái, Ngao Trinh đặt mông ngồi vào ghế tử đàn. “Trẫm quý là Thiên Tử một nước, nhưng lại hèn mọn đến muốn ngươi một tên nô tài đi vì trẫm vẫy đuôi cầu xin thương xót?!”

Nghĩ đến chuyện mấy ngày nay, Tần Oản Khanh cả ngày cùng mình chơi trốn tìm, hắn trong lòng liền càng tức.

Không để ý tới Tiểu Ngưu Tử bị sợ hãi, hắn hung hăng vỗ bàn, lớn tiếng nói: “Trước đó không lâu trong cung không phải nạp rất nhiều phi tử sao? Đi đem danh sách các nàng trình lên cho trẫm, trẫm cũng không tin, trẫm còn tìm không được nữ nhân để yêu!”

Tiểu Ngưu Tử giật mình, biết Hoàng Thượng thật sự tức giận, tuy rằng còn muốn khuyên giải an ủi một phen, nhưng Hoàng Thượng đang nổi nóng, khẳng định nói cái gì cũng nghe không lọt tai.

Nói sau, Hoàng Thượng thật là đã lâu cũng chưa lâm hạnh qua nữ tử hậu cung.

Tuy rằng từ nội tâm hắn cũng cảm thấy trên đời này chỉ có Tần Oản Khanh xứng ngồi trên ngôi vị hoàng hậu, nhưng nếu Tần cô nương chí không ở nơi này, miễn cưỡng mà làm không tốt chỉ biết lộng xảo thành chuyên.

Để Hoàng Thượng lâm hạnh vài vị phi tử, mà các nàng nếu tranh được một ít phúc khí hoài thượng cốt nhục của hoàng thượng, có lẽ Hoàng Thượng sẽ không giống hiện tại như vậy hết hy vọng, cả ngày nghĩ đến Tần cô nương.

Nghĩ như vậy, hắn khẩn cấp đem danh sách các cung phi tử cấp trình lên.

Vốn là tức giận nói, cũng không nghĩ đến Tiểu Ngưu Tử thật đúng là đem danh sách đưa lên, lập tức bị Ngao Trinh hắn tức giận trừng mắt nhìn.

Nhưng nghĩ lại, nếu lựa chọn buông tha cho, chính mình khẳng định sẽ ở này trước mặt tiểu nô tài mất oai nghiêm, mang theo vài phần não ý, hắn không chút để ý lật xem danh sách.

Cũng không quản đối phương là đẹp hay xấu, hắn tùy tay chọn một cái liền quăng cho Tiểu Ngưu Tử, “Chính là nàng, đi xuống thông truyền đi.”

Đến chạng vạng, Ngao Trinh chân trước đi ra Triều Minh cung, Tần Oản Khanh sau lưng liền mang theo một phần kế hoạch cải tạo nông nghiệp vừa mới viết xong tới gặp giá.

Tuy rằng nàng cố ý chuyển ra hoàng cung, nhưng chuyện gì nên làm, chuyện gì không nên làm, nàng vẫn hiểu được.

Chuyện tình cảm, nàng không thể cùng Ngao Trinh có quan hệ gì nhiều.

Nhưng chuyện quốc sự, nàng vẫn là tận tâm hết sức vì tương lai Đại Thịnh.

“Hoàng Thượng tối nay khởi giá tới Vĩnh Phúc cung lâm hạnh Đường mỹ nhân, sợ là nhất thời nửa khắc sẽ không trở về, Tần cô nương nếu không có chuyện quan trọng, vẫn là chờ Hoàng Thượng hồi cung sau lại trao đổi đi.” tiểu thái giám phụ trách quét tước Triều Minh cung trả lời.

Tần Oản Khanh trong lòng chấn động, Vĩnh Phúc cung Đường mỹ nhân tên là Đường Bích Nhi, lúc trước là cùng với mình bị Ân Thái Cực đưa tới tuyển tú, mà lúc trước Ngao Trinh chọn các phi tử mỹ nhân, Đường Bích Nhi chính là một trong số đó.

Tuy rằng hoàng đế lâm hạnh phi tử là chuyện thiên kinh địa nghĩa, mà khi nàng chính tai nghe thấy, lòng của nàng vẫn là nhất thời hung hăng đau một chút, ghen tị, phẫn nộ, ủy khuất, khổ sở, cảm xúc liên tiếp như núi lửa bùng nổ nảy lên trong lòng.

Ngao Trinh, ngươi rõ ràng nói qua trên đời này, ngươi chỉ yêu một mình ta.

Ngao Trinh, ngươi rõ ràng nói qua, thế gian lại không nữ tử nào có thể vào được mắt của ngươi, tiến vào tâm của ngươi, khả ngươi vì sao sau khi nói những lời này, còn có thể lại lưng đeo cảm tình đối với ta đi lâm hạnh nữ nhân khác?

Cái ngươi gọi là thật tình, cái gọi là tình yêu, chẳng lẽ lại nông cạn như thế?

Tần Oản Khanh đầu đã muốn bị chuyện hắn lâm hạnh khác nữ nhân làm đầu óc rối loạn, không rảnh tự hỏi chuyện khác, chỉ cảm thấy từ lúc chào đời tới nay lần đầu tiên bị phản bội đau đớn như vậy.

Nói cái gì không động tâm, nguyên lai ngụy trang của nàng đúng là không chịu nổi nhất kích.

Không, không đúng! Nàng không nên có cảm xúc như vậy.

Là nàng bướng bỉnh đóng cửa trái tim mình, buộc Ngao Trinh rời xa cuộc sống của nàng, nàng không có tư cách oán, cũng không có tư cách giận.

Hắn đi tìm người khác không phải kết quả tốt nhất sao?

Nghĩ đến đây, nàng nở nụ cười tự giễu, nhìn lên bầu trời đêm, đúng là một tầng tầng nhìn không ra vẻ lo lắng.

Tiếng sấm nặng nề vang lên, mưa phùn từ trên trời giáng xuống.

Nàng kinh ngạc đứng ở dưới bầu trời tối đen đêm, tùy ý mưa vô tình làm ướt nhẹp quần áo.

Tiểu thái giám quét tước thấy tình trạng như vậy, không khỏi một trận lo lắng, hỏi: “Tần cô nương, ngài muốn hay không tiến đến tránh mưa?”

Nàng lắc lắc đầu, ánh mắt phiêu hướng xa xa, không biết đứng bao lâu, thẳng đến quần áo ướt đẫm, mới tinh thần hoảng hốt trả lời: “Không, không cần, nếu Hoàng Thượng tối nay bận rộn, ta liền không nên quấy rầy.”

Nói xong, nàng chậm rãi xoay người, lê bước chân nặng nề, hướng xa xa đi đến.

Tiểu thái giám nhìn thân ảnh nàng rời đi, chỉ cảm thấy bóng dáng cao gầy càng thêm gầy, tràn ngập nồng đậm ý cô đơn…..

 

Advertisements

6 comments on “Tình nhân của hoàng đế (5.2)

  1. ai da tình là gì mà khổ vậy???
    2 bạn này sao lại cứ phải vờn nhau cho nó khổ ra.
    Nói vớ vẩn thế thui cảm ơn nàng đã edit nhé.
    Nhưng mà bạn Tần Khanh này mâu thuẫn quá, không nhận tình yêu của người ta mà thấy bạn Ngao trinh thị tẩm lại đau lòng chậc chậc

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s