Tình nhân của hoàng đế – Chương 6.1


Edit: Lệ Lâm.

Beta: ChupaChys.

Chương 6.1

Nữ tử trước mắt, nhớ rõ kêu là Đường Bích Nhi, năm nay mười tám tuổi, phụ thân Đường Nho là nhị phẩm đương triều, nhâm hình bộ thị lang, khi Ân Thái Cực còn tại trong triều, hai người giao tình thậm đốc.

Nhưng từ khi Ân Thái Cực bị một trận đánh cuộc nho nhỏ mà bị bắt cách kinh, địa vị Đường Nho ở trong triều liền trở nên ái muội không rõ.

Đã bị Đường Nho ảnh hưởng, Đường Bích Nhi bị tuyển nhập hậu cung cũng không thể như ý nguyện được phong làm quý phi, mà chỉ chiếm được một danh hào mỹ nhân.

Bất quá đối với việc này, Ngao Trinh từ đáy lòng không thèm để ý.

Vô luận là hoàng hậu, phi tử, mỹ nhân, cung nữ, nữ nhân nào trừ bỏ diện mạo bất đồng, ở trong lòng hắn cũng chưa có cái gì khác biệt.

Như Trần Chiêu Dung lúc trước bị hắn ban chết mà nói, hai người được cho là thanh mai trúc mã, mà hắn mười sáu tuổi đăng cơ vi Đế, nàng cũng thê bằng phu quý, đi lên vị trí quốc gia chi mẫu.

Đáng tiếc Trần Chiêu Dung bất an cho hiện trạng, liều mình lợi dụng địa vị hoàng hậu của mình thay nhà mẹ đẻ mưu phúc lợi.

Ngay cả bốn vị quý phi kia cũng đồng dạng vì làm cho chính mình có thể đứng vững ở hậu cung, một lần lại một lần khiêu chiến quyền uy của hắn.

Đối với những việc nhỏ các nàng làm, Ngao Trinh nhìn thấy, cũng không so đo, hắn không phải là người vô tình, tuy rằng đối với các nàng không có tình yêu, nhưng nếu gả cho mình làm phi tử, hắn đối với các nàng còn có một phần trách nhiệm.

Nhưng nếu tham lam vô chừng mực, kết quả chính là chơi với lửa có ngày chết cháy.

Trần hoàng hậu cùng bốn vị quý phi trong lúc đấu trí đấu pháp, vì muốn đạt thắng lợi, lại đem cổ thuật thi đến trên người hắn!

Nếu không phải hắn mệnh lớn, rất có khả năng mệnh tang tại trong tay các nữ nhân này.

Từ sau sự kiện hạ cổ, hắn càng thêm chán ghét nữ nhân thích tranh quyền đoạt lợi, cho nên đối với Đường Bích Nhi này bị nhét vào cung nhân, thủy chung không khơi dậy nổi chút hưng trí nào của hắn.

Huống chi, hắn bên người đã có Tần Oản Khanh hấp dẫn toàn bộ tâm tư, tự nhiên xem nhẹ nữ nhân trong hậu cung.

Nếu không phải những ngày gần đây hắn vì Tần Oản Khanh muốn ra khỏi hoàng cung mà tức giận, chỉ sợ hậu cung vẫn bị coi như hoa lệ bài trí mà thôi.

Hắn nhìn về phía nữ tử trước mắt, Đường Bích Nhi thật là tiểu mỹ nhân ngàn người có một, nhưng so thế nào cũng thấy không bằng Tần Oản Khanh, vẫn là kém cỏi nhiều lắm.

“Này là hạnh hoa tửu chính tay nô tì tự ủ, hương vị thuần hậu hương ngát, Hoàng Thượng nếm thử, xem có hợp khẩu vị của ngài không?” Đường Bích Nhi nũng nịu rót rượu, trong giọng nói rõ ràng có ý lấy lòng.

Tâm tình hiện tại của nàng, chỉ có thể dùng từ khiếp sợ cùng vui sướng để hình dung.

Phải biết rằng từ khi nàng vào cung tới nay, đây chính là lần đầu tiên Hoàng Thượng bước vào Vĩnh Phúc cung.

Tuy rằng nàng cùng các nữ tử khác vào cung đồng dạng chưa từng được Hoàng Thượng sủng hạnh, nhưng cùng những người đó so sánh, nàng không cam lòng.

Vốn nghĩ đến dựa vào giao tình của Ân Thái Cực cùng phụ thân, sau khi tiến cung nàng khẳng định sẽ hơn hẳn mọi người.

Không nghĩ tới một ả Tần Oản Khanh liền quấy rầy kế hoạch của nàng.

Mỗi ngày độc thủ không khuê tư vị phi thường khổ sở, nhưng thân là nữ nhân của hoàng đế, này là sự thật không thể tránh khỏi.

Nay sự tình có chuyển biến, Hoàng Thượng hôm nay lại đột nhiên giá lâm Vĩnh Phúc cung, nàng tự nhiên muốn đem các kiểu kỹ năng ra hết, nếu vận khí tốt hoài thượng long thai, tin tưởng tương lai không lâu, ngôi vị hoàng hậu khẳng định sẽ thuộc về nàng.

Ngao Trinh nhìn đầy bàn thứa ăn tinh mỹ, không khỏi nhớ tới lần đầu tiên cùng Tần Oản Khanh dùng bữa.

Nàng cẩn thận đút cuốn thức ăn cho mình, cõi lòng đầy quan tâm răn dạy hắn hậu quả ăn cơm không đúng bữa, còn có mắt nàng mang ý cười giúp mình lau tương dính trên miệng, trong mắt chớp động nhu tình mật ý.

Hắn vì nhớ lại mà trở nên nhu hòa, Đường Bích Nhi lại nghĩ lầm nhu tình trên mặt hắn là vì chính mình mà bày ra, không khỏi biểu tình mừng rỡ như điên, càng thêm ra sức lấy lòng, cầu được hoàng đế nhìn đến.

“Hoàng Thượng, ngài lại nếm thử canh bí đao này, hương vị thực mới mẻ.”

Ngao Trinh đột nhiên hoàn hồn, trước mặt không phải gương mặt tràn đầy trong trí óc của mình, mất mát nồng đậm tràn đầy trong lòng, nhưng lập tức giận lên.

Hắn thầm mắng chính mình không tiền đồ, thật là Tần Oản Khanh đã muốn bỏ qua không cần hắn, hắn lại còn giống ngốc tử mỗi ngày mỗi đêm đều tưởng niệm nàng.

Ý nghĩ này, càng khơi dậy tức giận của hắn. Dựa vào cái gì mà hắn muốn nữ nhân vô tình kia? Thiên hạ nữ nhân đâu chỉ trăm ngàn, Tần Oản Khanh không thương trẫm, trẫm vẫn như cũ có người thương.

Nghĩ đến đây, hắn liền chủ động há miệng, ý bảo Đường Bích Nhi đút hắn uống canh bí đao kia.

Nàng thấy thế tâm hỉ, lấy lòng tiến lên hầu hạ.

“Ân, canh này không tệ, Vân Nhi chính mình làm sao?”

Đường Bích Nhi ngẩn ra, khó hiểu nhìn hắn, sắc mặt ửng đỏ, “Hoàng Thượng, Vân Nhi là ai?”

Ngao Trinh nhíu mày, “Ngươi không phải kêu Đường Vân Nhi?”

“Nô tì…… Tên là Đường Bích Nhi.” Rất đau lòng, Hoàng Thượng cư nhiên ngay cả tên của nàng cũng nhớ lầm.

Hắn không hề áy náy, gật gật đầu, “Dù sao đều không sai biệt lắm.”

Vô luận Vân Nhi hay là Bích Nhi, cũng không dễ nghe như Oản Khanh của hắn.

Gặp quỷ, hắn như thế nào lại nghĩ đến nữ nhân đáng ghét đó?

Trong lòng đang có chút buồn bực, Đường Bích Nhi thừa dịp vươn tay vọng tưởng ôm hắn, hắn theo bản năng đẩy ra, tránh đi đụng chạm của nàng, nhưng lập tức cảm thấy hành vi như vậy không ổn, liền tựa tiếu phi tiếu nhìn biểu tình xấu hổ của nàng.

“Thời gian cũng không còn sớm, hầu hạ trẫm đi ngủ.”

Nếu không thể khống chế chính mình không nghĩ đến nữ nhân không chịu để ý mình kia, vậy dùng thân thể phóng túng chính mình đi.

Đường Bích Nhi vội vàng mỉm cười gật đầu, thật cẩn thận lôi kéo tay Ngao Trinh đi vào bên trong phòng ngủ, cơ hồ cấp tốc không kịp cởi quần áo, hy vọng có thể đoạt được ưu ái của Hoàng Thượng.

Nhưng mỗi kiện xiêm y của nàng rơi xuống, sắc mặt Ngao Trinh lãi trầm trọng một phần.

Nữ tử cam tâm tình nguyện bị hắn giữ lấy, vì sao không phải Oản Khanh? Vì sao?!

Đến khi đối phương trần như nhộng nằm trên giường, ánh mắt quyến rũ nhìn mình, Ngao Trinh mới hoàn hồn, đột nhiên có loại cảm giác, nếu đêm nay hắn thật sự giữ lấy Đường Bích Nhi, thì là phản bội Oản Khanh, mà hắn cùng Oản Khanh sẽ hoàn toàn biến thành người lạ.

“Hoàng Thượng……”

Đường Bích Nhi đợi một lúc lâu lại phát hiện Ngao Trinh chính là nhìn chằm chằm vào mình, nhịn không được có chút nóng vội.

Hắn huy phất ống tay áo, không kiên nhẫn thở dài, “Trẫm đột nhiên nhớ tới còn có tấu chương trọng yếu chưa xem, ngươi trước tiên ngủ đi, đêm nay không cần ngươi hầu hạ.” Hắn không thể phản bội Oản Khanh.

Phân phó Tiểu Ngưu Tử đang canh giữ ngoài cửa bãi giá hồi cung, không để ý tới vẻ mặt Đường Bích Nhi thất vọng, hắn khẩn cấp xoay người rời đi.

Biến hóa này làm cho Tiểu Ngưu Tử thực cảm ngoài ý muốn, bất quá hắn cẩn thận nhất suy nghĩ, xong rồi, xem ra chủ tử hắn vẫn không bỏ xuống được tình yêu ngập tràn đối với Tần cô nương.

Ngao Trinh đáy lòng thực ảo nảo, không nghĩ tới chính mình quý như Thiên Tử, lại vì một nữ nhân để ý đến loại tình trạng này, nhưng đối phương lại không chút nào cảm kích.

Lúc này bên ngoài đã đổ mưa to, ầm ầm vang lên tiếng sấm, giống tâm tình hắn giờ phút này, tràn đầy vô tận chua xót đen tối.

Đêm đó, hắn không hồi Triều Minh cung, mà là thẳng đến ngự thư phòng xem tấu chương.

Mưa to suốt một đêm, hắn cũng phê tấu chương suốt một đêm.

Sáng sớm hôm sau, bởi vì không có thượng triều, hắn không cần vào triều sớm, liền đứng dậy trở lại Triều Minh cung chuẩn bị ngủ một lát.

Vừa bước vào cửa cung, một tiểu thái giám liền nghênh diện quỳ xuống, hai tay còn dâng một bản tấu chương cho hắn.

“Đây là tấu chương Tần cô nương đưa tới cho Hoàng Thượng xem qua.”

“Oản Khanh đưa tới?”

Hắn vội vàng tiếp nhận, thuận tay lật xem vài tờ, phát hiện bên trong viết kế hoạch thay đổi nông nghiệp bước đầu mà không lâu trước đây nàng nói qua trên triều.

Đại Thịnh nông nghiệp cũng không tính thập phần phát đạt, đặc biệt ở phương diện kỹ thuật, Tần Oản Khanh trong tấu chương cẩn thận nhắc tới một ít vấn đề về thuỷ lợi, phương pháp tưới tiêu đồng ruộng cụ thể.

Như vậy kế hoạch một khi thi hành, nông nghiệp Đại Thịnh sẽ đột nhiên tăng mạnh.

“Ân, quả nhiên là đề nghị không sai.” Hắn như thấy được miếng ngon, lập tức đột nhiên nghĩ tới cái gì, “Tấu chương này là Oản Khanh khi nào đưa tới?”

“Hồi Hoàng Thượng, Tần cô nương là tối hôm qua đem tấu chương truyền đạt.”

“Tối hôm qua?” Hắn sắc mặt lạnh lùng, “Ngươi vì sao hiện tại mới đem tấu chương đến cho trẫm?”

Tiểu thái giám sợ hãi ngẩng đầu, “Hoàng Thượng tối hôm qua không phải đi Vĩnh Phúc cung lâm hạnh Đường mỹ nhân sao? Nô tài không dám quấy rầy nhã hứng của Hoàng Thượng, liền nói Tần cô nương chờ sau khi ngài hồi cung, thì sẽ đem tấu chương trình lên.”

“Ngươi là nói, Oản Khanh biết trẫm đêm qua đi Vĩnh Phúc cung?” Hắn giương cao âm điệu.

Tiểu thái giám bị hoàng đế thình lình tức giận làm hoảng sợ, run như cầy sấy gật gật đầu. “Đúng vậy, đêm qua trời còn mưa, Tần cô nương tại cửa Triều Minh cung đứng một lúc lâu, đến khi toàn thân đều ướt đẫm mới rời đi.”

Nghe đến đó, Ngao Trinh dĩ nhiên là giận sôi gan, tung chân đá tiểu thái giám trước mắt một cước, nổi giận gầm lên một tiếng, “Là ai cho nô tài ngươi tùy tiện lắm miệng nói lung tung?!”

Tưởng tượng cảnh Oản Khanh một mình cô linh đứng ở trong mưa ướt đẫm, ngực hắn liền ức chế không được đau đớn.

Tệ hơn là, một khi nàng hiểu lầm mình ngày hôm qua cùng nữ tử khác cấu kết, từ nay về sau, nàng thật sự sẽ nhắm chặt tâm môn, không bao giờ vì hắn rộng mở nữa.

Hổn hển Ngao Trinh âm lãnh trừng mắt tiểu thái giám bị hắn dọa choáng váng, tức giận nói: “Tiểu Ngưu Tử, còn không đem tên nô tài này lắm miệng này ra ngoài vả miệng cho trẫm.”

Tức chết hắn!

Ngao Trinh ngày thường đối nô tài tỳ nữ tuy rằng nghiêm khắc, nhưng chỉ cần đối phương không phạm đại sai, trên cơ bản hắn là sẽ không dùng bạo lực đối đãi, hôm nay hắn thật sự là bị tức đên điên rồi, tiểu thái giám đáng thương kia căn bản không biết mình phạm sai lầm gì, đã bị Tiểu Ngưu Tử kéo lên chuẩn bị đem ra ngoài cửa.

Khoanh tay mà đứng Ngao Trinh đang nghe phía sau thanh âm tiểu thái giám mang theo nức nở cầu xin tha thứ, nhịn không được quay đầu đối Tiểu Ngưu Tử phất phất tay.

“Quên đi, sự tình đều đã xảy ra, cho dù đánh chết nô tài không có mắt này, cũng không thay đổi được sự thật.” Hắn thở dài một tiếng, “Huống hồ…… Nàng nếu biết ta tùy ý phạt người khác, nhất định sẽ càng thêm không vui.”

Lúc này Ngao Trinh mới hiểu hết tư vị chua cay ngọt đắng của tình yêu.

Cho dù Ngao Trinh từ đáy lòng không cho Tần Oản Khanh chuyển ra hoàng cung, nhưng cũng tìm không ra lý do lưu lại, nên sáng sớm, hắn vẫn ở trước mặt văn võ bá quan, hạ chỉ đem một tòa nhà thưởng cho nàng.

Ở trong mắt quần thần, ban cho như vậy là đương nhiên.

Nhưng đối Tần Oản Khanh mà nói, lại ý nghĩa nàng cùng Ngao Trinh từ nay về sau trở về quan hệ quân thần đơn thuần.

Đây là kết quả mình vẫn chờ đợi, nhưng đến khi trở thành sự thật, đáy lòng vẫn là ẩn ẩn nổi lên một trận nồng đậm chua xót cùng mất mát.

Bất quá Ngao Trinh đãi nàng không tệ, chẳng những thưởng tòa nhà, còn thưởng quản gia cùng mấy chục gia nô giúp nàng quán xuyến phủ đệ.

Mà Kim Châu Ngân Bảo bởi vì vẫn phụ trách hầu hạ nàng, lần này nàng chuyển ra hoàng cung, hai tiểu nha đầu này tự nhiên cũng cho nàng.

Bởi vì tư nhân vật phẩm của nàng cũng không nhiều lắm, chỉ lấy vài bọc nhỏ y phục là có thể đi, nhưng khi các nàng nhập nhà mới, lại phát hiện tòa nhà này cùng hoàng cung gần gũi vô cùng, chỉ cần ra cửa cung, đi vài bước, liền đến Tần phủ, cùng hoàng cung chỉ cách có bức tường, khoảng cách rất gần, làm cho Tần Oản Khanh không biết nói gì mà chống đỡ.

Advertisements

9 comments on “Tình nhân của hoàng đế – Chương 6.1

    • *chớp chớp mắt* sắp ùi, nhưng nàng thì Cấm nhá phải múa ‘vé trưởng thành’ cơ

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s