Tình nhân của hoàng đế – chương 6.2


Edit: Lệ Lâm.

Beta: ChupaChys.

Chương: 6.2

Chuyện chuyển nhà làm cho mọi người bận suốt cả ngày, thu thập thu thập, quét tước quét tước, nhưng cũng không phải Tần Oản Khanh làm lụng vất vả, nào nha đầu phụ trách giặt quần áo, nào nha đầu phụ trách nấu cơm, quản gia đều đã an bài ngay ngắn có trật tự.

Quản gia tên là Lí Phú Tường, năm nay đã năm mươi hai tuổi, dáng người mập mạp, ánh mắt gian lại nhìn ra khôn khéo giỏi giang.

Bởi vì hắn là Ngao Trinh trực tiếp cấp cho nàng, Tần Oản Khanh đối vị này quản gia tự nhiên là tin ba phần, phòng bảy phần, dù sao từ xưa đến nay, phàm đế vương phái nô bộc đến nhà thần tử, tám chín phần đều gian tế.

Tuy rằng nàng biết Ngao Trinh sẽ không gia hại cho nàng, nhưng có một số việc nên cẩn thận, cẩn thận đề phòng.

Dùng xong bữa tối, nàng mỏi mệt trở lại phòng ngủ mới chuẩn bị nghỉ ngơi.

Phòng ngủ này so với cung Nguyệt Ương thoải mái hơn nhiều, trên giường đệm chăn mềm mại sạch sẽ, tản ra một cỗ hương thơm tự nhiên.

Nhưng Tần Oản Khanh nằm trên giường lại không có cách nào an tâm đi vào giấc ngủ, chỉ cần nhắm mắt lại, ánh mắt mơ hồ phiếm u lam quang sắt bén của Ngao Trinh lại xuất hiện trong óc nàng, bỏ đi không được.

Nàng buồn bực dùng chăn đắp kín đầu, nhưng trong bóng đêm, phảng phất có thể nhìn thấy hắn u oán ủy khuất nhìn mình.

Ngủ không được Tần Oản Khanh một phen xốc chăn lên, tức giận ngồi dậy tết tóc.

Nên u oán nên ủy khuất người kia, là nàng mới đúng!

Hắn hậu cung có nhiều phi tử xinh đẹp như vậy, tựa như hoa trong cung chờ hắn ngắt lấy, mà hắn tối hôm qua còn chọn bài tử hậu cung, đi lâm hạnh cái gì Đường mỹ nhân, vậy còn nàng thì sao?

Rõ ràng thích hắn, lại sợ hãi một khi cảm tình hãm quá sâu, tương lai sẽ không thể tự kềm chế.

Nam nhân thế kỷ 21, có lẽ còn có pháp luật ước thúc, làm bọn họ không thể không tuân thủ chế độ một vợ một chồng, cùng một người yêu nhau, hoặc không yêu vẫn sống đến già.

Ở nơi này, thời đại coi nam nhân như trời, cho dù nàng xinh đẹp, thông minh, lại được hắn ưu ái cùng sủng ái, vẫn không thể bảo đảm mình là duy nhất của hắn trong kiếp này.

Đến khi nàng hồng nhan già đi, thanh xuân không còn, hắn còn có thể giống hiện tại như vậy cả ngày truy đuổi nàng, trong lòng trong mắt đều là nàng sao?

Nghĩ đến đây, Tần Oản Khanh không khỏi giận dữ.

Hừ! Nàng còn chưa già đi, thanh xuân chưa mất, Ngao Trinh kia đáng giận cũng đã phản bội nàng.

Không, không đúng! Ngao Trinh không tính phản bội nàng.

Bởi vì từ đầu tới đuôi, nàng căn bản chưa cho hắn hứa hẹn gì, không có hứa hẹn, sai gọi là phản bội?

Này liên tiếp là thị thị phi phi, nghĩ đến nàng cơ hồ đau đầu mãnh liệt, cũng không biết trằn trọc bao lâu, cuối cùng thật sự là mệt cực kỳ, trong lúc đang mơ mơ màng màng chìm vào mộng đẹp khi, bên tai tựa hồ truyền đến tiếng bước chân nhẹ nhàng, làm nàng tâm đầu nhảy loạn.

Hay là trong nhà này có quỷ? Nàng luôn luôn theo thuyết vô thần giả, không tin trên đời có quỷ.

Chẳng lẽ có tặc?

Nghe thấy tiếng bước chân người nọ đi tới bên giường, Tần Oản Khanh nhịn không được tức giận. Gặp quỷ! Ở dưới mắt Thiên Tử, cư nhiên dám tiến dần từng bước, xem nàng không đem tiểu tặc chết tiệt này ngay tử hình tại chỗ, nàng liền mang họ hắn!

Chờ người nọ đến gần, nàng đột nhiên đứng dậy, thân thủ muốn kháp trụ cổ họng đối phương.

Nhưng cánh tay của nàng mới đi một nửa đường, lại bị đối phương nhanh chóng bắt lấy, phản thủ, cả người bị rơi vào một cái ôm ấm áp.

Nàng cảm thấy cả kinh, vừa định lên tiếng kêu to, đối phương đã nhanh chân hơn “Hư” lên một tiếng.

“Oản Khanh, là trẫm!”

“Hoàng Thượng?!” Kinh hoảng biến thành kinh hỉ, trái tim bởi vì nghe được thanh âm làm nàng cảm quen thuộc lại rung động của Ngao Trinh, bùm bùm mãnh liệt đập không ngừng.

“Trẫm ở trên giường lăn qua lộn lại thủy chung không ngủ được, cuối cùng rút ra một kết luận, thì ra là trẫm nhớ ngươi.”

Trong bóng đêm, nàng tuy rằng nhìn không thấy vẻ mặt hắn, lại nghe hắn lên tiếng vội vàng, cảm giác được hắn đối chính mình thật cuồng nhiệt.

Nếu nói không cảm động là giả.

Nhưng cảm động qua đi, Tần Oản Khanh lập tức rời ôm ấp của hắn, hướng giường lui lui, nương ánh trăng bên ngoài chiếu vào, nàng rốt cục mơ hồ thấy mặt Ngao Trinh.

Cho dù là ở trong bóng đêm, nàng cũng có thể cảm nhận được ánh mắt nóng rực của hắn, đang nhìn thẳng vào mình.

“Ngươi…… Đã trễ thế này, đến trong phủ ta làm cái gì?”

“Ngươi nhẫn tâm tuyệt tình rời hoàng cung, trẫm chịu khổ bị vứt bỏ, cho nên muốn đến đòi bồi thường.” Hắn ngữ khí rất là đáng thương.

Lời nói này suýt nữa làm nàng tức chết. “Ta vứt bỏ ngươi?”

Ngao Trinh thành thực gật đầu, “Ngươi buộc trẫm thưởng tòa nhà cho ngươi, không phải là nhẫn tâm vứt bỏ trẫm?”

Nàng liếc mắt xem thường, đáy lòng nhịn không được mắng to, trên đời này còn có hoàng đế so với hắn vô sỉ hơn không?

“Thân là thần tử có công đối với Đại Thịnh, ta hướng Hoàng Thượng muốn một tòa nhà, có cái gì là không đúng?”

“Đừng nói một tòa nhà, chính là mười tòa trăm tòa trẫm cũngcó thể cho ngươi, nhưng ngươi luôn khẩn cấp muốn chạy trốn trẫm, điều này làm cho trẫm thực thương tâm.”

Nói xong, hắn hướng sát vào giường vài phần, “Mọi người đều nói một ngày không thấy như cách ba thu, lúc trước trẫm chỉ cảm thấy lời nói này rất khoa trương, nhưng sau khi lâm triều ngươi chuyển khỏi hoàng cung, trẫm liền rõ ràng cảm nhận được hàm nghĩa những lời này. Oản Khanh……” Bàn tay to vuốt ve hai má của nàng, “Trẫm thật sự rất nhớ ngươi, nhớ ngươi đến đêm không thể ngủ.”

Nàng không khách khí chụp lấy tay hắn, mang theo vị chua cả giận nói: “Hoàng Thượng nói cũng thật dễ nghe, nếu đêm không ngủ được, có thể đi hậu cung tìm vui a, dù sao trong cung nhiều mỹ nhân xinh đẹp như vậy, khẳng định có thể giải quyết vấn đề mất ngủ của Hoàng Thượng.”

Trong bóng đêm, nàng phảng phất nhìn thấy hai mắt u lam của Ngao Trinh ẩn ẩn mang theo vài phần ý cười.

Nhìn hắn cười, nàng lại giận không thể át, hận không thể đánh đến trên gương mặt đắc ý của hắn, khi hắn quay đầu nhìn nàng.

“Oản Khanh sẽ không vì trẫm đêm hôm qua lâm hạnh Đường mỹ nhân mà ghen chứ?”

“Lâm hạnh” hai chữ vừa xuất khẩu, nàng ghen tuông mọc lan tràn, lập tức cũng không quản hai người là quan hệ quân thần, nâng chân lên, một cước đạp qua.

Ngao Trinh tựa hồ đoán chắc nàng sẽ giận tím mặt, xoay thân một cái, ngược lại một phen cầm cái chân trắng noãn kia.

Ân, chẳng những bộ dạng nàng đẹp như tiên tử, mà ngay cả chân cũng bóng loáng như ngọc.

Hắn yêu thích không buông tay nắm cổ chân nàng, mỉm cười nhắc nhở, “Tội hành thích vua kết cục thực là nghiêm trọng.”

“Hừ! Hoàng Thượng sao không nói, ngươi nửa đêm xông vào phòng ngủ thần tử, có phải không hợp lễ không?” Cố gắng muốn rút chân về, lại bị hắn nắm chặt mà không thể động đậy, nàng tức giận trợn tròn mắt, “Nhanh chút buông, bằng không ta liền kêu người, Hoàng Thượng không nghĩ nhất thế anh danh của người sẽ bị hủy hoại chỉ trong chốc lát sao?”

Ngao Trinh vẻ mặt không cần, như trước thưởng thức chân ngọc của nàng, “Người trong thiên hạ đều nói trẫm là một bạo quân giết người không chớp mắt, làm gì có nhất thế anh danh?”

“Ngươi…… Ngươi hỗn đản!” Nàng tức giận đến nói không nên lời.

“Ân, tội hành thích vua đã thực đáng sợ, cư nhiên còn dám đối trẫm khẩu xuất cuồng ngôn, ngươi phải bị tội gì?”

“Ngươi giết ta đi!” Cùng lắm thì chết.

“Trẫm khả luyến tiếc. Bất quá tội chết có thể miễn, mang vạ khó thoát khỏi, liền phạt ngươi…… Cả đời cả kiếp bồi bên người trẫm, vĩnh viễn cũng không cho rời khỏi.” Nói xong, hắn một phen đè bả vai của nàng, đem nàng đặt ở dưới thân chính mình.

Tần Oản Khanh cả kinh, ý đồ phản kháng, hai tay lại bị hắn cố định trên đỉnh đầu, miệng của nàng lập tức bị hắn hôn.

Nàng nghĩ đến Ngao Trinh hôm qua mới sủng hạnh qua Đường mỹ nhân, hôm nay lại chạy đến trong phòng mình làm loại sự tình này, cảm thấy nhất thời thập phần ủy khuất lại phẫn hận, tức giận đến nước mắt đều nhanh chảy ra.

Nhận thấy được khóe mắt nàng có hơi hơi ẩm ướt, Ngao Trinh tận đáy lòng thở dài, không tha gắt gao nắm tay nàng, đem môi tiến đến bên tai của nàng. “Ngươi đứa ngốc này, ghen liền ghen, sao phải mạnh miệng không thừa nhận?”

“Ai ghen tị? Hậu cung là của ngươi, nữ nhân này cũng là của ngươi, ngươi sủng hạnh ai, tất cả đều là tự do ngươi.”

“Trẫm không có!”

Hắn nói cái gì? Là nàng nghe lầm đi?

“Đêm qua trẫm xác thực chọn trúng bài tử của Đường mỹ nhân, đi tẩm cung của nàng, nhưng trẫm không làm việc gì với nàng ấy.”

Nàng ngây ngốc nhìn hắn, có chút ngây ngốc giật mình.

“Trẫm trong đầu nghĩ đến ngươi, đáy lòng nhớ thương ngươi, cả người đều đã bị ngươi bắt làm tù binh, thế nào còn nhàn hạ thoải mái đi trêu chọc nữ nhân khác?”

Tần Oản Khanh cảm xúc đang phẫn nộ ghen tị, cư nhiên lập tức bởi vì hắn giải thích mà bình tĩnh lại.

“Oản Khanh, đừng trốn tránh trẫm, cho trẫm hảo hảo thân một chút được không?”

Hắn hỏi thật sự đáng thương, còn mang theo vài phần ủy khuất, nàng vừa nghe liền mềm lòng, tuy rằng không gật đầu đáp ứng, nhưng khi miệng hắn tới gần, cũng không cố ý phản kháng.

Hôn hôn xong, hắn liền được một tấc lại muốn tiến thêm một thước.

“Oản Khanh, cho trẫm hảo hảo ôm một cái, trẫm sẽ không đòi hỏi nhiều lắm……”

Lại là cái loại biểu tình đáng thương này, nàng biết rõ lại dung túng thì hắn khẳng định sẽ càng thêm kiêu ngạo. Hắn sẽ muốn làm gì thì làm.

“Oản Khanh, trẫm vì ngươi cấm dục lâu như vậy, trả giá nhiều như vậy, ngươi không phải cũng nên cho trẫm một ít đáp lễ sao?”

Chờ đến khi nàng thấy tình thế không ổn, đã không còn kịp rồi, quần áo của nàng sớm bị hắn cởi bỏ hết, trên gương mặt tuấn mỹ lộ ra ý cười xấu xa tà tứ cuồng mị.

“Trẫm cũng không cầu nhiều lắm, ngươi đem chính mình trở thành lễ vật đưa cho trẫm đi.”

Liệt nữ sợ triền lang, lời này quả nhiên không giả.

Tần Oản Khanh bị ăn sạch sẽ, còn bị ép buộc đến cả người như nhũn ra, khí lực không còn chút nào, Ngao Trinh tựa như một con mèo trộm tinh thành công, vô cùng thân thiết ôm nàng, cười đến vẻ mặt thỏa mãn.

Tuy rằng bị hắn ăn làm cho nàng thập phần tức giận, nhưng quá trình nàng lại không cách nào phủ nhận chính mình dị thường hưởng thụ.

Hơn nữa Ngao Trinh không phải loại nam nhân chiếm tiện nghi xong liền xoay người vù vù ngủ, sau khi xong việc hắn thân mật ôm nàng, một câu lại một câu kể ra tưởng niệm cùng yêu thích của hắn đối với nàng, cho dù trong lòng còn có chút tức hắn ăn nàng sạch sẽ, cũng không tránh được trầm luân vào bầu không khí phảng phất ôn nhu cùng yêu đương vụng trộm kích thích.

Lúc này, bên ngoài sắc trời đã tờ mờ sáng, ngoài phòng ngủ cũng truyền đến tiếng bước chân hạ nhân bắt đầu làm việc.

Nguyên bản Tần Oản Khanh còn tựa vào trong lòng hắn buồn ngủ, cảm thấy cả kinh, vội vàng đem hắn đẩy ra.

“Trời sắp sáng, ngươi đi nhanh đi.”

Ngao Trinh cũng biết mình ở tại chỗ này, một khi bị phát hiện, khẳng định sẽ không tốt, nhưng nhịn lâu như vậy, cuối cùng giai nhân trong ngực, hắn như thế nào bỏ được nói đi là đi.

“Oản Khanh, nàng thật vô tình, trẫm còn chưa ôm đủ đâu.”

Nàng hung hăng trừng mắt liếc hắn một cái, “Ngươi muốn cho ta bị mọi người chê cười sao?”

“Trẫm sao làm vậy được.”

“Nếu luyến tiếc, vậy sao ngươi còn không đi?”

Hắn vẻ mặt ai oán đứng dậy, chậm rãi mặc quần áo, cố tình muốn kéo dài thời gian, Tần Oản Khanh đứng dậy, tự mình động thủ giúp hắn mặc chỉnh tề.

Ngao Trinh mừng rỡ hai mắt tỏa sáng, “Oản Khanh thật sự là biết săn sóc, cư nhiên còn giúp trẫm mặc quần áo.”

Lười cùng hắn đấu võ mồm, nếu nàng đợi đến trời sáng một chút, hắn khẳng định sẽ bị người khác phát hiện, đến lúc đó có thể gặp phiền toái.

Nhưng Ngao Trinh cũng không hoảng hốt, lâm nguy bất loạn, một bên hưởng thụ sự hầu hạ của nàng, một bên còn không quên sờ sờ tay nhỏ bé của nàng, thân ái khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng.

Cuối cùng sau khi giúp hắn ăn mặt chỉnh tề, nàng khẩn cấp muốn đuổi hắn đi.

“Nửa canh giờ tới sẽ lâm triều, ngươi còn không mau hồi cung, nếu như bị người khác phát hiện Hoàng Thượng đêm không về doanh, trong cung chắc chắn sẽ náo loạn.”

“Không quan hệ, Tiểu Ngưu Tử sẽ giúp trẫm an bài hết thảy.”

“Ngươi đi hay là không đi?” Thấy hắn lại không đi, nàng nổi giận.

Ngao Trinh biết nếu tiếp tục ở lại, Oản Khanh nhà hắn khẳng định sẽ phát hỏa, nhưng hắn nhịn không được chạy lại một tay ôm nàng vào trong lòng, đối với kia hung hăng hôn phấn môi kiều diễm ướt át.

Đến khi nàng suýt nữa ngã quỵ trong ngực, hắn mới lưu luyến không rời buông nàng ra, tiến đến bên tai nàng, nhỏ giọng nói: “Trẫm đêm nay lại đến.”

“Ta sẽ cho Lí quản gia tăng mạnh thủ vệ!”

“Thật sự là vô tình……”

Lúc này, ngoài cửa truyền đến thanh âm Kim Châu cùng Ngân Bảo, “Tần cô nương, ngài thức dậy rồi sao?”

Mặt nàng trắng bệch, bản năng đã nghĩ xem có chỗ nào cho hắn trốn. Nếu cho các nàng ấy biết chuyện phát sinh đêm qua, thì nguy rồi.

Ngao Trinh vô cùng thong dong đi đến giá sách sát tường, ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve bình hoa bằng ngọc trên ngăn tủ, chỉ thấy ngón tay hắn dùng chút lực, mặt giá sách lại chậm rãi chuyển dời, hiện ra một cánh cửa nhỏ.

Tần Oản Khanh hoảng sợ, chỉ thấy Ngao Trinh cười hì hì hướng nội môn đi đến, nàng nhất thời có dự cảm xấu.

Hắn xoay người giải thích, “Mật đạo này thông đến tẩm điện của trẫm, đêm qua sợ từ nơi này đi ra sẽ dọa đến nàng, bất quá đêm nay, Oản Khanh, nhớ rõ tắm rửasạch sẽ, nằm ở trên giường ngoan ngoãn chờ trẫm a.”

Nói xong, không để ý tới kinh ngạc của nàng, trở lại rời đi.

Một lát sau, giá sách lại lần nữa đóng lại, toàn bộ phòng chỉ còn lại một mình Tần Oản Khanh.

Ngoài cửa Kim Châu Ngân Bảo đẩy cửa tiến vào, “Tần cô nương, ngươi làm sao vậy a?”

Nàng vẫn kinh ngạc chưa hồi hồn, đặt mông ngồi vào trên giường, cuối cùng, nàng nhịn không được chỉ vào giá sách chửi ầm lên, “Ngao Trinh, ngươi là tên hôn quân sắc phôi!”

Hai tiểu nha đầu đương trường bị tiếng hô của nàng làm sợ tới mức trợn mắt há hốc mồm.

10 comments on “Tình nhân của hoàng đế – chương 6.2

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s