Tình nhân của hoàng đế (chương 9)


Hoa tơ bông hoa rơi đầy trời, tình đến tình đi tình tùy duyên, nhạn đi nhạn về nhạn không tiêu tan, triều khởi triều thuỷ triều xuống không miên.

Đêm dài Minh Nguyệt mộng thiền quyên, thiên kim nan lưu là hồng nhan, nếu nói nhân sinh có khổ đoản, vì sao tương tư nan tiễn đoạn.

Sáng sớm hôm sau, khi Lí Phú Tường trong lòng run sợ đem phong thư ly biệt này giao cho Ngao Trinh, đường đường Thiên Tử bị tức đỏ mắt.

“Trẫm đã phái ra nhiều ngự lâm quân gác Tần phủ như vậy, càng mệnh ngươi hảo hảo nhìn nàng.” Hắn hổn hển run lên nhìn bức thư trong tay chất vấn: “Các ngươi cư nhiên để cho người chạy! Lí Phú Tường, ngươi rốt cuộc là làm việc như thế nào?”

Lí tổng quản sớm đã bị dọa đến mặt không có chút máu, “Phanh” một tiếng cả người phát run quỳ gối trước mặt hoàng đế.

Tần phủ cao thấp xác thực đã bị Ngao Trinh bày ra cơ sở ngầm giám thị kín không kẽ hở, nhưng hắn vạn vạn không nghĩ tới, núi giả sau hoa viên, lại cất giấu một mật đạo thông ra bên ngoài.

Tòa phủ đệ kia nguyên là tòa nhà của một vị cố vương gia, từ khi vị Vương gia kia qua đời vào hai mươi mấy năm trước liền không có người ở.

Về phần mật đạo kia, đừng nói Lí Phú Tường không biết, ngay cả Ngao Trinh cũng chưa bao giờ nghe người nào nói qua.

Nghe xong thuyết minh, Ngao Trinh trong lòng thở dài, Tần Oản Khanh quả nhiên là nữ nhân thông minh, ở tình huống tầng tầng gác hạ, vẫn như cũ có thể thần không biết quỷ không hay phát hiện cửa vào mật đạo, thành công rời đi.

Nghĩ đến đây, hắn liền vừa tức vừa hận, gắt gao nắm bức thư trong tay, trên mặt lộ ra thị huyết ngoan lệ.

Oản Khanh…… thời điểm nàng viết phong thư này, có hay không nghĩ tới tâm tình trẫm?

Trẫm vì nàng trả giá nhiều như vậy, đổi lấy cũng chỉ có vài câu thơ này sao?

Trong lòng một phen sân hỏi, Ngao Trinh đột nhiên lạnh lùng nở nụ cười. Đúng vậy, hắn như thế nào đã quên, nàng từng nói qua, nếu có một ngày nàng thật sự cách hắn mà đi, hắn cũng sẽ luyến tiếc đối nàng hạ sát thủ.

“Oản Khanh, ngươi đoán là trẫm nhất định sẽ mềm lòng, cho dù ngươi liều lĩnh khiêu chiến uy nghiêm Thiên Tử, trẫm cũng sẽ tùy ngươi tùy hứng có phải hay không?” Hắn thì thào thấp giọng hỏi.

Được, tốt lắm!

Mắt hắn đỏ lên, đem phong thư nắm trong tay dập nát ném vào không trung.

Ngươi đã đối trẫm vô tình như thế, đừng trách trẫm đối với ngươi vô nghĩa.

“Tiểu Ngưu Tử, truyền lệnh Truy Phong hầu, cho hắn phái năm ngàn tinh binh tróc nã Tần Oản Khanh cho trẫm, nói nàng…… thông đồng với địch bán nước, sống phải thấy người, chết phải thấy thi thể, nếu như có phản kháng, sát, vô, xá!”

Tiểu Ngưu Tử bị ý chỉ Hoàng Thượng làm hoảng sợ, nhịn không được nhỏ giọng khuyên nhủ: “Hoàng Thượng, tội danh thông đồng với địch bán nước này tựa hồ quá nặng, không bằng……”

Không đợi hắn khuyên xong, Ngao Trinh hung hăng trừng, hắn lập tức đem lời còn lại nuốt vào trong bụng.

Nếu còn khuyên nữa, làm không tốt hắn sẽ phải tới trước địa phủ báo danh.

Tiểu Ngưu Tử vội vàng xoay người, đi ra ngoài làm việc.

Quỳ gối cách đó không xa Lí Phú Tường cả người đều bị dọa choáng váng.

Thân là tổng quản Tần phủ, hắn biết rõ Hoàng Thượng sủng ái Tần cô nương như thế nào. Nay Hoàng Thượng cư nhiên không để ý tình phân ngày xưa, ngay cả nữ nhân hắn âu yếm nhất cũng bỏ được đau hạ sát khí, như vậy bọn họ là nô tài bất lực, chẳng phải cũng khó giữ được cái mạng nhỏ này hay sao……

“Tần phủ từ trên xuống dưới có tham dự giám thị, toàn bộ đáng năm mươi trượng.”

Nghe được chỉ là trượng trách mà không phải chém đầu, Lí Phú Tường không dám tiếp tục ở tại chỗ này làm ngại mắt hoàng đế, té thoát khỏi bên người hoàng thượng thịnh nộ.

Ngao Trinh nhìn giấy rơi đầy đất, liền giống như tấm chân tình của hắn, bị Tần Oản Khanh vô tình, bị thương vỡ thành từng mảnh từng mảnh……

Từ lúc Truy Phong hầu mang theo năm ngàn tinh binh ra ngoài đuổi bắt Tần Oản Khanh đến bây giờ, đã qua nửa tháng.

Trong triều cao thấp cũng đối Hoàng Thượng đột nhiên nảy sinh ác độc quyết định đẩy Tần Oản Khanh vào chỗ chết, sợ tới mức không dám lại ở trước mặt hoàng đế tùy tiện nhiều lời.

Nhưng có mấy thần tử tính cách ngay thẳng không sợ chết khuyên can, tuy rằng không biết hai người rốt cuộc vì sao nháo cho tới tình trạng ngày hôm nay, nhưng Tần Oản Khanh vì Đại Thịnh cố gắng làm việc là sự thật.

Ngay cả Trần Hữu Câu cũng không chỉ một lần khuyên Hoàng Thượng đừng xử trí theo theo cảm tính, để tránh hối hận cả đời.

Nhưng Ngao Trinh còn đang nổi nóng, tâm tâm niệm niệm đều là nghĩ đến Tần Oản Khanh đối hắn gạt bỏ cùng vô tình, nói gì cũng không chịu thu hồi mệnh lệnh đã ban ra.

Bất quá may mắn cho mọi người là, Ngao Trinh tuy rằng mặt lãnh tâm lãnh tính tình cứng rắn, nhưng cho tới bây giờ, hắn cũng chưa từng hành hạ đại thần đến chết.

Ngày đại hướng vừa mới chấm dứt không bao lâu, Bạch Dục đã được thăng thành nhị phẩm quan văn trong triều, cùng vài thần tử trẻ tuổi trong triều bị gọi vào ngự thư phòng nghị sự.

Gần đây biên cảnh Đại Thịnh xuất hiện giặc cỏ, đối với một quốc gia mà nói, loạn trong giặc ngoài trọng yếu ngang nhau, hiện tại hoạ ngoại xâm tạm thời giải quyết, không nghĩ tới nội ưu lại liên tiếp không ngừng thường xuyên phát sinh, tự nhiên muốn sớm giải quyết cho kịp.

Nhưng Ngao Trinh nghe vài thần tử tâm phúc ngươi một lời ta nhất câu thảo luận, đáy lòng lại dần dần dâng lên vài phần phiền chán.

Nhớ ngày đó thời điểm Oản Khanh làm mưu sĩ, mỗi lần nghị sự, nàng đều chủ động vì mình bày mưu tính kế, không cần hắn phiền lòng.

Có nàng ở bên người, mỗi một ngày đều là khoái hoạt, nhưng hiện tại……

Nhìn trên bàn cách đó không xa bức thư được hắn tìm suốt một đêm rồi dán lại, chuyện tới nay, chỉ còn lại có ít ỏi mấy chục từ này, chứng minh từng có nữ tử tên là Tần Oản Khanh xuất hiện trong cuộc đời mình.

Không biết nàng hiện tại ở nơi nào? Có giống hắn hiện tại đang tưởng niệm nàng hay không……

“Phiêu đãng biển người, hồn oanh mộng hệ……”

Bên tai đột nhiên truyền đến tiếng nói của Bạch Dục, kéo suy nghĩ của hắn trở lại, lúc này mới phát hiện, thần tử tâm phúc đến ngự thư phòng nghị sự, nay chỉ còn lại có một mình Bạch Dục. Nhớ trước đây Oản Khanh từng nói qua, “Thân hiền thần, xa tiểu nhân, đây là đạo lý đầu tiên thánh minh quân chủ nên biết đến.”

Vì những lời này của nàng, triều đình không biết nhiều ra bao nhiêu hiền thần mưu sĩ.

Nhưng còn bây giờ thì sao? Hiền thần mưu sĩ vì hắn sở dụng, người cố tình để cho hắn ái mộ, lại lựa chọn rời hắn mà đi.

“Không nghĩ tới Tần cô nương tâm tư tinh tế như thế, giữa những hàng chữ này ẩn ẩn biểu đạt ra tình ý của nàng đối với Hoàng Thượng.”

Ngao Trinh khó hiểu nhíu mày, “Bạch khanh gia lời ấy có ý gì?”

Hắn cười chỉ chỉ mảnh giấy viết thư bị ghép lại vô cùng chật vật trên bàn, “Vi thần biết này là thư li biệt trước khi đi Tần cô nương lưu lại cho Hoàng Thượng. Nhìn qua như là mang theo vài phần tuyệt tình, nhưng nếu Hoàng Thượng cẩn thận nghiên cứu mỗi một câu, không khó nhìn ra Tần cô nương là nói, cho dù nàng cuối cùng lựa chọn rời đi, nhưng lòng của nàng vẫn như trước vướng bận Hoàng Thượng.”

“Hừ! Vướng bận có ích lợi gì chứ? Trẫm vì nàng tung toàn bộ tâm tư, nhưng đổi lấy cũng là sự xa cách cùng rời bỏ của nàng, nữ nhân không tán thưởng như vậy, thật là làm trẫm thất vọng đau khổ.”

Bạch Dục cười lắc đầu, “Nếu Hoàng Thượng thật sự thất vọng đau khổ, làm sao lại cực khổ đem mảnh thư đã bị xé tan tành hợp lại đầy đủ như thế?”

Ngao Trinh trong mắt hơi hơi hiện lên tia tâm sự uấn giận bị vạch trần, “Trẫm chính là muốn dùng thứ này, để từng thời khắc nhắc nhở chính mình phản bội của nàng.”

“Cho nên Hoàng Thượng mới đau hạ sát thủ, muốn đẩy Tần cô nương vào chỗ chết?”

Hắn lạnh lùng trừng mắt Bạch Dục, nhếch môi không nói một câu.

Đẩy nàng vào chỗ chết?

Hắn làm sao có thể thật sự muốn nàng đẩy vào chỗ chết?

Hắn cảm thấy với thông minh Oản Khanh, tuyệt đối có thể thành công tránh né truy binh hắn phái đi.

Sở dĩ hạ lệnh đuổi giết nàng, chính là…… Đơn thuần muốn dùng loại phương thức ngây thơ này, đem nàng bức trở lại bên người mình.

“Nếu có một ngày, Tần cô nương thật sự bị truy binh Hoàng Thượng phái ra giết chết, Hoàng Thượng có thể hoàn toàn buông phẫn nộ dưới đáy lòng hay không?”

Không! Hắn chỉ biết càng hận giận thêm, vì hắn đã hại chết người hắn yêu nhất là nàng……

Thấy vẻ mặt hắn, Bạch Dục tiếp tục làm bộ như không chút để ý nói: “Cho dù Tần cô nương thông minh như thế nào,  nhưng để nàng đối mặt năm ngàn tinh binh chẳng phân biệt ngày đêm đuổi bắt bao vây tiễu trừ, chỉ sợ kết quả cũng là dữ nhiều lành ít……”

Không chờ hắn nói cho hết lời, sắc mặt Ngao Trinh đã trở nên thập phần khó coi.

“Làm càn, Oản Khanh nàng sẽ không chết!” Thật mạnh vỗ một cái án thư, hắn gắt gao nắm tờ giấy viết thư ở trong tay, “Ám Ảnh!”

Chỉ thấy một đạo bóng đen đột ngột xuất hiện, quỳ một gối xuống ở trước mặt Ngao Trinh. “Hoàng Thượng có gì phân phó?”

“Ra roi thúc ngựa truyền tin cho Truy Phong hầu, ra lệnh cho hắn…… đình chỉ đuổi bắt, tốc tốc hồi kinh phục mệnh.”

Oản Khanh sẽ không chết! Hắn tuyệt sẽ không để việc này phát sinh!

Nhưng không chờ Ám Ảnh đứng dậy rời đi, Tiểu Ngưu Tử liền nghiêng ngả lảo đảo từ bên ngoài chạy vào, hai đầu gối quỳ xuống, vẻ mặt kinh hoảng.

“Hoàng Thượng, Truy Phong hầu vừa mới phái người truyền đến lời nhắn, nói khi hắn đuổi giết Tần cô nương đến mười dặm bên ngoài Đoạn Hồn nhai, Tần cô nương bản thân bị trọng thương, nhất thời trượt chân, đã muốn…… ngã nhào xuống vách núi, sinh tử không rõ!”

Vừa mới nói xong, Ngao Trinh liền giống bị kinh bàn, cả người từ ghế trên nhảy lên.

Hắn hai mắt trợn lên, gắt gao trừng mắt Tiểu Ngưu Tử quỳ phục ở trước mặt mình.

Bản thân bị trọng thương? Nhất thời trượt chân ngã nhào xuống vách núi? Sinh, tử, không, rõ?

Đừng nói Ngao Trinh bị tin tức này làm kinh sợ, ngay cả Bạch Dục sau khi nghe được “sinh tử không rõ” bốn chữ, sắc mặt nháy mắt trở nên vô cùng trắng bệch.

Hắn thật cẩn thận đánh giá Hoàng Thượng, thực lo lắng tin tức này thình lình xảy ra, sẽ làm Thiên Tử thật vất vả chuẩn bị thu hồi mệnh lệnh đã ban ra không chịu nổi đả kích.

Nhưng Ngao Trinh chính là kinh ngạc đứng ở tại chỗ.

Ngay tại lúc mọi người nghĩ hắn sẽ vì vậy mà lâm vào bi thương, hắn thản nhiên cười lớn.

“Oản Khanh, đây lại là trò đùa của nàng đối với trẫm sao?”

Tất cả mọi người đều thấy trong vẻ thê lương tươi cười này một chút nồng đậm tuyệt vọng.

Nở nụ cười một hồi lâu, Ngao Trinh giống như không còn khí lực đặt mông ngồi trở lại ghế, nhẹ nhàng triển khai mở lá thư bị nắm chặt trong tay, hai mắt mơ hồ nhìn chữ viết xinh đẹp trên mặt.

Ngươi nói ngươi đối trẫm tương tư khó có thể tiễn đoạn, nhưng ngươi lại dùng loại phương thức tàn nhẫn này làm cho trẫm chặt đứt nhung nhớ đối với ngươi.

Tần Oản Khanh a Tần Oản Khanh, Ngao Trinh ta buông bỏ tôn nghiêm, buông bỏ cố chấp, kết quả là, lại cố tình không thể buông bỏ nàng.

“Hoàng Thượng……” Thấy bộ dáng thất hồn lạc phách của hắn, Bạch Dục nhịn không được nhỏ giọng thấp gọi.

Ngao Trinh ngẩng đầu liếc mọi người một cái, thản nhiên lên tiếng, “Phái người xuống dưới Đoạn hồn nhai tìm kiếm, sống thấy người, chết, phải, thấy, xác.”

Oản Khanh, cho dù cuối cùng chỉ tìm được thi thể của nàng, trẫm cũng sẽ chờ, thẳng đến khi cùng nàng cộng phó hoàng tuyền.

Vô Ưu thôn ở phía nam kinh thành, bốn phía dựa vào bàng thủy, phong cảnh vô cùng đẹp, là một thôn nhỏ dân phong thuần phác.

Cư dân trong thôn cũng không nhiều, từ trên xuống dưới cũng chỉ có mấy chục hộ.

 Vô Ưu thôn sở dĩ gọi là Vô Ưu thôn, là vì cư dân người người tính cách sang sảng, thiện lương nhiệt tình, mọi người ở chung thập phần hòa hợp, vô ưu vô lo, thôn trang nhỏ này liền được mệnh danh là Vô Ưu thôn.

Nơi này thôn dân đại đa số là trồng trọt dệt vải mưu sinh, cũng có số rất ít là dựa vào buôn bán, viết thư họa tranh chữ, thuận tiện dạy ít đệ tử để sinh tồn, Tần Oản Khanh chính là một trong số đó.

Nàng ở trong thôn mở một gian học đường nhỏ, chỗ này tuy rằng không lớn, nhưng bởi vì nàng tri thức uyên bác lại cùng người ngoài thân thiết, trong thôn rất nhiều người đều thích đem tiểu hài tử đưa đến nơi này học chữ.

“Mẫu thân, mẫu thân, Cảnh thúc thúc tới rồi……”

Một thân ảnh nhỏ xinh từ ngoài cửa chạy vội vào, tiểu tử kia vóc dáng không cao, cả người phấn nộn, tròn vo trắng noãn mông còn lộ ở ngoài cái yếm trù đỏ thẫm.

Tiểu oa nhi chừng hai, ba tuổi, là tiểu nam hài ai nhìn cũng thích.

Tần Oản Khanh ôm cổ Đậu Đậu đang lao thẳng tới đến trong lòng mình, nhìn nam tử theo sau vào, hai mươi bảy tám tuổi, mày rậm mắt to, làn da ngăm đen, tuy rằng một thân bố y giả dạng, lại dấu không được sinh câu cùng khí tức cương mãnh.

“Tần cô nương, ta mang đến cho ngươi hai con chim trĩ vừa mới săn, đây đều là vật hoang dã nên dinh dưỡng phi thường phong phú, buổi tối có rảnh hầm chút canh gà cho Đậu Đậu uống đi.”

Namtử nói chuyện không phải ai khác, đúng là người năm đó được Tần Oản Khanh giúp Cảnh Trung Lương.

Ba năm trước đây, Truy Phong hầu Lục Ly phụng mệnh đuổi giết nàng.

Bởi vì Lục gia nhiều thế hệ vi hầu, chịu hoàng ân, Lục Ly đối với mệnh lệnh của Hoàng Thượng đều không dám làm trái.

Chính là vài lần cùng Tần Oản Khanh giao thủ, nàng có thể một lần lại một lần từ trong tay hắn thành công trốn, hắn dần dần đối nữ nhân thông minh này sinh ra tâm kính nể.

Tuy rằng một truy một trốn, nhưng hắn không đành lòng chấp hành mệnh lệnh Hoàng Thượng, thực đối nàng đau hạ sát thủ.

May mắn hắn trên đường đuổi giết, gặp Cảnh Trung Lương phản kinh phục mệnh.

Lục Ly cùng Cảnh Trung Lương thuở nhỏ là bạn tốt cùng trường, tính tình hai người gần gũi, cũng không thích đạo nhân thị phi.

Sau khi Cảnh Trung Lương biết được Lục Ly thân mang hoàng mệnh muốn đuổi giết Tần Oản Khanh, liền hung hăng mắng hắn một chút. Cũng nói cho hắn, trong triều cao thấp đều biết Hoàng Thượng là thật tâm thích nàng, nay nói muốn đuổi giết, tám phần chính là giận dữ mà nói, hắn nếu thực đem nàng giết đi, sau này hắn cũng đừng mong làm quan.

Cảnh Trung Lương vừa khổ khẩu bà tâm (khổ công nói lời giải thích) đem những cống hiến của Tần Oản Khanh đối với Đại Thịnh nói cho hắn biết.

Cuối cùng, hai người mới diễn một hồi tiết mục lạc nhai.

Sau, Lục Ly hồi kinh phục mệnh, Cảnh Trung Lương mang theo Tần Oản Khanh lúc ấy động thai khí, đi tới nhà một lão phó tướng của mình– Vô Ưu thôn.

Khi hắn biết được nàng trong bụng đang mạng cốt nhục, đúng là long chủng của đương kim thiên tử, bị dọa đến nhảy dựng.

Nhưng Tần Oản Khanh hiểu được, tỏ vẻ chính mình không muốn cho Ngao Trinh biết lý do đứa nhỏ này tồn tại, cũng cầu hắn giữ bí mật.

Cảnh Trung Lương là thô nhân, nghe nàng vừa nói như vậy, cũng hiểu được nếu tiếp tục ở lại trong cung làm nữ nhân của hoàng đế, tương lai khẳng định sẽ không hạnh phúc.

Cứ như vậy nhờ hắn hiệp trợ, nàng ở thôn Vô Ưu tránh gần ba năm, cũng dần dần quen cuộc sống bình lặng nơi này.

Lúc trước sợ phụ thân mình nghe thấy lo lắng, nàng từng vụng trộm nhờ Cảnh Trung Lương đem một phong thư nhà đi Tần phủ ở huyện Song Hỷ báo bình an.

Chính mình ở lại thôn nhỏ này, làm tiên sinh dạy học.

Cảnh Trung Lương hiện tại đóng quân doanh cách Vô Ưu thôn không xa, ngày thường không có việc gì, hắn sẽ mang theo món ăn thôn quê tự mình tìm được đưa tới cho mẫu tử hai người thêm đồ ăn.

Sau một phen khách sáo, Tần Oản Khanh liền cho con là Đậu Đậu đi ra ngoài cùng tiểu bằng hữu chơi đùa.

Một bên uống trà, Cảnh Trung Lương một bên trộm nhìn tuyệt mỹ nữ tử dáng vẻ như trước, “Tần cô nương, người còn ghi hận năm đó Hoàng Thượng đối với ngươi như vậy sao?”

Ba năm trước đây, sau khi Ngao Trinh biết được Tần Oản Khanh trượt chân ngã xuống Đoạn Hồn nhai, liền phái người xuống dưới nhai tìm kiếm thi thể của nàng một ngày một đêm.

Nhưng dưới nhai là nơi sài lang hổ báo thường lui tới, rất nhiều binh lính tìm kiếm lúc ấy đều cho rằng, cho dù người không ngã chết ngay tại chỗ, chỉ sợ cũng phải vào bụng lũ súc sinh này.

Ngao Trinh không chịu nhìn nhận sự thật này, kiên định cho rằng Tần Oản Khanh sẽ không chết.

Liên tục tìm kiếm một năm, hắn mới hoàn toàn hết hy vọng, đem nhân thủ tìm kiếm rút về kinh.

Chỉ là sau đó, Ngao Trinh liền giống thay đổi thành người khác, mỗi ngày đem thời gian đều đặt hết vào việc triều chính, cũng phát binh tấn công vài quốc gia lân cận.

Không đến hai năm, Tuyết Việt, Đông Thục, rất mạnh đã bị Đại Thịnh binh lực cường đại đánh cho vô lực phản kháng. Cuối cùng tam quốc chỉ có thể đồng ý điều kiện của Đại Thịnh, đáp ứng cúi đầu xưng thần lấy thân phận phụ quốc hàng năm hướng Đại Thịnh tiến cống.

Hiện tại Đại Thịnh đứng đầu tứ quốc, binh lực cường hãn, dân chúng dồi dào, chỉ là Ngao Trinh đã gần 27 tuổi, dưới gối vẫn không nhất nhi bán nữ (không có 1 người con nào).

Từ sau khi Tần Oản Khanh biến mất, Ngao Trinh liền không bước vào hậu cung một bước, khiến cho tần phi oán than dậy đất, hắn cũng không miễn cưỡng các nàng lưu lại, cũng nói là nếu các nàng muốn rời cung tái giá, hắn tuyệt không can thiệp.

Có người hết hy vọng rời cung, cũng có người không cam lòng, vẫn chờ mong một ngày kia Hoàng Thượng có thể nhìn thấy mình, có thể ngồi trên vị trí hoàng hậu, mẫu nghi thiên hạ.

Hết thảy mọi việc này, Cảnh Trung Lương đều nhất ngũ nhất thập báo cho Tần Oản Khanh biết.

Mới đầu hắn cũng không tin tưởng đường đường Thiên Tử sẽ vì một nữ tử làm được loại tình trạng này.

Khả trải qua ba năm quan sát, hắn phát hiện Ngao Trinh là người chuyên tình, vì Tần Oản Khanh, buông tha cho cả hậu cung, thái độ cũng chuyển đổi thay Hoàng Thượng nói chuyện.

Tần Oản Khanh sau khi nghe hết những việc này, nói không cảm động là gạt người, nhưng lòng của nàng lại thủy chung có một bóng ma — Ngao Trinh năm đó cư nhiên thật sự phái người đối nàng đuổi tận giết tuyệt.

Nàng vĩnh viễn cũng không quên được cuộc sống đào vong lúc đó, chính mình chịu bao nhiêu khổ, bị bao nhiêu nan.

Lúc ấy nàng còn đang có mang, thân thể liền suy yếu, mỗi ngày còn phải ứng phó nhân mã Ngao Trinh phái tới, có nhiều lần nàng suýt chết.

Cho nên mỗi khi Cảnh Trung Lương khuyên nàng hồi cung gặp Ngao Trinh, nàng đều quả quyết cự tuyệt.

“Tóm lại, hắn là hắn, ta là ta, kiếp kiếp, chúng ta không có khả năng gặp mặt.”

“Nhưng Đậu Đậu thủy chung là thân sinh cốt nhục của Hoàng Thượng.”

“Mà hắn lại suýt nữa bởi vì sự ngu xuẩn của mình mà hại chết mẫu tử hai người chúng ta.”

Cảnh Trung Lương đuối lý, giật mình ngồi ngây ngốc một hồi lâu, mới lúng ta lúng túng nói: “Hoàng Thượng từ đó về sau đã hối hận suốt ba năm.”

“Hừ!”

“Ai, nếu Tần cô nương thật sự không nghĩ cho Đậu Đậu nhận tổ quy tông, Cảnh ta cũng không thể cưỡng cầu, chỉ hy vọng Tần cô nương nhớ Hoàng Thượng năm đó là vô tình, khi rảnh rỗi ngươi ngẫm lại sự đau khổ Hoàng Thượng, thân là vua một nước, buông tha cho toàn bộ hậu cung, đến mức sắp tuyệt hậu.”

Nói xong, hai mắt liếc về phía ngoài cửa nhìn tiểu hài đang cùng vài đứa bạn đuổi nhau đùa giỡn Đậu Đậu.

“Nếu Hoàng Thượng biết hắn ở bên ngoài có con trai, khẳng định sẽ vô cùng vui mừng.”

“Cảnh Trung Lương, ngươi không được phép đem chuyện Đậu Đậu nói cho Ngao Trinh, nếu không ta sẽ khiến cho Đậu Đậu vĩnh viễn không để ý tới ngươi.” Nàng hung hăng trừng mắt uy hiếp hắn.

Hắn vội vàng lắc đầu hứa hẹn, “Không có, nếu không có Tần cô nương bày mưu đặt kế, đánh chết ta, ta cũng sẽ không tiết lộ nửa điểm hành tung của Tần cô nương.”

Mắt đẹp vừa chuyển, Tần Oản Khanh cảm thấy mỹ mãn gật gật đầu, hai người nói chuyện thêm 1 lúc, Cảnh Trung Lương liền cáo từ, ngự mã hồi doanh.

Sau khi Cảnh Trung Lương ly khai một hồi lâu, Tần Oản Khanh mới chậm rãi mở ra một cái túi hương tùy thân nhỏ, thật cẩn thận từ bên trong lấy ra một đoạn tóc đen, mặt trên cột sợi dây hồng.

Đây là đêm đó nàng vụng trộm cắt tóc Ngao Trinh để làm vật kỷ niệm, bảo tồn đến nay, đã suốt ba năm.

Ngao Trinh, ngươi nếu yêu ta, làm sao lại cực khổ đuổi giết ta?

Ngươi nhẫn tâm muốn dồn ta vào chỗ chết, ta lại không thể toàn tâm hận ngươi, đối với ngươi thâm tình làm như không thấy, rốt cuộc ta nên làm thế nào cho phải?

Cùng lúc nàng tưởng niệm Ngao Trinh, hoàng cung đại viện, Ngao Trinh từ trong tay ám vệ nhận được một phong thư, sau khi hắn đọc xong nội dung, kích động đến rơi nước mắt.

Gắt gao nắm phong thư mang đến cho hắn vô số hy vọng kia, hắn không khỏi hò hét, “Oản Khanh, nàng quả nhiên còn sống ở trên đời này!”

Một hãn huyết bảo mã tốt nhất lập tức được đưa đến, ngồi trên lưng ngựa là một huyền y nam tử khuôn mặt tuấn tú, nam tử tư thế oai hùng hiên ngang.

Ở phía sau hắn, là năm ngàn nhân mã, mặc quân phục Đại Thịnh, đội ngũ ngay ngắn có trật tự kéo thật dài.

Nhìn con đường ruột dê không thể coi là rộng trước mắt, huyền y nam tử Ngao Trinh nhịn không được đỏ hốc mắt.

Oản Khanh, trẫm rốt cục có thể nhìn thấy nàng sao?

Ngay khi hắn kéo cương xuống ngựa chuẩn bị mang theo một số đông người ngựa đi tới, không biết từ nơi nào nhảy ra vài tiểu hài tử tay cầm mộc côn (gậy gỗ).

Cầm đầu là đứa nhỏ ước chừng hai, ba tuổi, khuôn mặt cực kỳ tinh xảo, trên người mặc cái yếm đỏ thẫm làm bằng lụa, bao bụng nhỏ tròn tròn của hắn, lại lộ ra mông nhỏ ở phía sau.

Tiểu tử kia tóc cắt thập phần thú vị, trước trán là một dúm tóc đen, sau đầu một cây tóc (tóc cột cao, dựng đứng), giờ phút này tay nhỏ bé nắm một cây mộc côn tinh tế, chu cái miệng đỏ au nhỏ nhắn, vô cùng không khách khí trừng mắt hắn.

Ngao Trinh cảm thấy tiểu hài tử này bộ dạng thật sự đáng yêu, biểu tình sinh động lại có thú, làm cho người ta nhìn nhịn không được muốn đem hắn ôm vào trong ngực hung hăng yêu thương một phen.

Hắn còn chưa nói chuyện với tiểu tử kia, tiểu hài tử kia đã mang theo binh là bọn oa nhi lớn tuổi hơn hắn từ phía sau đi tới.

“Đường này là ta mở, cây này là ta trồng, từ nay về sau muốn đi ngang qua, lưu lại lộ phí.”

Tiếng nói nũng nịu vừa ra khỏi miệng, chẳng những Ngao Trinh bị chọc khẽ nhếch khóe miệng, ngay cả binh sĩ phía sau, cũng bị hắn chọc cười ha ha.

Tiểu nam hài tựa hồ đối tiếng cười của mọi người rất là bất mãn, tay cầm mộc côn đi đến trước ngựa Ngao Trinh, gõ gõ dưới thân con ngựa cao to.

“Người xấu, xuống đây chúng ta một đấu một.”

Ngao Trinh thú vị nhíu mày, cười hỏi: “Ngươi nói ai là người xấu?”

“Đương nhiên là ngươi!”

“Ồ? Trẫm…… Ta như thế nào mà lại là người xấu?”

Tiểu hài tử đưa bàn tay lên khuôn mặt nhỏ nhắn, không khách khí trừng mắt hắn, “Mẹ ta nói, hổ lang đến thôn chúng ta, sẽ cho bọn hắn nếm mùi lợi hại.”

Cái này, Ngao Trinh hoàn toàn bị hắn chọc nở nụ cười.

Đưa tay xuống dưới chụp tới, đem tiểu bất điểm dưới ngựa lao ôm vào lòng, bàn tay to chống đỡ, làm cho tiểu nam hài ngồi ở trên tay mình, không để cho yên ngựa chạm vào làm đau mông hắn.

Cẩn thận nhìn lên, tiểu hài tử này bộ dạng thật đúng là đáng yêu, một đôi mắt to tròn, ngũ quan thật sự là tinh xảo tinh tế, ngoài ý muốn của hắn là, tiểu gia hỏa này trong đồng tử mắt, lại ẩn hiện lưỡng đạo u quang màu lam.

Là hắn nhìn sai sao? Đứa nhỏ này thế nhưng lại cùng hắn có vài phần tương tự.

“Uy, ngươi buông, buông……”

“Ngươi còn chưa nói cho ta biết, vì sao nói chúng ta là hổ lang?”

“Nương ta nói, người đi thành đoàn như vậy, đều là hổ lang.”

“Ồ?”

Theo tay nhỏ bé của hắn nhìn lên, Ngao Trinh mới nhìn thấy hắn chỉ đúng là năm ngàn tinh binh phía sau mình.

“Vì sao nói bọn họ là hổ lang?” Hắn cảm thấy tiểu gia hỏa này tư duy rất thú vị.

Tiểu tử kia cũng không sợ, chu cái miệng nộn nộn nhỏ nhắn, “Nhiều người như vậy, trên tay còn cầm tên, không phải hổ lang là cái gì? Nương ta nói, thấy hổ lang mượn gậy gộc đánh, đem bọn họ đánh cho hoa rơi nước chảy.”

“Vậy nương ngươi có hay không nói cho ngươi, ngươi nếu thật sự chọc nhầm hổ lang, kết cục cũng bị hổ lang ăn luôn.”

Taynhỏ bé của hắn chỉ đám oa nhi binh dưới ngựa, “Hừ! Ta dẫn theo rất nhiều huynh đệ, hổ lang nếu ăn ta, huynh đệ ta sẽ thay lão đại ta báo thù rửa hận……”

“Ha ha ha……” Ngao Trinh đã lâu không cười thoải mái như vậy.

Tiểu hài tử này rốt cuộc là con nhà ai a, đáng yêu đến mức hắn thật muốn mang về cung.

Vỗ vỗ tiểu mông trơn trắng noãn nộn của tiểu hài tử, hắn cười nói: “Có quang mông lão đại sao?”

“Đậu Đậu……” Đúng lúc này, một giọng nữ trong trẻo cũng không xa xa truyền tới.

Khi Ngao Trinh theo thanh âm nhìn qua, cả người trong chớp mắt ngây người.

Tiểu tử kia nghe xong cũng vội vã muốn tránh cái ôm của hắn, lại lo lắng kêu lên, “Nương –”

Tiếng “nương” từ trong miệng đứa bé thốt ra, làm Ngao Trinh khiếp sợ không thôi……

Advertisements

9 comments on “Tình nhân của hoàng đế (chương 9)

  1. hic!
    chờ mãi mới có chương mới của lão bản
    vậy là chỉ còn một chương nữa là hoàn rồi
    tks lão bản nhiều
    truyện rất hay

  2. Hoa nở hoa rơi hoa đầy trời
    Tình đến tình đi tình tùy duyên
    Nhạn bay nhạn về nhạn không đỗ
    Triều dâng triều hạ triều không yên
    Đêm dài trăng sáng mộng thuyền quyên
    Ngàn vàng khó giữ bước hồng nhan
    Mấy câu thơ trên đó bạn có thể để thế này, còn hai câu cuối bạn quên mất rồi.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s