Bảo bối của Sa gia – chương 13


Chương 13: một mình hành động, Yeah!

“Bảo Bối…..”

“Ân….” Bối Bối toàn bộ thân mình đều không có sức lực, hai tay vô lực dán vào bả vai rắn chắc của Sa Nghị, có chút thở không nổi đôi môi dày kia mới lưu luyến không rời ở trên mặt liếm hạ hai cái mới buông ra vẫn như cũ sưng đỏ môi.

“Dọa đến bảo bối?” Sa Nghị hôn trán Bối Bối, nhẹ nhàng mà hỏi.

Bối Bối lắc đầu, tay vòng lấy cổ Sa Nghị. “Nghị Nghị, có phải hay không rất khó chịu.” Vừa nói vừa dùng tầm mắt phiêu xuống phía dưới vật cứng.

Gặp bảo bối hỏi như vậy, Sa Nghị cũng hào phóng thừa nhận “Vì bảo bối, đáng giá.”

Bối Bối cắn cắn môi sưng kiều đỏ “Nhưng là ….. Nhưng là Bối Bối không nghĩ Nghị Nghị khó chịu.”

Nghe Bối Bối nói như vậy, Sa Nghị khóe mắt đều mang theo ý cười “Bối Bối, như vậy là đủ rồi, ta đã muốn thực thỏa mãn.”

“Nghị Nghị, nếu không chúng ta kết hôn đi.” Bối Bối thật sự đề nghị nói.

“Đứa ngốc, không cần như vậy, chờ thời điểm Bối Bối ngươi có thể kết hôn, chúng ta liền kết hôn, nhưng không phải là hiện tại.”

“Nghị Nghị, để ta giúp ngươi, Đinh Đương nói nam nhân nghẹn lâu sẽ không tốt.” Bối Bối ngây ngốc nói.

Mặt Sa Nghị lập tức đen lại: “Ai là Đinh Đương?”

“Là người ngồi cùng bàn của em, Đinh Đương cái gì cũng biết” Bối Bối nói giống như hiến vật quý.

Sa Nghị biết ngồi cùng Bối Bối là nữ sinh, nhưng không biết, cô gái kia dạy hư Bối Bối, khó trách vừa rồi Bối Bối chính là tò mò mà không sợ hãi. “Về sau không được ở cùng một chổ với Đinh Đương.” Sa Nghị nâng đầu Bối Bối lên “Có nghe hay không?”

“Được thôi, Nghị Nghị.” Bối Bối nói, tay đã muốn thân đến phía dưới Sa Nghị, nhẹ nhàng mà cầm lên.

“Để cho Bối Bối giúp anh được không.” Bối Bối kiều diễm ướt át nhìn Sa Nghị, hai mắt hồn nhiên lại mang theo dụ hoặc giống như ác ma.

“Ngô ……Bảo bối.” Lại hôn lên Bối Bối.

dẫn đường tay Bối Bối đến vận mệnh tử của hắn, bàn tay nhỏ bé ấm áp kia, Sa Nghị cảm giác được khoái cảm mãnh liệt. Làm cho tay phải Bối Bối nắm nhẹ nó, còn lôi kéo lòng tay trái Bối Bối ôn nhu âm yếm đỉnh, lại dùng ngón tay trái ngón trỏ kẹp lấy đỉnh, trước sau rất nhanh vận động. Sa Nghị đã muốn căng thẳng, Bối Bối tò mò chạm vào hai cái đản đản phía dưới Sa Nghị, mềm, nhất sờ lên, bên trong còn cuồn cuộn, hảo hảo ngoạn.

Sa Nghị tuyến tiền liệt cực kỳ mẫn cảm, chỉ trong chốc lát, tay Sa Nghị run run hung hăng nắm lấy Bối Bối! Một cổ bạch chước phun ở trên tay nhỏ bé Bối Bối, hưởng thụ dư vị bị điện giật ôm lấy Bối Bối.

“Bảo bối ….. Bảo bối …… Bối Bối của ta……”

Cẩn thận rửa tay Bối Bối, lấy khăn mặt tùy tiện lau lau tiểu huynh đệ chính mình, ôm Bối Bối hướng giường đi đến, nhẹ nhàng mà buông, đắp chăn cho Bối Bối, Bối Bối vẫn dịu ngoan nhìn Sa Nghị, ánh mắt giống như một con mèo nhỏ, Sa Nghị cảm giác tâm chính mình ấm áp, thấp thân hình hôn trán Bối Bối một cái.

Từ khi được Bối Bối an ủi, Sa Nghị gần nhất tâm tình cực kì tốt, mỗi ngày buổi tuổi trước khi đi ngủ đều lôi kéo Bối Bối thân thiết một phen, Sa Ngh5i tiểu huynh đệ cũng chiếm được phương vị chiếu cố. Sa Nghị đi đường cũng thấy vui, thường thường có không có mục đích ngây ngô cười, ngay cả Sa mẹ cũng nhìn ra con có vấn đề, đây là trúng tà? Lôi kéo Sa ba ba thương lượng, làm cho hắn quan tâm con chính mình, bất quá Sa ba ba là người từng trải, nhìn con đi toilet, Bối Bối theo vào rất lâu mới trở ra, hai người phi thường tự nhiên thân mật. Cũng thần bí cười “Ngươi không cần quan tâm, ha ha, nói không chừng không bao lâu có thể ôm tôn tử.”

Thời điểm ăn cơm, Sa Nghị không thể tin được nhìn Sa ba ba kia vẻ mặt tươi cười gian trá như lão hồ li, cả người liền nổi da gà, bất quá hắn không quản được nhiều như vậy, chuyên tâm hầu ạh bảo bối ăn cơm. Bảo bối đối với hắn ngày càng ỷ lại, bất quá qua hệ hai người có thể nói là phi thường thân mật.

Bối Bối đã muốn trên trung học, lấy 14 tuổi bảo tổng thị Nhất Trung khoa văn thí nghiệm ban, Bối Bối vĩ dại cũng làm cho Nơi Thụ đại kiếm nhất bút, khái niệm trăm năm trồng người hừng hực khí thế, hàng năm đều mời Bối Bối tham gia hội gặp mặt. Đồng Tĩnh Thừa thự vì Bối Bối cảm thấy kiêu ngạo, tuy rằng Bối Bối cùng Sa Nghị ở cùng một chổ, nhưng là mỗi cuối tuần Bối Bối đều trở về nhà đoàn tụ cùng cha mẹ, Đồng ba ba con đường làm quan thuận buồm xuôi gió, đã muốn bắt tay vào làm tỉnh lý điều động.

Ngày 3 tháng 8 là sinh nhật Bối Bối 15 tuổi, Đồng ba ba tuyên bố muốn dẫn Bối Bối đi nghĩ phép, Bối Bối Sa Nghị đi cùng bọn họ, Sa Nghị vừa vặn làm xong công việc, có thể nghĩ ngơi, cũng sẽ đồng ý.

Bối Bối cao hứng tìm các loại tạp chí du lịch, nàng muốn đến một chổ có biển, Sa Nghị vừa nghe, liền đề nghị đi Mã Ngươi Đại Phu, ở Nam Á, là một đảo quốc nhỏ trên biển Ấn Độ Dương, tiểu đảo từ 1200 san hô tạo thành.

Bối Bối nghe đến Mã Ngươi Đại Phu, ánh mắt thẳng phóng lục quang, vội vả đi đến trước Đồng ba ba nói, nhưng là lại bĩu môi trở về, trở về phòng liền nhào về giường, lấy chăn che đầu, cũng không để ý đến Sa Nghị, Sa Ngh5i vừa thấy, a, tiểu tổ tông này làm sao vậy, chẳng lẽ Đồng ba ba không đồng ý? Hẳn sẽ là không như vậy, Đồng ba ba sủng Bối Bối như vậy, chỉ cần Bối Bối nói, hắn nhất định sẽ đồng ý. Một lát sau hắn sẽ biết, Đồng ba ba hoang mang rối loạn đi vào.

“Bảo bối, thực xin lỗi, thật sự xin lỗi, ba ba tháng này không được, chờ ba ba xong công việc rồi, nhất định sẽ mang bảo bối đi, được không?” Vừa nói một bên vừa kéo Bối Bối, Bối Bối ở trong chăn tránh né, thoát khỏi tay Đồng ba ba.

Đồng ba ba vừa thấy Bối Bối không để ý tới hắn, nóng nảy. “Bảo bối, bảo bối, đừng không để ý đến ba ba a, ba ba trong lòng không chịu nổi a.”

Sa Nghị đại khái là đã hiểu xảy ra chuyện gì, thường ủy chính trị cục tháng nàng muốn đến S thị khảo sát, Đồng ba ba làm cục trưởng cũng phải đi, cứ như vậy liền không có biện pháp nghỉ phép. Làm cho Đồng ba ba đi ra ngoài trước, hắn đến an ủi Bối Bối. Đồng ba ba cũng biết Bối Bối nổi nóng, hiện nói cái gì cũng vô dụng, còn không bằng chờ Bối Bối tâm tình tốt lắm, lại cầu tha thứ.

Đồng ba ba vừa đi ra, Bối Bối liền xốc chăn lên, thở phì phì ngồi xuống.

“Ha ha.” Sa Nghị quát quát mũi Bối Bối, “Lớn như vậy, còn có tâm tình đùa giỡn a.”

“Hừ, rất khi dễ người.”

“Đồng thúc thúc cũng không phải cố ý, nói sau, không thể mang em nghỉ phép, hắn so với em còn mất mát hơn rất nhiều.”

“Em biết ba ba có việc, nhưng em chính là tức giận, hừ hừ.”

Sa Nghị nhìn biểu tình mất mát trên mặt Bối Bối, trong lòng căng thẳng. “Bối Bối, thật sự muốn đi Mã Ngươi Đại Phu?”

“Đúng vậy, muốn đi, muốn đi, nhưng là ba ba nói không giữ lời, tức chết em, không bao giờ để ý đến ba ba nữa.”

“Anh  mang ngươi đi.” Sa Nghị nhìn Bối Bối kiên định nói.

Sa Nghị muốn dẫn theo Bối Bối một mình đi Mã Ngươi Đại Phu, điều này làm cho Dương Tiểu Phàn lo lắng, ở trong mắt nàng cả hai đều là tiểu hài tử, nhưng thế nào có thể một mình xuất ngoại, thật không an toàn, Dương Tiểu Phàn chạy nhanh muốn Đồng ba ba khuyên nhủ, nhưng là, Đồng ba ba trầm ngâm một lát, thế nhưng đồng ý, đồng ý a!

Đồng ba ba nghĩ, chính mình không thể mang Bối Bối đi, Bối Bối liền giận hắn, nếu hiện tại không để Sa Nghị mang nàng đi, nàng khả năng liền thực không để ý đến hắn, không trở lại, làm sao bây giờ. Bất quá còn cái lí do, Sa Nghị vẫn là thực làm cho Đồng ba ba yê tâm, hắn sẽ chiếu cố Bối Bối.

Dương Tiểu Phàn vừa thấy nói không thông lão công, vội vã cấp Ngô Thiến gọi điện thoại, làm cho nàng ngăn cản 2 đứa nhỏ, bất quá Ngô Thiến cũng giúp đỡ Đồng ba ba, ở trong lòng Ngô Thiến, Bối Bối chính là con dâu nhà nàng, con mang con dâu đi bồi dưỡng tình cảm, có cái gì không đồng ý?

Bối Bối vừa thấy đa số người đồng ý, ta phải phì cười, ta phải phì cười a!

Cuối cùng, Mã Ngươi Đại Phu lữ hành tháng, Sa Nghị phụ trách tuyển tiểu đảo nghĩ phép, đó là trách nhiệm thực gian khổ, Mã Ngươi Đại Phu có 87 cái làng du lịch, bình thường một đảo là một nhà khách sạn, muốn nhiều đảo như vậy tuyển ra đảo Bối Bối thích, là chuyện thực không dể dàng.

Bối Bối đề xuất, đầu tiên người không nhiều lắm. Gần nhất là muốn có không gian cá nhân cùng Sa Nghị ở chung, như vậy cũng thanh tỉnh một chút. Thứ hai người nhiều lắm liền cảm thấy yên tĩnh dường như bị phá hủy. Còn có biệt thự phải ở cạnh biển, nếu đi Mã Ngươi Đại Phu mà không thể ở cạnh biển, không thể bơi lội liền rất tiếc nuối.

Cuối cùng là không hiện đại hóa quá nồng. Đảo vốn là xinh đẹp, có cây cối có bờ cát có hoa là đủ rồi. Bối Bối không hy vọng lại nhìn thấy bê tông linh tinh gì đó. Hơn nữa phòng ốc có chút hiện đại hóa phân lầu trên lầu dưới, trên lầu hai hộ, dưới lầu hai hộ, riêng tư sẽ không cam đoan.

Ở trên mạng tìm tư liệu, gọi điện thoại đến cơ quan du lịch hỏi, cuối cùng, Cuối cùng Sa Nghị quyết định đến Diva (Địch Oa Đảo). Địch Oa Đảo xung quanh là bờ cát trắng mênh mông vô bờ, tiểu hồ trong suốt như thủy tinh, cùng biển kéo dài vô cùng, thực vật nhiệt đới xanh tươi xnah biếc, nước biển xanh đậm cùng xanh nhạt hòa lẫn, ảnh chụp trên mạng làm cho Bối Bối vừa liếc mắt một cái liền thích, vừa lòng cùng Sa Nghị đến đây.

8 comments on “Bảo bối của Sa gia – chương 13

  1. cam on nang da post truyen laj nha hum nay doj voj ta that may . vao nha nang xem da post truyen nay chua ko ngo la zo lay *Tem* lun thank nang rat nhjeu

  2. Thanks nàng ah~ truyện càng ngày càng hot. Nàng chỉnh lại vài chỗ xưng hô nha! Đọc nhiều lúc thấy kì kì

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s