Bảo bối của Sa gia – Chương 14.2


Chương 14.2: Yêu ở Mã Ngươi Đại Phu 2

Nghe thấy buồng vê sinh mở cửa, Sa Nghị đag lên mạng ngẩn đầu, kinh diễm thất thần, mái tóc dài ướt sũng tùy ý thả bay bay trên đầu vai, nhè nhẹ từng đợt đều mềm mại mê chêt người!

Lông mi nống đậm, sắc mặt vừa tẩy hoàn đỏ ửng, quần áo không có tay trắng thuần cộng thêm tiểu khác khoác càng phụ trợ cho dáng người tuyệt hảo đang phát dục của Bối Bối, lại phối hợp tất váy sắc nhung vàng nhạt, lộ ra tiểu thối mê người, Sa Nghị chỉ cảm thấy cổ họng căng thẳng, sở hữu dưới thân đều vọt tới, cúi đầu ho hai tiếng, ngoắc làm cho Bối Bối lại đây, càm lấy khăn mặt tinh tế lau khô tóc nàng.

Sau khi chuẩn bị tốt, Bối Bối kéo Sa Nghị đi tản bộ, đã gần 12 giờ, vừa lúc đi dạo trên đảo là có thể đi ăn cơm, Bối Bối lần này mang theo một đôi hài vải bạt màu trắng, 2 song giáp một trắng một đen, 1 song màu đỏ pha cùng tiểu giày da. Mặc đôi giày màu trắng vào, trên lưng máy chụp ảnh, đi ra cửa.

Nước biển thực trong xanh, cái loại xnah thực thuần túy, cát rất nhỏ, không có một chút tạp vật, bên bờ cát còn có một loạt giường sắp xếp, rất lớn, ôm Bối Bối nằm trên đó, Bối Bối nằm úp sấp trước ngực Sa Nghị, lặng lặng nhìn biển, nghe tiếng tim đập của Sa Nghị, cảm giác thực thảo mãn.

Ngủ một chút, Sa Nghị một tay đặt sau đầu, một tay ôm Bối Bối. Bối Bối bị đói làm thức tỉnh, cảm giác Bối Bối tỉnh, Sa Nghị cũng mở to mắt, Bối Bối một bàn tay liền đi đến bên miệng tinh nghịch.

“Tỉnh?” Sa Nghị ngẩn đầu lên, nhìn Bối Bối.

“Ân, Nghị Nghị, ta đói.” Bối Bối sờ sờ bụng.

“Ha ha, tiểu tử kia.” Giống như trước đây kêu nàng “Đi thôi, đi ăn cơm.”

Bối Bối vươn hai tay muốn lưng Sa Nghị, Sa Nghị đem máy chụp ảnh bắt tại trên cổ, một phen khiêng Bối Bối lên, nàng sợ tới mức hét lên chói tai, lưng ở trên lưng hướng nhà ăn NOO đi đến. NOO là nhà ăn hình vỏ sò bên bờ cát, chân trần trong cát dùng cơm làm cho người ta cảm giác thực thỏa lỏng, cung ứng khẩn vị bữa tối bữa sáng khắp nơi trên thế giới, có mỳ sợi, trứng ốp lết, bánh rán, bít tết, salad, đều có tất cả.

Thời điểm đến nhà ăn, đã muốn không phải thời gian ăn trưa, người dùng cơm cũng không nhiều, buông Bối Bối, nàng lập tức tò mò nhìn dấu hiệu nhà ăn, ở giữa một cái cọc cắm một cái kính mờ mặt trên viết NOO, một chút không đành hoàng, Mặt nhà ăn đều là cát, chung quanh cửa sổ không có kính thủy tinh chỉ có một tầng cuốn liêm giống như giấy bóng kính.

Bối Bối thực thích nơi này, cầm bàn ăn đi phía sau Sa Nghị, tiệc đứng thực sạch sẽ, chỉnh tề, chuyện này coi như tốt, không nhiều không ít. Hoa quả, món điểm tâm ngọt, thịt, rau dưa, kem ly Bối Bối thích đều có, Tiểu Hắc còn giới thiệu món nướng gì đó, đáng tiếc khẩu âm tiếng Anh quá nặng, Bối Bối nghe không hiểu, đành phải nhìn Sa Nghị xin giúp đỡ.

Bối Bối sùng bái nghe Sa Nghị thuần thục đối thoại cùng Tiểu Hắc, giúp Bối Bối lấy bánh cùng bít tết, cái khác đều có thể chính mình cầm, Bối Bối đối với hoa quả Richie kỳ quái đặc biệt yêu thích, cầm lấy đống lớn hoa quả không biết tên cùng kem, đang chuẩn bị đưa tới miệng, đã bị Sa Nghị lấy đi, Bối Bối chu miệng lên “Người ta muốn ăn.”

“Ngoan, đừng bụng rỗng ăn kem, sẽ không tốt.” đem bít tết đã cắt nhỏ, đưa cho Bối Bối. Ăn thịt bò Sa Nghị đưa, ánh mắt Bối Bối vẫn nhìn khắp nơi, bốn phía đều là người ngoại quốc a, ngẫu nhiên có hai người Á Châu, nhìn đến có người thoát giầy, trực tiếp để chân đất đi trên cát, Bối Bối cũng đá rơi giáy xuống, thật thoải mái, một chút cảm giác đau chân cũng không có.

Ăn trong chốc lát, Bối Bối ầm ỹ muốn chính mình gọi cơm, Sa Nghị không có biện pháp với nàng, đành phải đi theo nàng, hơn nữa Bối Bối còn không cho hắn mở miệng hở trợ, nhìn Bối Bối cùng Tiểu Hắc gà vịt nói chuyện, vẻ mặt đỏ bừng bộ dáng đáng yêu, kéo nàng qua một bên ở bên tai nàng nhỏ giọng nói nhỏ.

“Bảo bối, buổi tối trở về giúp ta tẩy uyên ương dục, ta sẽ dỵ ngươi một câu, cam đoan ngươi món gì cũng ăn được.”

“Thật sự? Mau, mau nói đi.” Bối Bối hai tay ghì chặt cổ Sa Nghị, muốn giơ chân.

“Đáp ứng ta trước, ta liền nói cho ngươi.”

“Được thôi, ta đáp ứng ngươi.”

“Ha ha, ngươi chỉ cần chỉ vào bàn ăn của người khác, nói ‘the same to him’ là được rồi.”

Hầu ạh tiểu tổ tông cơm nước xong, mặt trời đã muốn lặn, Sa Nghị nghĩ muốn nhanh chút trở về sa ốc chứng thực uyên ương đồng dục, bất quá Bối Bối cũng không làm, muốn đi trên bờ cát xem tịch dương, bờ cát yên tĩnh, nhìn nhóm tiểu con cua cũng không yên lặng, trên bờ cát một đám động, Bối Bối dừng lại, liền phát hiện có thật nhiều tiểu con cua, nơi đây là nhà của chúng. Vốn định muốn bắt một hai con đem về sa ốc nuôi dưỡng, nhưng chúng nó tựa như một trận gió, sưu sưu chạy nhanh như bay.

Còn có tiểu ốc biển, thực dễ dàng bắt được, chỉ cần nhìn đến chổ nào có một cái tuyến, liền dùng nhánh cây xẹt qua bờ cát nhợt nhạt một đạo ấn ký, cúi người nhìn theo dấu vết liền phát hiện một ốc sên giống như ốc biển. Bờ cát còn có ốc mượn hồn, tránh ở bên trong ốc biển, nhưng Bối Bối cũng không dám chạm vào, sợ chúng nó lao tới cắn chính mình.

Lôi kéo tay, một đường bờ cát đi đến, dưới chân Bối Bối đều là cát, bất qúa ở chổ cầu tàu, sẽ nhìn thấy một cái hang nhỏ, bên trong thủy hang là nước ngọt đã được xử lý qua, có cái muỗng nhỏ, chuyên giúp những người khách dùng để súc những hạt cát trên chân. Tiểu Hắc còn cẩn thận để lại trong hang vài đóa hoa tươi, nhìn đã nghĩ dùng nó để tẩy chân.

Sa Nghị ngồi xổm xuống, làm cho Bối Bối ngồi ở trên đùi hắn, cầm lấy cái muỗng nhỏ cấp trên chân Bối Bối. Bối Bối cũng thoải mái đặt mông ngồi xuống, ôm ổ Sa Nghị, mặc cho Sa Nghị xoa nắn chân nhỏ của nàng, còn ngứa cười khanh khách.

Cô gái bênh cạnh thấy Sa Nghị chăm sóc bạn gái như vậy, oán giận nhìn bạn trai chính mình, Bối Bối hướng các nàng cười sáng lạn, nam nhân tại trong lòng nói thầm, nếu ngươi lớn lên giống cô gái này, ta cũng sẽ đem người nắm chặt trong lòng bàn tay.

Rốt cục Bối Bối mệt đi, ghé vào lưng Sa Nghị, hướng sa ốc đi dến, hẹn ngày mai rời bến, phải đi nghỉ ngơi.

Trờ lại sa ốc, Bối Bối kinh hỉ phát hiện, Tiểu Hắc đã chẩn bị tốt cánh hoa hồng trong bồn tắm, nguyên lai Sa Nghị sớm đã có dự mưu,hừ hừ. Bối Bối thoát quần áo, đem chính mình tiến vào trong nước, bồn tắm r6at1 lớn, có thể chứa được 4 người, nhưng lại là lộ thiên, đây là khu vực cá nhân, cũng không cần lo lắng có người nhìn thấy, còn có thể nhìn thấy bờ cát bên ngoài, hưng phấn a, hưng phấn!

Bối Bối mở ra phao phao dục dục muối, tát ở trong nước, chỉ chốc lát sau, toàn bộ bồn tắm đều biến thành hải dương phao phao màu trắng, Sa Nghị sau khi thu phập quần áo Bối Bối, tiến vào liền thấy tiểu tử kia chôn ở bên trong bọt biển, chỉ vươn tứ chi, chân thon dài trắng noãn tựa vào bên cạnh bể.

Bỏ đi quần áo trong, rút đi dây lưng, lộ ra ngực rắn chắc, khuynh thân ôm lấy nàng. “Bối Bối của ta” than nhẹ. Nàng cũng không động, ôm chặt lấy nàng giống như thú cưng, theo cái trán nàng hôn, nàng mơ to ánh mắt xinh đẹp nhìn người, sau đó là náh mắt của nàng, mũi nhỏ của nàng, khoe 1moi6 của nàng, tay chậm rãi phủ trên nơi mềm mại rất tròn của nàng, nàng cũng không hề động, ôn nhu nhìn người, tràn ngập tín nhiệm, môi, theo cổ của nàng đi xuống phía dưới, ý nâng thân thể nàng lên.

Chân thân bước vào bể, tạo thành một trận nước bọt, Bối Bốt bắt đầu bướng bỉnh nâng bọt biển lên hướng trên người Sa Nghị, nước chiến chiến, thịt chiến chiến, phấn nộn nộn, bên trong nước trong veo, đều là tinh du hương, cực kỳ khêu gợi, Sa Nghị tiểu huynh đệ đã bắt đầu muốn ngẩng đầu.

One comment on “Bảo bối của Sa gia – Chương 14.2

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s