Bảo bối của Sa gia – chương 14.4


Chương 14.4: yêu ở mã ngươi đại phu 4

Thủy ốc nổi trên mặt biển, mỗi một cái đều là độc lập, mỗi một cái đều có một cái lộ lớn, lộ dài có thang lầu nối thẳng ra biển. Được sắp xếp giống như cái đầu xương cá, một cái đường nhỏ đối ứng với một tòa thủy ốc. Phía dưới thủy ốc là nước biển, nhưng là trong như gương, đứng ở trên lộ dài đều có thể nhìn rõ ràng bầy cá, thực tốt cho những người khách đi câu, chỉ có thời điểm thủy hơi chút thâm.

Thủy ốc này dựa vào đảo phía tây, là tân đảo. Kiến trúc hẳn là giống nhau với thủy ốc phía đông, duy nhất khác biệt chính là, thủy ốc phía đông kiến tạo thời điểm mặt biển bằng còn có vẻ thấp, hiện tại mặt biển cao lên, tự nhiên nước biển có vẻ thâm. Cây mun cao giường, màn trúc lụa trắng, Ấn Độ Dương phong tình đập vào mặt mà đến. Các khu còn lại kiểu dáng thiết Tây Âu có gian tắm vòi sen độc lập cùng buồng vệ sinh, hai cái bồn rửa tay, còn có bồn tắm siêu lớn cùng đại hải chỉ cách một phiến thủy tinh, ngoài cửa sổ chính là biển xanh trời xanh.

Còn chưa đi vào nhà, Bối Bối mườn đường ra trước Sa Nghị bắt đầu cho ca 1a8n, vừa mới bắt đầu không động tỉnh gì, một lát sau bắt đầu không ngừng có đủ loại cá lội tới, ngươi tranh ta đoạt. Bị Sa Nghị kéo vào biệt thự, Bối Bối lập tức liền thích nơi này, so với Sa ốc càng thích, bởi vì còn có bể bơi, bên cạnh thủy ốc là thang lầu, thang lầu liền thông nhau ra biển, xuống thang lầu là có thể trực tiếp bơi lội. Thủy ốc trên giường dùng chăn phủ là hai con thiên nga miệng đối miệng, bên cạnh còn có mấy đóa hoa làm đẹp, Bối Bối thực thích, cầm máy ảnh không ngừng chụp ảnh.

Sô pha trên thủy ốc hướng ra biển, có thể nằm ở nơi này nghe sóng biển, xem sao xem mặt trời mọc. Còn có hai cái sô pha dùng nằm phơi nắng, xuyên thấu qua thủy ốc nhìn lại, một loạt thủy ốc sắp hàng làm thành đường cong. Từng cái thủy ốc cách nhau hai thước, cách âm tốt lắm.

Tuy rằng mới đi xong động Di Tiều, bất quá Bối Bối trong lòng lại ngứa, muốn xuống nước, cởi váy dài, bên trong là áo tắm hai mảnh buổi sáng, Sa Nghị còn sửa sang lại này nọ, làm cho Bối Bối chính mình cẩn thận một chút. Tới gần thang lầu, Bối Bối cầm lấy tay vịnh giúp đỡ xuống biển, nước biển mật độ rất lớn, không cần cái gì tác động đều có thể trôi nổi đứng lên, vì vậy Sa Nghị thực yên tâm để Bối Bối chơi một mình. Nằm ở trên bãi cát, nhìn mây trắng mênh mông vô bờ, chung quanh thực im lặng, chỉ có thể nghe thấy tiếng nước biển sô bờ, Bối Bối cảm thấy thực hạnh phúc, bởi vì trong này, bởi vì có hắn.

Sa Nghị đi đến ban công, liền thấy Bối Bối nổi trên mặt nước, bộ dáng nhắm mắt hưởng thụ. Thoát quần áo, xuống nước, bơi tới bên người Bối Bối, ôm cổ, miệng liền hôn đi lên. Bối Bối đối với việc này đã rất quen thuộc, cũng chậm chạp học xong hôn môi, dầu lưỡi mềm mại ướt át, nàng thật biết chọn địa phương, chuyển hưởng cổ mẫn cảm nhất của Sa Nghị bắt đầu “công kích”, như thế nào a khí, như thế nào quấn quanh, như thế nào tiến, như thế nào lui, như thế nào dụ, tự nhiên như vậy mà lại làm cho người ta sa vào trong đó, Bối Bối chính là yêu tinh trời sinh.

Có một loại run cảm điện giật, mỗi một tấc hô hấp đều làm cho người ta ngọt ngào quyến rũ chiếu cố, hai người càng hôn càng kích tình, càng hôn càng đầu nhập, Tay bắt đầu không an phận mà chạy, tư vị ở trong nước vuốt ve có khác, thân đến trong quần bơi Bối Bối, ôn nhu vuốt be, Bối Bối phát ra tiếng rên rỉ mời gọi. Tay nhu đến địa phương thần bí, sau đó vươn tay, dò xét đi vào……

“Ân…… Ân a.” Bối Bối theo bản năng kẹp chặt hai chân lại, chống cự lại dị vật đột nhiên xâm nhập thân thể, Bối Bối có chút sợ hãi. Sa Nghị nâng hai chân Bối Bối lên, giáp đến trên lưng chính mình, ngón tay bắt đầu thăm dò, thỉnh thoảng lại rút ra, Bối Bối thân mình theo dị vật trong cơ thể kia tác động mà rung động từng đợt.

Nương theo nước nổi lên, đem Bối Bối nhẹ nhàng nâng lên, cảm giác ngón tay thực ấm áp vây quanh, thậm chí bắt đầu ươn ướt, Bối Bối ánh mắt bắt đầu lộ ra sương mù, Sa Nghị cảm giác thân thể của chính mình càng lên lửa nóng, theo địa phương bành trước tới bụng, làm cho hắn hận không thể lập tức quăng quần, liều lĩnh vọt đi vào, bất quá Sa Nghị biết, còn chưa được, sẽ làm bị thương đến nàng, cần cấp cho Bối Bối thời gian cảm thụ đầy đủ.

Trong rảnh tay tác động nhanh hơn, Bối Bối nắm chặt bờ vai hắn, móng tay thậm chí hãm sâu vào trong thịt, ngón tay tìm được nơi mẫn cảm của Bối Bối, không ngừng mà chống đối, cảm giác chấn động co rút lại, tốc độ lại càng nhanh hơn, rốt cục kêu lên, một cỗ nước ấm khuynh thân xuống, Bối Bối thật mạnh ngã ở trên người Sa Nghị, cảm giác cả người vô lực cái loại tư vị tới thiên đường này, nguyên lai đây là yêu nha!

Hai tay nhanh ôm chặt cổ Sa Nghị, ngón tay còn ở bên trong cơ thể không có đi ra, lại nắm thật chắt hai chân, ngón tay mới chậm rãi lui ra ngoài, còn là chọc Bối Bối một trận run run.

“Bảo bối, thoải mái sao?” Sa Nghị nhìn khuôn măt nhỏ nhắn của Bối Bối bởi vỉ tới đỉnh mà ửng hồng mở miệng hỏi.

“…..Ân….” Bối Bối chôn ở trước ngực Sa Nghị, có điểm ngượng ngùng.

“Ha ha, thích không?” Không cho Bối Bối trốn tránh, lại mở miệng.

“……Thích.” Thanh âm nhỏ bé yếu ớt trước ngực truyền đến.

Sa Nghị ha ha nở nụ cười, lại nắm thật chặt tay Bối Bối, ở bên tai nan2ng nhỏ giọng nói “Còn có cho ngươi càng thích, bất quá hôn nay tạm thời tha cho ngươi, bảo bối, ngươi là của ta.”

Ở trong nước ngăm thật lâu, làn da hai người bắt đầu trắng bệch, lấy khăn cấp Bối Bối lau, tiểu nhân đã mệt muốn chết rồi, nằm ở trên giường ngủ đi, Sa Nghị gọi điện thoại nói buổi tối ngày mai muốn buổi tối dưới ánh nến.

Thời điểm 5 giờ, đem Bối Bối đánh thức, tiểu nha đầu khẳng định đói bụng, mang nàng đi ăn cơm, nói cho nàng buổi tối hoàng hôn sẽ đi câu cá. Bối Bối thay váy dài thuấn trắng như tuyết, còn mang theo mũ cung đình màu đỏ, thực thục nữ, không biết có phải là vì vừa rồi, Bối Bối cả người đều tản ra cảm giác quyến rũ.

Địa điểm cơm chiều ở SENSES, ở cạnh bờ biển, bên cạnh có cái hồ tuyệt mỹ, bữa tối cung ứng là, mỹ thực dị quốc Ấn Độ — LOBSTER SET DINNER. Đêm nay cơm chiều xem như hoạt động DIVA hảo hạng nhất, cung cấp bữa tối chủ đề tôm hùm. Bối Bối dính lấy Sa Nghị, lôi kéo tay hắn, Sa Nghị cũng vui vẻ bị Bối Bối ỷ lại. Canh tôm hùm, hương vị có điểm đắng, hẳn chính là hương vị tôm hùm chính thống, nhưng Bối Bối ăn không quen. Bối Bối ăn rất nhiều bánh Ấn Độ, đương nhiên còn có kem tuyết. Sa Nghị cấp Bối Bối kêu cơm, Bối Bối gần nhất đều không ăn nhiều lắm, khả năng không quen đồ ăn nước ngoài, đêm qua Bối Bối gọi điện cho mẹ còn nháo nói muốn ăn mì ăn liền khang sư phó, làm cho người ta dở khóc dở cười.

Cơm chiều xong, hai người hướng bến tàu xuất phát, chuẩn bị bắt đầu hoàng hôn đi câu cá. Đi vào bến tàu, có một con thuyền Donie đang ngừng, bước nhanh đi lên, chọn cái vị trí ngồi gần đầu thuyền ngồi xuống. Chờ một hồi, người cơ bản đều đã đủ, tổng công mười mấy người, quay chung quanh thuyền ngồi còn thực rộng. Truyên thuyền có một đôi người Nhật Bản, một đôi lão phu thê Đài Loan, còn lại đều là người da trắng. Thuyến xuất phát trong ánh nắng chiều, tất cả mọi người đều b5i bao phủ trong dư quang, gió biểu ôn nhu phất qua hai má, làm cho nước biển bắn tung tóe trên lưng, thật thoải mái! Không đi ra xa, thuyền viên liền hô to Dolphin, Dolphin! Bối Bối chạy nhanh đến xem, quả nhiên nhìn thấy có hai ba con cá heo thân ảnh màu chúng nói bụi màu đen nhảy lên khỏi mặt nước.

Bối Bối lần đầu tiên nhìn thấy cá heo hoang dại, hưng phấn mà đứng trên dầu mũi đối với cá heo vẫy vẫy tay, Sa Nghị nhìn Bối Bối khuôn mặt nhỏ nhắn đón ánh nắng chiều rạng rỡ, không tự giác xem vào mê, bảo bối này, là của hắn, là của hắn a!

Đại khái trên dưới 20 phút, thuyền viên bắt đầu định hướng, sau đó phân phát mỗi người cuộn dây, trên đầu sợi dây là móc câu cùng một tiểu quả cầu. Trong thuyền tràn đầy mồi câu, có thể tự do dùng. Sa Nghị sợ Bối Bối không biết câu, chỉ cho nàng cách cầm cần câu, Sa Nghị mắc mồi câu, trực tiếp bên cạnh thuyền thả xuống, mồi câu cá do sức nặng của cân bị kéo xuống đáy biển, sau đó chính mình chờ con cá mắc câu. Vừa vặn nghe đuôi thuyền có tiếng hô “I got one fish” kéo lên truyên thuyền là một con cá lớn màu vàng. Kế tiếp những người khác đều lục đục có cá mắc câu, tiếng kinh hô liên tiếp. Bối Bối xem những người khác đều câu được cá, càng không ngừng nhìn mặt biển, hai tay còn tại thành hình chữ thập cầu nguyện có cá cắn câu a, nhanh chút mắc câu a!

Sa Nghị đang chuẩn bị sờ đầu Bối Bối, đúng lúc này, cảm thấy cần cau trong tay đột nhiên trầm xuống, có cá mắc câu, bắt đầu thu cần, nhưng cần câu thực trầm, cố sức một hồi, đành phải tìm thuyền viên đến hỗ trợ. Thuyền viên kia rất có kinh nghiệm, đến bên cạnh nói “must be a big one” . Kéo lên vừa thấy, cừ thật, quả nhiên là cá to. Bối Bối ở trên thuyền không ngừng cười, càng không ngừng ôm lấy Sa Nghị. Sau lại câu được hai con cá nhỏ.

Sắc trời dần dần tối, chung quanh một mảnh tối đen, chỉ có khung trời đầy sao đẹp khôn cùng, Sa Nghị ném cần câu đi ôm Bối Bối lên đầu thuyền ngắm sao. Lại một lát sau, mọi người đều câu được rất nhiều cá, bắt đầu trở về. Thuyền nhỏ sáng đèn ở trên biển lớn mờ mịt có điểm cô đơn, bất gai1c vẫn là có thể nhìn đến ánh đèn đuốc xa xa trên đảo. Gió lên, lập tức mạnh lên, Bối Bối nhịn không được đánh cái hắt xì. Không có mang theo quần áo ấm, Sa Nghị đành phải gắt gao đem Bối Bối ôm vào trong ngực, nghiêng thân đi, vì nàng chắn chút gió biển.

Lúc này thuyền viên lại đây hỏi Sa Nghị muốn xử lý ra sao số cá câu được, bọn họ tại đây chỉ có thể chế biến thức ăn có BBQ cùng STEAM. STEAM cùng loại với thức ăn hấp của trung quốc, Sa Nghị quết định chọn hai con cá nhỏ làm thành món STEAM, mặt khác chọn con cá lớn nhất làm thành món BBQ, còn lại không cần, làm nhiều cũng ăn không hết.

Thuyền cập bờ đã muốn hơn tám giờ, trở lại thủy ốc, Tiểu Hắc liền đưa tới cá đã nấu nướng tốt, cảm giác như là nấu nước sau lại làm nướng, bất quá có chút mới mẻ, hai con cá nhỏ thân mình vẫn là thực tươi mới, Bối Bối ăn hai cái liền không ăn, liền uống lên nước trà chanh.

Phóng thượng hé ra Norah Jones  《come away with me》, làm cho nàng tuyệt đẹp kia thanh âm lại đặc biệt phiêu đãng ở trên không Ấn Độ Dương, hai người nằm trên bồn tắm bị tinh du cùng bọt biển vây quanh trong nước ấm, cái gì cũng không làm, chính là ôm. Xuyên thấu qua mành trúc thưởng thức tinh không đầy trời ngoài cửa sổ kia, mệt mỏi liền nhắm chặt hai mắt, hoàn toàn đắm chìm ở trong tiếng ca tuyệt vời, đó là toàn thân thả lỏng, giống như đem chúng ta từ nơi huyên náo rữa đến không nhiễm một hạt bụi.

4 comments on “Bảo bối của Sa gia – chương 14.4

  1. 3 ngay Tet hay choj cho da nha . roy bat tay vao vjec hoc . khj nao ranh thy post truyen nha nang . ta nhan lj xj day Temmmmm cua ta hjhjhj

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s