Yêu thương ma cà rồng – Chương 6.2


Thừa dịp Farl trở về quan tài ngủ, Khâu Phù Lạc lập tức đi đến khoa giám thức làm, hối chỉnh các thành viên tiểu tổ đi tìm xác vật căn cứ, đem kết quả ghi lại, liền phái người đến thông tri với cảnh sát.

Công việc giám chức chuyên nghiệp phải có thật nhiều tri thức, có đôi khi vượt qua giới hạn của ngành pháp y, nhất định phải tìm kiếm chuyên gia của các mặt khác đến hổ trợ, mọi người thường bận rộn như nhau, mỗi ngày đều có công việc mới khiêu chiến.

Thẳng đến khi mặt trời lặn về tây, Phù Lạc mới đem công việc cất đi, trở về chổ ở.

Tr6en đồng hồ chỉ hướng tám giờ, hắn cũng đã đi ngủ? Mà nàng, bởi vì hôm nay chạy rất nhiều nơi, đi tới đi lui tìm hiểu vụ án, nên bụng đói cô lỗ cô lỗ kêu.

Ngồi trên thang máy, đến lầu mười hai, nàng xuất ra chìa khóa đang muốn mở cửa, thoáng nhìn trên cửa có mảnh giấy nhỏ, bên trên viết — Phù Lạc thân ái, sau khi trở về thỉnh đến hàn xá. Bên dưới được kí tên là Farl, tiếng Anh được viết bằng bút máy cứng cáp đầy hữu lực, bên trong tràn ngập hơi thở nghệ thuật cổ điển, lối viết chữ giống như trong sách văn cổ điển mới có.

Đây chính là một phong thiếp mới, cầm lấy tờ giấy, nàng nhìn sang cửa cạnh bên, quyết định nhận lời mời của hắn, dù sao cũng cần phải tìm hắn để nói cho xong chuyện lúc sáng, để xem hắn đang làm cái trò gì?

Gõ nhẹ cửa hai cái, không thể tin được cửa liền tự động mở ra, nhưng tới đón tiếp nàng chỉ là một con mèo đen nhỏ.

“Meo meo ~~~”

Miêu mễ mở to mắt nhìn nàng, vẫn biểu tình vô tội kia, càng xem càng đáng yêu.

Nàng ngồi xổm thân xuống, đem miêu mễ ôm vào trong ngực, dùng chân đóng cửa lại, thuận tay đặt túi trên sô pha, tìm kiếm thân ảnh của hắn. Nhưng hấp dẫn đầu tiên của nàng là cách bài trí trong phòng, bởi vì ban ngày nhưng trong phòng vẫn u ám, không giống với hiện tại mở đèn lên, nàng vừa lúc có thể cẩn thận thưởng thức.

Dụng cụ trang trí đều tỏa ra nét cổ kính, tỷ như chụp đèn, trên chụp đèn có chữ viết thi pháp. Mà trong phòng khách còn có một bức bình phong, trên bàn trà còn có dụng cụ trà đạo, trên tường treo đầy tranh sơn thủy cùng bút lông. Thoạt nhìn cũng có thể biết chủ nhân đam mê tình thơ ý họa trung quốc.

Có một vài vật phẩm trang sức hấp dẫn ánh mắt của nàng, một đôi chén uyên ương, một đồ án điêu khắc mẫu đơn, cùng với một chiết phiến chế tác bằn gỗ, nàng mở cây quạt ra, một bên đề Tô Thức Định Phong Ba.

Nàng đối với vật này cũng không thấy xa lạ, bởi vì dù sao chính nàng cũng có một nữa huyết thống Trung Quốc, hơn nữa từ nhỏ đã thực thích Đường Thi Tống Từ, lúc học trung học, trường nàng học là trường học Hoa Kiều, Tô Thức Định Phong Ba của Lý Bạch, đúng là thi từ nàng thích nhất.

Thực nhìn không ra tên kia đúng là có hiểu biết về Trung Quốc! Thực làm cho nàng kinh ngạc.

Sau lưng một trận gió đánh úp lại, không cần quay đầu, nàng cũng biết chính là hắn.

“Mọi thứ đều là do ngươi sưu tầm?” Nàng hỏi.

“Đúng vậy.” Thanh âm khàn khàn mê người vang lên bên tai nàng, hắn hơi thở ma mị vây trụ lấy nàng.

Nàng quay đầu đón nhận ánh mắt hắn, rõ ràng là lam mâu, nhưng chính là so với ban ngày có hơn một chút mị lực mê người, tuyên cáo ban đêm đã thuộc về hắn.

“Ngươi rốt cuộc là người triều đại nào a?”

“Ta sinh ra ở thế kỷ mười tám.”

“Vây ngươi cũng hơn ba trăm tuổi rồi?”

“Đúng vậy.”

Không thể nào? Nàng …… đang cùng một yêu quái hơn ba trăm tuổi nói chuyện…… Quên đi, đây không phải là tin tức quan trọng, từ sau khi biết hắn là ma cà rồng, thì bất cứ chuyện gì thái quá nàng cũng đều có thể tiếp nhận hết rồi.

“Thế kỷ mười tám….. Khi đó Châu Âu chính là cùng Trung Quốc đối với Tây Âu ảnh hưởng tới thời kì cao nhất đó sao?” Hồi tưởng lại lịch sử nàng đã học qua, khi đó chính là thời đại thường xuyên trao đổi này nọ.

“Đúng vậy, vào thế kỷ mười tám Châu Âu thực lưu hành văn hóa Trung Quốc, nhất là tác phẩm nghệ thuật, tỷ như đồ sứ. sơm mài, tơ lụa, làm cho ta thập phần ngưỡng mộ văn hóa Trung Hoa, cho nên sau này liền đi đến Trung Hoa một phen.”

Trong mắt nàng hiện ra kinh ngạc. “Ngươi đã từng đến Trung Quốc? Vậy ngươi…… biết tiếng Trung?”

“Đúng.” Hắn dùng tiếng Trung trả lời nàng.

Hắn làm nàng không thể tin được a, Khâu Phù Lạc không khỏi đối với hắn tự hỏi, người này còn có thể gây cho nàng ngạc nhiên gì? Nàng rất ngạc nhiên.

“Thập yêu vị đạo?” Nàng hí thập sâu, không phải nằm mơ, nàng gửi được hương vị món ăn quen thuộc.

Farl không trả lời nàng, chính là thần bí mỉm cười, xoay người hướng nhà ăn đi đến, hắn biết nàng sẽ cùng đến đây.

Trên bàn ăn rải đầy một bàn đồ ăn, tất cả đều là món ăn điển hình của Trung Quốc, đây cũng là nguyên nhân làm cho nàng cảm thấy quen thuộc, bởi vì tất cả đều là món trước đây nàng thường ăn.

“Đây là…….”

“Ta vì để lấy lòng ngươi, đã cất công chuẩn bị.” Hắn lại nở nụ cười mê người đó.

Hắn lại lần nữa thành công làm cho nàng kinh ngạc không thôi.

“Tất cả đều là ngươi làm?”

“Đúng vậy, có thịt Đông Pha, đậu hủ Ma Bà, đậu nàng miêu, đợi lát nữa còn có món canh, đây đều là do một người Trung Quốc dạy ta, nghề nghiệp của hắn là đầu bếp.”

Điều này đối với nàng thực là mới mẻ, nàng đã rất lâu chưa được ăn đồ ăn Trung Quốc, bình thường đều là ăn hamburger cùng coca, hoặc là thức ăn do nhà hàng đưa đến, nhưng cũng là kiều bít tết Âu Tây, bánh cùng rau xà lách linh tinh, cho dù là món ăn của nhà hàng Trung Quốc, bánh cùng đồ ăn Trung Quốc cũng là khẩu vị nước Mỹ, một chút cũng không chính gốc. Giờ đối mặt với hình ảnh ấm áp hạnh phúc này, ngực không khỏi dân lên cảm giác kỳ diệu, nhưng bên ngoài vẫn mạnh miệng

Nhìn ra vẻ phòng bị của nàng, hắn sớm liền mở miệng.

“ Yên tâm đi, ta lấy danh dự gia tộc Pháp Nặc Kiệt Nhĩ Tư xin thề, không hề động tay chân vào đồ ăn, thuần túy là vì đáp tạ ngươi hôm nay buổi sáng đưa than giúp ta sưởi ấm trong ngày tuyết rơi.”

Nghe hắn nói như vậy, nàng liền yên tâm, kì thật nàng đã tin tưởng hắn không phải là người xấu, nếu không buổi sáng đã không đến giúp hắn.

Ngửi được mùi vị món ăn chính gốc, Khâu Phù Lạc cảm thấy càng thêm đói bụng, vụng trộm nuốt nước miếng, thật không thể tin được hắn là người ngoại quốc so với nàng mang một nữa dòng máu Trung Quốc trong người càng muống giống hơn, không chỉ có thi từ, còn có thể nói lưu loát tiếng Trung, lại còn biết nấu món ăn Trung Quốc.

Nàng đem miêu mễ buông xuống, đi đến bên cạnh bàn ăn, đang muốn ngồi xuống ghế dựa, hắn đột nhiên mở miệng ngăn cản.

“Đợi chút.”

Nàng nhìn hướng Farl, đang buồn bực hết sức, liền thấy hắn đi tới, vì nàng kéo ghế dựa.

“Mời.” Hắn cúi người làm động tác phục vụ bàn, chỉ có phong thái cũng đủ là nữ nhân mê chết.

“Cám ơn.” Nhìn hắn cúi người phục vụ như thế, nàng cũng không tự giác giống như thục nữ tao nhã ngồi xuống.

Nàng không thể không thừa nhận, không nói đến hắn là thân phận ma cà rồng, người này thực sự là một nam tử ôn nhu, nàng luôn luôn rất ít khi cười, nhưng giờ phút này khóe miệng cũng không tự giác mà cong lên.

Nàng cắn một ngụm thịt Đông Pha, mùi vị thực ngon miệng, vừa vào đến miệng liền lập tức tan ra.

“Rất ngon.”

“Vậy ăn nhiều một chút.” Farl ngồi một bên, thưởng thức biểu tình nàng ăn thực ngon miệng, con ngươi màu lam lóe lên quang huy dị thường.

Nàng vừa ăn, một bên lại nhìn hắn.

“Ngươi thường hay đối với nữ nhân cười dâm đãng vậy sao?”

Gương mặt tươi cười hoàn mỹ không tỳ vết thoáng chốt trở nên cường điệu, chưa có nữ nhân nào thoát khỏi dụ hoặc của hắn, nàng là người duy nhất, quả nhiên là khó đối phó.

“Ta khi cười chính là như vậy, thực sự có lỗi.”

Xem bộ dáng xấu hổ của hắn, nàng nhịn không được muốn cười, cố gắng nhịn xuống, vội vàng nói sang chuyện khác.

“Ngươi đối với thi từ Trung Quốc có nghiên cứu?”

“Ta đam mê thi từ Trung Quốc, cùng các tác phẩm sơn thủy nghệ thuật, nhất là thi từ của Lý Bạch.”

Nàng gật gật đầu: “Ngươi đúng là hiểu biết rất nhiều.”

Hắn thực vinh hạnh giới thiệu sở trường chính mình. “Ta đã nói rồi, công việc của ta chính là giám thức tác phẩm nghệ thuật, nhất là tác phẩm nghệ thuật ở thể kỷ 18 lưu lại.”

Nàng kinh ngạc nhìn hắn, không thể tin được trừ bỏ thân phận là ma cà rồng, hắn vẫn là an phận làm công việc như người thường?

Vì sao nhìn ta chằm chằm?” Hắn nhẹ nhàng dựa vào nàng, hơi thở ấm áp cẩn thận phản phất qua khuôn mặt nàng, vẻ mặt dụ hoặc này, chỉ nhằm vào nàng.

“Ta vẫn nghĩ ngươi là lừa gạt.” Nàng thành thực nói.

Hắn cố ý gây dựng không khí lãng mạng ái muội, bởi vì nàng thẳng thắn mà phá đi.

“Nữ sĩ, ta tuy rằng là ma cà rồng, nhưng không cần phải đi gạt người.”

Nàng nghiêm mặt nói: “Tốt, như vậy ngươi nói cho ta biết, vì sao trên cổ người vết đều lưu lại vết cắn?”

“Chuyện này nói đến rất dài, nói cho ngươi cũng không sao —-” Hắn không chút nào dáu diếm đem nhựng chuyện từng trải qua nói cho nàng biết, nàng là người duy nhất hắn nguyện ý thổ lộ hết tất cả mọi chuyện.

Nàng xinh đẹp, bình tĩnh cùng lý trí, đều nói lên nàng là nữ tử đặc  biệt cở nàng, chỉ là không tỏ thái độ sợ hãi, liền làm hắn mê muội thật sâu.

Sau khi nghe Farl tự thuật, Khâu Phù Lạc thế này mới bừng tỉnh đại ngộ. “Thì ra là thế……”

“Ta đối với huyết vị thực mẫn cảm, mùi vị máu tươi ngoài mấy trăm mét ta đều có thể ngửi được, là từ gió gửi đến, có đôi khi mùi vị máu ngoài một km từ gió truyền đến, ta liền biết được có phát sinh chuyện giết người, có huyết có thể nhấm nháp.”

“Khó trách ở hiện trường vụ án có lư lại dấu chân cùng dấu vân tay của ngươi, ngươi bị tình nghi là chuyện rất bình thường.”

“Ta chỉ là đi nhờ xe, dừa dịp khi có người bị thương hay bị giết thuận tiện dùng thử một chút huyết, trước kia có thể thần không biết quỷ không hay quay lại rất tự nhiên, nhưng là hiện tại khoa học kĩ thật rất tiên tiến, ai……”

Khâu Phù Lạc bị bộ dạng hối tiếc của hắn làm cho tức cười.

“Ngươi còn vui sướng khi có người gặp họa?”

“Trộm uống huyết của người khác ngươi còn dám kêu oan?” Nàng phản bác.

Hắn tức giận khiếu nại: “Thật ngại, ta là ma cà rồng, không uống huyết chẳng lẽ bảo ta mỗi ngày đều giải khát trong mơ?”

“A, nói thế cũng đươc nha.”

Nàng cười thật vui vẻ, tuyệt không làm cho hắn tức giận, ngược lại còn rất hứng thú khi cùng hắn tranh cãi.

Thật sự là ban đêm rất kỳ diệu, cùng một ma cà rồng sống hơn ba trăm năm ăn bữa tối, từ cổ chí kim chắc chỉ có mình nàng.

Nhìn nàng sung sướng tươi cười, con ngươi lạnh như băng trăm năm kia hiện lên một chút ôn nhu, trong lòng dần cảm thấy ấm áp……

4 comments on “Yêu thương ma cà rồng – Chương 6.2

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s